Kết nối với chúng tôi:

Đời sống

Chồng Việt ‘ngược bão’ Covid-19 sang Italy với vợ

Đã đăng

 ngày

 
Ông Dân gọi chuyến đi này là cuộc chiến sinh tử, ví mình như chiến binh đi vào giữa bãi mìn mà không biết mìn ở đâu.  – Star.vn Đời sống

Trong căn hộ 60 m2 ở Milan, vùng Lombardy, ông Trương Văn Dân và vợ – nhà văn Elena Pucillo (64 tuổi), mỗi người một góc nghiền ngẫm những cuốn sách vừa mua từ Việt Nam sang.  Ít người biết, để có những giây phút bên nhau bình yên này, ông Dân đã phải trải qua một chuyến đi bão táp, bay ngược vào “tâm bão” Covid-19 của đất nước hình chiếc ủng. Ngày 24/3, số người tử vong vì đại dịch này ở Italy đã lên gần 7.000 người, cao gấp đôi Trung Quốc.

“Nếu ở Việt Nam tôi sẽ an toàn nhưng sẽ phải suốt ngày phải lo lắng cho vợ ở Italy”, nhà văn 67 tuổi gốc Bình Định nói và bắt đầu kể về chuyến đi “sinh tử” của mình. 

Tháng 12/2019, ông Dân và vợ sang Milan ra mắt cuốn sách của bà rồi ăn Tết ở đó. Sau Tết, ông về nước, còn vợ ở lại. Đến đầu tháng Ba, Covid-19 bùng phát mạnh ở Italy, Milan trở thành tâm dịch, số người tử vong tăng từng ngày, bà Elena đặt vé trở lại TP HCM nhưng cuối cùng bị kẹt lại. 

Mỗi năm, ông Dân đều cùng vợ sang Italy một lần, nhưng đây là chuyến về quê vợ bão táp nhất của đời ông. Ảnh: Nhân vật cung cấp.
Mỗi năm, ông Dân đều cùng vợ sang Italy một lần, nhưng đây là chuyến về quê vợ bão táp nhất của đời ông. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Nhận tin vợ mắc kẹt giữa vùng dịch nghiêm trọng nhất thế giới, lòng ông Dân như có lửa đốt. Cuộc hôn nhân hơn 35 năm, trải qua nhiều biến cố, nhưng chưa lần nào khiến ông mất ngủ nhiều vậy. “Bà ấy chỉ ở một mình, chẳng may bà ấy nhiễm bệnh sẽ không ai bên cạnh”, ông nghĩ và quyết định bay sang Milan, dù lúc đó những người khác ở Italy chỉ tìm cách về Việt Nam. 

Ngày 12/3, ông đặt vé trở lại Italy, dù vợ phản đối. Chuyến bay dự kiến cất cánh ngày 16/3. Lúc này, Italy đã trở thành ổ dịch lớn thế hai thế giới. “Điều tôi lo lắng nhất là quá trình di chuyển sang Italy, mình bị nhiễm bệnh sẽ lây cho vợ hoặc nếu có gì bất trắc, chúng tôi sẽ phải chia lìa”, giọng người chồng trùng xuống. Chưa kịp bay thì vé bị hủy. 

Ông Dân tiếp tục đặt vé lần hai, chấp nhận giá vé tăng cao gấp nhiều lần. Đường bay của chuyến này dự kiến sẽ phải quá cảnh ở Singapore và Đức rồi mới đến Milan. Vừa đặt xong vé, chưa kịp mừng thì hãng báo tin chuyến bay bị hủy. 

Không bỏ cuộc, lần thứ ba ông nhờ một người bạn làm trong ngành du lịch đặt vé giúp. Chuyến bay dự kiến khởi hành chiều 14/3 tại sân bay Tân Sơn Nhất, quá cảnh ở Belgrade (Serbia) rồi đổi sang hãng khác để tiếp tục bay về Milan. 

Ông Dân gấp nhanh vài bộ quần áo, cho khẩu trang, găng tay, kính bảo hộ, nước rửa tay, nước súc họng vào hành lý, xách theo ít đồ ăn khô… vào vali. Hít một hơi thật sâu, ông kéo vali rời nhà ở quận Bình Thạnh, TP Hồ Chí Minh, nơi hai vợ chồng định cư 10 năm qua. Tưởng như may mắn đã mỉm cười vì vé không bị hủy, đến khi làm thủ tục quá cảnh Belgrade, ông mới biết có lệnh cấm người mang hộ chiếu Italy vào Serbia. Lần thứ ba ông không thể bay.

Ngồi thụp xuống vì thất vọng tràn trề nhưng ông xác định trong tuần này khi các nước chưa thực sự siết chặt lệnh cấm, sẽ có “cửa” để đi được. Ông Dân quyết định ngồi lại sân bay nhờ người quen tìm giúp một chuyến bay khác ngay trong đêm.  Đến nửa đêm, người bạn sốt ruột, khuyên ông về nhà, hứa báo ngay khi có vé. “Tôi về nhà, cơ thể như bất động vì rã rời, nhưng đầu nối tiếp suy nghĩ. Đó thực là một đêm ác mộng”, ông nhớ lại.

Ông Dân dừng chân ở nhà ga Milan, kết thúc hành trình 33 giờ từ Việt Nam sang Italy. Ảnh: Nhân vật cung cấp.
Ông Dân dừng chân ở nhà ga Milan, kết thúc hành trình 33 giờ từ Việt Nam sang Italy. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

9h sáng ngày 15/3, nhận điện thoại của bạn thông báo có chuyến bay quá cảnh sang Doha (Qatar) để về Rome, ông Dân lại lặng lẽ kéo vali ra sân bay Tân Sơn Nhất. Ba lần bị hủy vé, ông Dân dặn mình không mừng vội, cũng không dám báo tin cho vợ hay bạn bè.

19h cùng ngày, ông Dân lên chuyến bay sang Doha. Dừng ở sân bay 9 tiếng, ông đảo mắt tìm nơi ít người qua lại nhất để ngồi. “Tôi đã quen với sân bay vốn rất đông đúc này, nhưng giờ chỉ còn khoảng 1/4 khách so với ngày thường”, ông kể. Lúc đó là 1h sáng giờ địa phương. 

Suốt năm tiếng chờ đợi, ông bước về phía quầy làm thủ tục cho chuyến bay kế tiếp hàng chục lần. Lồng ngực như nghẹn lại vì khó thở và căng thẳng. Ở sân bay Doha, không ai dám trả lời vị khách Việt chuyến bay sang Rome có thể cất cánh hay không. Bạn bè và vợ liên tục nhắn tin hỏi han tình hình. Không muốn mọi người hy vọng hoặc thất vọng, ông chỉ nhắn lại: “Đang ở Doha, chưa thể nói trước điều gì”.

“Nỗi lo sợ lớn nhất của tôi là bị mắc kẹt lại đất nước xa lạ này, khi không thể sang Italy, cũng không thể về lại được Việt Nam”, ông kể. 7h sáng 16/3, màn hình hiển thị thông tin sân bay có chuyến bay ông Dân chờ đợi. Lúc này, ông mới lôi trong vali chai nước và chiếc bánh ngọt để dằn bụng.

Khác với tưởng tượng của ông Dân, chuyến bay vẫn có đông hành khách. Nhớ lời bạn dặn “ngồi gần cửa sổ ít khả năng lây nhiễm nhất”, ông chọn vị trí này. Trên máy bay, mọi người đều cảnh giác. Ông kéo cao khẩu trang lên khít mũi, ngoảnh mặt ra phía cửa sổ để tránh tiếp xúc, rồi thiếp đi.

Tỉnh lại, ông Dân thấy chiếc ghế bên cạnh bỏ trống, vị khách biến mất. Hóa ra, anh ta đã xin xuống phía dưới ngồi với một người đồng hương. “Chắc biết mình là dân châu Á, tưởng người Hoa nên sợ nhiễm virus”, ông bật cười nhớ lại.

Chuyến bay hạ cánh ở Rome, cách Milan 600km, nhưng ông nghĩ mình đã đến đích. Sân bay vắng tanh. Khách người đeo khẩu trang, người không, nhưng đều đứng cách xa nhau ít nhất một mét. Cảnh sát đứng dày các lối đi, kiểm tra tờ khai y tế của từng người. Ông Dân mở máy thông báo với vợ đã đến Rome và nghe thấy tiếng thở như trút được gánh nặng của bà. Bà Elena dặn chồng cẩn trọng. Hành trình về Milan còn dài.

Ông Dân và vợ không có con. Họ sống ở Italy sau đó về Việt Nam. Đam mê của họ là đọc sách, sáng tác. Ảnh: Nhân vật cung cấp.
Năm 19 tuổi, ông Trương Văn Dân sang Italy du học. Tại đây, ông gặp bà Elena, khi đó mới 16 tuổi. 13 năm sau, năm 1985, họ mới chính thức thành vợ chồng. Ảnh: Nhân vật cung cấp. 

Ông Dân tiếp tục mất hơn nửa giờ bắt xe buýt từ sân bay đến ga xe lửa Rome. Cả nhà ga lớn bậc nhất châu Âu này cũng vắng tanh, nhân viên an ninh đông hơn khách. Nhà chức trách làm bốn hàng rào để kiểm soát người ra vào. Chỉ có duy nhất một quán ăn nhỏ mở cửa. Lúc này, bụng réo ầm ĩ, ông đứng xếp hàng, mua được một miếng pizza nóng.

“Tôi ngồi phịch xuống đất ăn ngon lành. Cảm giác như được sống lại thời sinh viên nghèo khó, lang bạt”, ông nói. Lúc đó là 13 giờ ở Italy. Cả toa tàu chỉ có bốn hành khách, ngồi rải từ đầu đến cuối toa.

Bà Elena ra nhà ga Milan đón chồng. Ông Dân bỏ áo khoác đang mặc vào bao nilon. “Cười chảy nước mắt vì hạnh phúc nhưng vợ chồng chẳng dám ôm nhau”, ông kể. Về nhà, ông bỏ hết hành lý ra ban công, thay quần áo, khử trùng trước khi bước vào nhà. Bà Elena đã chuẩn bị những món Ý nóng sốt cho chồng. Bữa cơm đã có hai người.

Ngày hôm sau 17/3, phi trường Rome chính thức đóng cửa, lệnh phong tỏa cũng đã được ban hành ở Italy. Sau đó một ngày, ở Việt Nam, Vietnam Airlines dừng khai thác đường bay quốc tế đến hết tháng Tư.

Phạm Nga – Vnexpress

Đời sống

Cuộc đời mới của cô gái ‘xấu như Thị Nở’

Đã đăng

 ngày

Bởi

Năm 17 tuổi, Kim Phượng phải lấy chồng vì bố mẹ nghĩ ‘con mình xấu có người lấy cho là may’. Nhưng sau phẫu thuật thẩm mỹ, cuộc sống của cô thay đổi hoàn toàn.

Khi Quách Thị Kim Phượng ở Đắk Nông đăng bức ảnh khuôn mặt của mình sau phẫu thuật thẩm mỹ lên mạng xã hội, cô gái 25 tuổi này không thể ngờ chỉ sau vài ngày đã có tới hơn 8.000 người theo dõi trang cá nhân của mình. Hàng nghìn lời chúc mừng nàng “Thị Nở hóa Thúy Kiều” để lại dưới các bình luận.

Khi Phượng từ Sài Gòn về nhà, người dân quanh vùng đổ về ngôi nhà trên đỉnh đồi của gia đình để được tận mắt kiểm chứng diện mạo của “đứa con gái miệng như nạo vỏ dừa”.

Hầu hết đều thốt lên: “Nếu gặp ở ngoài, nó không chào chắc không nhận ra”. 

Cô gái quê gốc Hưng Yên tâm sự về ngày đáng nhớ của cuộc đời mình cách đây ba năm: “Khoảnh khắc đó tôi hạnh phúc như vừa bước từ cơn ác mộng để đến một giấc mơ đẹp. Niềm vui sướng đã đánh tan mọi nỗi đau đớn sau hai ca phẫu thuật”.

Vẻ đẹp hiện tại của Kim Phượng. Ngay khi nhìn thấy mình trong gương, tôi đã rất tự tin và hạnh phúc. Tôi muốn sống một cuộc sống khác đi, mới mẻ như chính tôi sau khi hoàn thiện nhan sắc. Ảnh: Nhân vật cung cấp.
Vẻ đẹp hiện tại của Kim Phượng. “Ngay khi nhìn thấy mình trong gương, tôi đã rất tự tin và hạnh phúc. Tôi muốn sống một cuộc sống khác đi, mới mẻ như chính tôi sau khi hoàn thiện nhan sắc. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Từ khi học lớp một, cô đã ý thức được mình có vẻ ngoài xấu xí. Các bạn thường gọi Phượng là “đồ con vẩu”, “mặt như khỉ”… Cô gái bị hô, răng không đều nhau, gò má cao, da đen, môi dày và mặt đầy mụn. Cũng vì hình thức mà từ nhỏ đến tuổi 22, Phượng không hề có người bạn nào thân thiết. Cô sống khép kín, nghĩ mình “xấu nên chẳng ai chơi”.

Năm học lớp 8, Phượng mê mẩn một trò chơi điện tử phổ biến trong giới học sinh. Ở đó, người chơi hóa thân thành nhân vật trong game, được thay đổi diện mạo, được kết bạn. “Tôi thầm ước giá mình cũng có thể thay da, đổi thịt như nhân vật trong game”, Phượng kể. Năm 2009, gia đình chuyển vào Đắk Nông – sống trong ngôi nhà cheo leo trên đỉnh đồi, một năm sau mới có điện. Vốn đã khép kín, kể từ đó cuộc sống của cô gái ngày càng cô độc.

Năm Phượng 17 tuổi, một gia đình ở gần nhà đến hỏi cưới cô cho con trai họ. Bố mẹ Phượng như “gật đầu ngay tắp lự”. “Con mình xấu mà người ta vẫn hỏi cưới thật may mắn. Nếu không lấy bây giờ chắc nó sẽ ế suốt đời”, nghĩ thế, họ khuyên con gái lập gia đình.

Nghe lời bố mẹ, Phượng về ở với một chàng trai hơn mình bốn tuổi. “Tôi không hề biết anh ấy không sáng suốt như những người bình thường”, cô nói. Cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc, 21 tuổi, cô bế con về nhà ngoại. Thoát khỏi cuộc hôn nhân ấy nhưng cô chợt nhận ra mình cuộc đời mình vẫn chưa hết bế tắc khi “đã xấu lại là mẹ đơn thân”.

Cũng năm đó, tình cờ xem một chương trình truyền hình về phẫu thuật thẩm mỹ miễn phí, Phượng có ý định nộp hồ sơ. “Chị nhân vật được chọn phẫu thuật tuy hàm hô nhưng không xấu bằng tôi. Tôi nghĩ nếu mình đăng ký sẽ có cơ hội rất lớn”, cô nhận định. Nhưng chỉ sau hai năm, chương trình ngừng phát sóng. Không có cơ hội được làm đẹp miễn phí, cô vẫn muốn thay đổi diện mạo.

Nghe con gái nói, bố Phượng phản đối kịch liệt. Ông mời họ hàng đến hỏi ý kiến, nhưng tất cả đều không ủng hộ. “Ở đây đã ai phẫu thuật thẩm mỹ bao giờ. Lỡ biến chứng như vụ thẩm mỹ ở Hà Nội, con mất mạng thì bố mẹ biết sao”, bố cô nói. 

Nhưng mẹ Phượng lại nghĩ khác. Bà bảo với chồng: “Ngày trẻ tôi cũng từng bị dè bỉu vì xấu xí, tôi hiểu cảm giác của con. Tôi giờ già rồi, nhưng con thì còn cả tương lai phía trước, thôi thì vợ chồng mình hãy ủng hộ nó”. Phượng một lần lỡ dở nên mẹ cô cũng muốn bù đắp cho con. 100 triệu đồng từ vụ thu hoạch điều năm đó, ông bà dồn cho con gái đi thay đổi diện mạo.

Trước khi lên đường, Phượng chụp lại ngoại hình của mình, đăng lên một diễn đàn mạng xã hội nhờ tư vấn nơi phẫu thuật thẩm mỹ uy tín. Bài viết của cô ngay lập tức “gây bão” với hàng nghìn lượt bình luận, chia sẻ. Có nhiều người không những không tư vấn được gì mà chỉ buông những lời miệt thị cô và con gái cô, thậm chí không ngần ngại gọi cô là “Thị Nở”. Tuy nhiên, cũng có nhiều người khen Phượng mạnh mẽ vì dám thay đổi.

Quách Thị Kim Phượng trước khi làm phẫu thuật thẩm mỹ. Ảnh: Nhân vật cung cấp.
Quách Thị Kim Phượng trước khi làm phẫu thuật thẩm mỹ. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Đầu năm 2017, Phượng và mẹ khăn gói từ Đắk Nông xuống Sài Gòn làm phẫu thuật thẩm mỹ. Cô được bác sĩ tư vấn cắt hàm, sửa gò má, sửa mũi, nhấn mí và làm lại răng. “Tôi háo hức thay đổi diện mạo đến mức chẳng lo sợ hay suy nghĩ gì”, cô nói. Theo liệu trình, một tháng sau ca phẫu thuật sửa mũi, cô sẽ được cắt hàm, sửa gò má. Nhưng vì muốn nhanh chóng thay đổi diện mạo, chỉ 12 ngày sau, Kim Phượng một mình xuống Sài Gòn.

Qua ba tháng, chỉ có da mặt chưa được làm sạch mụn, còn lại, các nét trên khuôn mặt đều đổi khác. Tổng chi phí phẫu thuật hết hơn 100 triệu đồng. Phượng về tới nhà, con gái 2 tuổi rưỡi đã biết sà vào lòng khen “sao mẹ đẹp vậy”.

“Một đứa trẻ còn biết tôi đẹp, nghĩa là tôi đã thực sự thay đổi”, cô nói.

Hai lần phẫu thuật thẩm mỹ của Phượng khiến những người dùng mạng xã hội tò mò. Từ một cô gái vô danh, Kim Phượng được nhiều người biết đến với câu chuyện “biến hình”. 

Có gương mặt mới, Phượng quyết định rời Đắk Nông xuống TP HCM lập nghiệp. Cô bất ngờ khi những người hoàn toàn xa lạ như cô chủ quán cơm, chị nhân viên siêu thị cũng nhận ra mình và xin chụp ảnh cùng. Cũng đúng lúc này, các hãng thời trang, mỹ phẩm, nha khoa và thẩm mỹ liên tục mời Phượng làm quảng cáo. Thay vì sống phụ thuộc gia đình, cô bắt đầu có tiền gửi về cho bố mẹ lo cho con gái.

Kim Phượng dự định sang năm sẽ đón con gái lên TP. HCM để cùng chung sống, sau khi ổn định về tài chính. Tôi chỉ đến với chàng trai nào đón nhận tôi và cả con gái tôi. Con đã không có được gia đình trọn vẹn, tôi không thể để con thiệt thòi thêm, cô nói. Ảnh: Nhân vật cung cấp.
Kim Phượng dự định sang năm sẽ đón con gái lên TP. HCM để cùng chung sống, sau khi ổn định về tài chính. “Tôi chỉ đến với chàng trai nào đón nhận tôi và cả con gái tôi. Con đã không có được gia đình trọn vẹn, tôi không thể để con thiệt thòi thêm”, cô nói. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Cuối tháng 6 này, Kim Phượng bay ra Hà Nội công tác. Hiện, cô đang làm đại diện cho một thương hiệu nha khoa thẩm mỹ. Sau những ồn ào ngày mới phẫu thuật thẩm mỹ, mọi người đã quen với con người mới của cô. Có ngoại hình xinh đẹp, Phượng tự tin kết bạn, thường xuyên cập nhật hình ảnh của mình trên mạng xã hội. Cô cũng tận dụng lượt người theo dõi trên mạng xã hội để kiếm thêm thu nhập từ việc bán hàng online.

Kim Phượng đã có bạn trai mới. Gia đình anh đều biết quá khứ của cô và sẵn sàng đón nhận Phượng cùng con gái. “Mọi người rất tâm lý và yêu thương tôi. Cuộc sống của tôi hoàn hảo như một giấc mơ đẹp sau phẫu thuật. Dù là gái quê hay thành phố, dù giàu hay nghèo, là phụ nữ đều cần phải đẹp”, cô nói.

Nhật Minh – Vnexpress

Đọc tiếp

Đời sống

Người Hà Nội mở điểm trà chanh miễn phí trong đợt nắng nóng

Đã đăng

 ngày

Bởi

Chiếc xe đạp dừng trước bình trà chanh bên vỉa hè Nguyễn Trãi, Thanh Xuân, hai phụ nữ bán bánh rán kéo khẩu trang, uống vội cốc nước mát lạnh.

Bốn hôm nay, điểm trà chanh, khăn lạnh miễn phí, trở thành nơi dừng chân của chị Nguyễn Thị Lành, 49 tuổi và Nguyễn Thị Lan, 34 tuổi, quê Hà Nam. Uống xong cốc nước, họ ngồi lại một lúc như để “hoàn hồn” và để hơi nóng trong người kịp thoát ra. Ngoài trời, nắng vẫn như dội lửa xuống đường. Nơi họ ngồi có chút bóng râm do nằm dưới chân cầu vượt, có sẵn ghế nên thuận tiện cho người qua đường muốn ngồi nghỉ. Trà được pha sẵn trong bình inox, luôn giữ được độ mát, vị chua ngọt dễ uống. Thùng khăn lạnh nằm bên cạnh.

Điểm trà chanh miễn phí, sạch sẽ thuận tiện cho người lao động dừng lại uống. Ảnh: P.D.
Điểm trà chanh miễn phí, sạch sẽ thuận tiện cho người lao động dừng lại uống. Ảnh: P.D.

Chị Lan chia sẻ, hàng ngày bán bánh rán dọc cung đường từ Hà Đông đến Khâm Thiên. Qua đường Nguyễn Trãi thường vào khoảng giữa trưa, hai chị em đều thấm mệt. Chai nước mang theo nóng giẫy vì bị phơi nắng cả buổi đi rong ngoài đường, không thể giúp chị giải nhiệt. “Được cốc nước mát này tỉnh cả người ra”, chị nói.

Nghỉ chừng 3 phút, Lan và Lành như được tiếp thêm sức lực. Họ lên xe, tiếp tục hành trình quen thuộc. Thùng bánh rán của mỗi người vẫn còn vài chục chiếc. 

Bốn ngày nay điểm trà chanh miễn phí ở 329 Nguyễn Trãi thành điểm dừng chân nghỉ của chị Lan. Ảnh: P.D.
Bốn ngày nay điểm trà chanh miễn phí ở 329 Nguyễn Trãi thành điểm dừng chân nghỉ của chị Lan. Ảnh: P.D.

Hà Nội đang trong đợt cao điểm nắng nóng thứ hai, nhiệt độ trung bình 38-40 độ C, chỉ số tia cực tím từ 9 đến 10, mức rất nguy hiểm đối với cơ thể khi tiếp xúc trực tiếp. Nhưng vì mưu sinh, nhiều người vẫn phải đi lại ngoài đường giữa trưa.

Hải Phong, một shipper và người bạn đồng hành dừng xe dưới chân cầu, ngồi vào vào điểm trà chanh uống ực cốc nước. Đi giao hàng cả buổi sáng, hai thanh niên chưa ăn gì, nhưng số đơn giao còn nhiều nên họ vẫn tranh thủ. “Nóng thế này cũng không muốn ăn, chỉ háo nước thôi”, Phong nói.

Phong vào nghề shipper một tháng nay, vì Covid-19 mà công việc phụ xe của cậu bị ảnh hưởng. Mỗi ngày cậu và bạn ship được khoảng 20 đơn hàng, kiếm được hơn 300 nghìn đồng. Phải chạy ngoài đường suốt cả ngày nên chàng trai mang theo bình nước có sẵn đá bên trong, tiện ở đâu, Phong sẽ bổ sung nước ở đó.

“May nhờ những điểm tiếp nước miễn phí ở Nguyễn Trãi, Lê Trọng Tấn, phố Chùa Láng… mà bớt được một phần mệt mỏi”, shipper này chia sẻ.

Anh Tùng, người pha những bình trà chanh miễn phí cho biết, vì thương cảnh người lao động vẫn phải đi ngoài đường nên sếp của anh đã nảy ra ý tưởng này. Mỗi ngày Tùng sẽ pha từ 2-3 bình trà. Khăn lạnh và cốc dùng một lần được bổ sung liên tục. Nhóm dự định sẽ đặt thêm tủ bánh mỳ để người lao động có sẵn đồ ăn và nước mát uống.

“Từ khoảng 10 giờ trưa, các bác xe ôm, người đi chợ về nhiều nên hay dừng lại uống. Người đến người đi liên tục”, anh Tùng chia sẻ. Cả nhóm của anh đều rất vui khi thấy chia sẻ bớt chút vất vả với người lao động.

Ngoài điểm này, từ đầu tháng 5, bên ngoài các Tổ hợp 0 đồng ở số 226 Bà Triệu, 66 Láng Hạ và 70 Thái Hà cũng đặt sẵn các cây nước khoáng. 

Chị Vũ Thị Hà, quản lý tổ hợp miễn phí cho biết, trung bình một điểm tiêu thụ hết 2 bình nước mỗi ngày. Riêng Láng Hạ, nơi tập trung nhiều shipper và sinh viên nên tiêu thụ hết 3-4 bình. 

Tại địa điểm này, để phòng tránh Covid-19 nên không đặt cốc mà khuyến cáo mọi người tự mang chai đến lấy. “Chúng tôi sẽ duy trì các cây nước miễn phí tới hết mùa hè”, Hà cho biết.

Ông Đinh Hùng Song, bị ung thư lưỡi giai đoạn một, uống cốc nước trưa 24/6. Uống cốc nước trà mát lạnh lòng khoan khoái. Tôi thấy việc làm này rất đáng được hoanh ngênh, ông nói. Ảnh: P.D.
Ông Đinh Hùng Song, bị ung thư lưỡi giai đoạn một, uống cốc nước trưa 24/6. “Uống cốc nước trà mát lạnh lòng khoan khoái. Tôi thấy việc làm này rất đáng được hoanh nghênh”, ông nói. Ảnh: P.D.

Quá trưa, ông Đinh Hùng Song, 52 tuổi, đeo chiếc balo nặng trịch đi ngang điểm trà chanh. Ông thoáng dừng lại khi nhìn thấy hai chữ “miễn phí”, sau đó mới dám vào. Vừa được xuất viện K Tân Triều, ông ra đoạn đường này đón xe về quê nhà ở Đông Triều, Quảng Ninh.

Bốn tháng xạ trị, nhưng một tuần qua ông thấy mệt nhất, không phải vì bệnh, mà vì thời tiết quá khắc nghiệt.

Uống xong cốc nước mát, ông rối rít cảm ơn. 

Phan Dương – Vnexpress

Đọc tiếp

Đời sống

Cô gái một mình chiến đấu khi bị gấu dữ tấn công

Đã đăng

 ngày

Bởi

Bị con gấu cắn vào chân, cô gái 19 tuổi ôm chiếc laptop đập mạnh vào người nó để bỏ trốn.

Tối 15/6, cô gái sống tại Sierra Madre, miền nam bang California đang ngủ thiếp đi trên ghế ở sân sau thì bị một con gấu tấn công. Nghe âm thanh lạ, thiếu nữ này tỉnh giấc, nhưng nó đã lao vào cô.

“Con gấu hung dữ cào và cắn chân cô gái. Ngay lập tức, cô ấy lấy máy tính xách tay đánh mạnh vào đầu nó. Trong lúc con gấu choáng váng, cô chạy trốn vào trong nhà”, Đại úy Patrick Foy, thuộc Cục bảo vệ cá và động vật hoang dã Califonia tường thuật với truyền thông hôm 18/6. 

“Cô ấy không có thức ăn bên cạnh, nên có lẽ con gấu xem cô ấy như một con mồi. Cô ấy đã chiến đấu thật mạnh mẽ. Với tất cả những động vật hoang dã ở Califonia, khi bị tấn công, đều cần phản kháng như vậy”, vị này nói. 

Các chuyên gia cảnh báo, nếu gặp gấu hãy tạo ra nhiều tiếng ồn nhất có thể, đừng tỏ ra sợ hãi. “Hãy chiến đấu như thể bạn sống được hay không là phụ thuộc vào điều đó”.

Nhật Minh (theo CNN/abc7) – Vnexpress

Đọc tiếp
Advertisement

Facebook

Advertisement

Tin Nổi bật