Kết nối với chúng tôi:

Đời sống

100 ngày chống chọi Covid-19 của anh kỹ sư Việt

Đã đăng

 ngày

 
Đi công tác rồi kẹt lại Bangladesh hơn 100 ngày, về nước anh Toàn trở thành bệnh nhân 356, nhiều ngày phải quỳ thở nhờ chiếc gối bác sỹ cho mượn.

Năm giờ sáng một ngày giữa tháng 7, anh Nguyễn Quốc Toàn, gấp chăn màn rồi bước ra sân đón ánh nắng mặt trời. Sau tám ngày trong phòng cấp cứu, phải thở oxy, có lúc tưởng như đã gục ngã bởi Covid-19 hành hạ, giờ anh đã có thể vươn vai đứng thẳng dậy, hít thở không khí buổi sớm.

“Bảy tháng qua tôi được trải nghiệm nhiều điều và nhận ra cuộc sống này thật lạ lùng nhưng cũng thật đẹp”, người đàn ông 42 tuổi bắt đầu câu chuyện.

Nguyễn Quốc Toàn là kỹ sư cơ khí, người gốc Hà Nội, sinh sống ở quận 4, TP HCM. Anh làm tư vấn trưởng bộ phận cơ khí thiết bị trong một dự án của chính phủ Bangladesh do Ngân hàng thế giới tài trợ. Sau Tết nguyên đán, anh đến thủ đô Dhaka công tác và dự kiến trở về ngày 28/2. Do trục trặc visa, chuyến bay bị lỡ và dời đến ngày 26/3.

Cuối tháng 3, bệnh nhân Covid-19 đầu tiên xuất hiện tại Bangladesh. Tình hình dịch bệnh trên thế giới diễn biến khó lường khiến chính phủ nước này tuyên bố phong tỏa toàn quốc. Ngày 24/3, tất cả các chuyến bay đến và đi tới Bangladesh đều bị hủy bỏ. Nhóm làm việc của anh Toàn trước chỉ có 4 người, nay nhận thêm 11 người khác từ các công trường khắp Dhaka đổ về. 15 người Việt, gồm 3 nữ, 12 nam bắt đầu những ngày chung sống tập thể tại một căn hộ 250 m2 và văn phòng làm việc có cùng diện tích ngay bên dưới.

Anh Toàn thường xuyên chạy thể dục trên sân thượng trong thời gian mắc kẹt hơn 100 ngày tại Bangladesh
Anh Toàn thường xuyên chạy thể dục trên sân thượng trong thời gian mắc kẹt hơn 100 ngày tại Bangladesh. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Căn hộ có 4 phòng, ba phụ nữ sống chung một phòng, những phòng còn lại chia cho 12 người sử dụng. Không đủ giường, vài người phải trải nệm xuống sàn để ngủ. Những ngày đầu mắc kẹt, chưa biết thời điểm trở về, mỗi người chỉ biết ôm chiếc điện thoại ngồi một góc, tâm trạng lo lắng, bất an. Nhiều xích mích bắt đầu nảy sinh.

Hiểu tâm lý của mọi người khi bị mắc kẹt, chưa biết ngày trở về, anh Toàn nhắn nhủ: “Đây là sự cố chẳng ai mong muốn. Nguy không loạn, nên sống vui vẻ để người ở nhà còn an tâm”. Sau một tuần, khi đã quen với cuộc sống tập thể, mọi người chấp nhận “sống chung với lũ”.

Họ chia nhóm 3-5 người, hàng tuần chịu trách nhiệm nấu nướng, dọn dẹp. Một nhóm chuyên đi siêu thị cũng được thành lập với găng tay, quần áo bảo hộ, khẩu trang. Cứ bốn ngày, nhóm này lại ra ngoài mua đồ một lần. Hàng nhiều, họ phải thuê xe đẩy chở về. Mọi việc diễn ra nhịp nhàng, sự gắn kết vì thế cũng được tăng lên.

Ngoài báo cáo tiến độ công việc với lãnh đạo ở nước ngoài, thời gian rảnh anh Toàn thường đọc sách và tập thể dục. Hàng ngày, người đàn ông này bật YouTube, tập gym hoặc hít đất, đi bộ 6 km vòng quanh sân thượng. Ban đầu chỉ có hai người tham gia luyện tập cùng, vài ngày sau lên tới sáu người. Nhóm thể dục ngày nào cũng lên sân thượng đi bộ hóng gió và ngắm máy bay, gửi gắm hy vọng sớm có chuyến bay đưa họ về nước.

Sau hơn 100 ngày mắc kẹt tại Bangladesh, cuối tháng 6, Đại sứ quán thông báo chuyến bay đón đoàn về nước sẽ cất cánh vào đêm 2/7.

Nhưng chưa kịp vui vì sắp được về nước thì Covid-19 “hỏi thăm” nhóm người Việt. Ngày 24/6, người đầu tiên trong nhà chung sốt 39 độ. Đến ngày 29/6, 14 trong số 15 người đều có dấu hiệu, chủ yếu sốt, đau người và mệt mỏi.

“Chẳng ai nghĩ mình bị Covid-19 vì chúng tôi cách ly rất nghiêm ngặt”, anh Toàn cho hay. Thời điểm này mọi người lại tự mua thuốc hạ sốt, nấu cháo, nấu nước xông từ củ sả rồi chăm sóc lẫn nhau. Những ai bị sốt cũng hết nhanh sau đó hai ngày càng khiến họ tin chỉ bị cảm mạo thông thường.

Ngày 2/7, đoàn của anh Nguyễn Quốc Toàn được trở về nước sau hơn 100 ngày bị mắc kẹt tại Bangladesh. Ảnh nhân vật cung cấp.
Ngày 2/7, đoàn của anh Nguyễn Quốc Toàn được trở về nước sau hơn 100 ngày bị mắc kẹt tại Bangladesh. Ảnh nhân vật cung cấp.

22h ngày 2/7, đoàn được đưa đến sân bay với đồ bảo hộ, nước uống đồ ăn. Do thời gian chờ đợi và di chuyển quá lâu, vốn là người cơ địa có nhiều mồ hôi, lại khuôn vác đồ cho mọi người nhiều nên khi thu xếp xong hành lý về nơi cách ly tại Thanh Hóa sau đó gần 30 tiếng, anh Toàn gần như lịm đi vì mất nước.

Sáng hôm sau, y tế về lấy mẫu Covid-19 của cả đoàn để sàng lọc. Đến ngày 5/7, 15 người thì 14 người có kết quả dương tính.

Những người mắc bệnh được đưa lên xe chạy thẳng về Bệnh viện Nhiệt đới Trung ương cơ sở 2 Đông Anh, Hà Nội nhập viện. Ngay tối hôm đó, anh Toàn bắt đầu cảm thấy thân thể rã rời và khó thở, chỉ húp được canh, không nuốt nổi thêm thứ gì. Sang ngày thứ hai, sau khi thăm khám, bác sĩ chỉ định đưa anh vào phòng cấp cứu vì chỉ số oxy xuống quá thấp. “Phải tự thở để tăng chỉ số oxy nhé, tránh dùng máy thở sẽ có biến chứng không hay”, bác sĩ nhắn nhủ.

Cả đêm đó, bác sĩ và điều dưỡng luôn túc trực bên cạnh Toàn hướng dẫn thở. Nhưng cứ 10 phút máy lại báo chỉ số oxy xuống quá thấp. Bác sĩ đề nghị anh quỳ gối nằm úp rồi matxa cho dễ thở nhưng do cơ thể quá yếu được một lúc anh lại đổ gục.

“Phải cố gắng, phải tự thở”, bác sĩ tiếp tục động viên.

Để chiến đấu với chiếc máy với chỉ số ngày càng xấu, anh mượn chiếc gối ôm của bác sĩ lót dưới bụng. “Giờ chỉ có thể quỳ. Em không đủ sức”, Toàn thều thào. Cái gối ôm đã giúp anh qua được đêm đầu tiên chỉ quỳ để thở.

Sáng hôm sau khi cơ thể dễ chịu hơn, bác sĩ thông báo phổi của anh bị tổn thương nặng do biến chứng cấp tính bởi virus đang trong quá trình mạnh lên. “Anh phải cố ăn dù mệt và khó chịu, bởi nếu biến chứng thì không biết như thế nào”, bác sĩ căn dặn.

Những cơn đau kéo từ nửa đầu sang hai hốc mắt cùng với những trận sốt trên 39 độ vẫn không làm cho người đàn ông bỏ bữa cháo nào, dù nhiều lúc vẫn nhè đờm lẫn máu ra từ miệng.

Anh Toàn đang dần hồi phục tại phòng điều trị thường sau 8 ngày phải nằm phòng cấp cứu. Ảnh: Nhân vật cung cấp.
Anh Toàn đang dần hồi phục tại phòng điều trị thường sau 8 ngày phải nằm phòng cấp cứu. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Sau 3 đêm trắng không ngủ của bệnh nhân và bác sĩ, bệnh tình của Toàn dần ổn định. Năm ngày sau dù vẫn phải nằm phòng cấp cứu nhưng anh phục hồi dần. Chiều 15/7, anh đã cai được oxi và được đưa ra khỏi phòng cấp cứu về phòng điều trị thường.

Sau 15 ngày điều trị Covid-19, dù sút tới 8 kg nhưng Toàn đã có kết quả xét nghiệm âm tính lần 1, tinh thần trở nên phấn chấn.

Hàng ngày anh đều lướt Facebook trò chuyện với bạn bè và làm thơ – việc trước đây chưa từng thực hiện.

Ngoài gia đình và bạn bè ở Việt Nam, người đàn ông này còn nhận được sự động viên của nhiều đồng nghiệp khắp nơi trên thế giới. “Tình cảm của mọi người dành cho khiến tôi rất hạnh phúc”, anh chia sẻ.

Dự định của Toàn sau khi ra viện là sẽ dành thời gian nhiều hơn bên gia đình, quan tâm hơn đến việc học của hai cô con gái, trước đây vì lý do công việc anh hay thoái thác cho vợ. Anh cũng muốn sau khi khỏi bệnh, sẽ trực tiếp gặp những bác sĩ, điều dưỡng điều trị cho mình để nói lời cảm ơn mà không phải thông qua đồ bảo hộ.

Mới đây trên trang cá nhân, Toàn chia sẻ biến cố Covid 19 khiến anh ngộ ra nhiều điều. Người đàn ông này cho rằng, đời người cần phải ốm nặng một lần để có thể thấy: “Tài sản quý giá nhất của chúng ta không phải là một túi tiền hay một căn nhà to mà chính là sức khỏe và sự bình an của cả gia đình”, anh viết.

Hải Hiền – Vnexpress

Đời sống

Chú chó ba năm nằm trên mộ chủ

Đã đăng

 ngày

Bởi

Đã ba năm nay, kể từ khi mất cậu chủ nhỏ tên Kiệt do bị đuối nước, Mino đều đến nằm trên mộ, bất kể nắng mưa hay bị người nhà cấm cản.

Mino là chú chó có bộ lông đen tuyền, khoảng 5 tuổi, được gia đình bà Nguyễn Thị Út ở ấp 1, xã Tân Thành, huyện Tân Thạnh, Long An xin về nuôi từ lúc nhỏ. Từ những ngày đầu mới về, Mino tỏ ra quấn quýt với bé Kiệt (cháu nội bà Út) nhất dù gia đình có nhiều trẻ con. Khi ấy cậu bé Kiệt còn chưa biết đi.

Vốn là người thương chó, thấy cháu trai thích chơi đùa cùng Mino, bà Út tắm rửa sạch sẽ rồi để cháu tự do chơi với người bạn bốn chân. Khoảng một năm sau, cậu bé không may qua đời vì bị đuối nước. Gia đình bà Út an táng cháu trai ở cánh đồng ngay sau nhà.

Ba ngày sau, khi phần mộ của cậu bé được xây xong, Mino lặng lẽ trèo lên nằm từ sáng đến chiều.

Mino thường nằm đúng một vị trí suốt 3 năm, in dấu bên trên tấm. Ảnh: Diệp Phan.
Mino thường nằm đúng một vị trí suốt 3 năm, in dấu bên trên tấm đá. Ảnh: Diệp Phan.

“Thấy nó nằm trên mộ, tui đuổi xuống vì nghĩ không hay. Nhưng đuổi vào nhà được một lát rồi nó lại trở ra nằm đúng vị trí cũ. Tui la nó suốt cả tháng trời nhưng nó vẫn ra nên đành chịu”, bà Út cho biết.

Lúc bấy giờ, mọi người trong nhà đều nghĩ, có thể lúc còn sống, bé Kiệt là người thân thiết với Mino nhất nên giữa bé và chú chó có mối liên hệ đặc biệt. Bà Út không cấm Mino ra nằm trên mộ nữa.

Ban đầu, phần mộ nằm giữa cánh đồng lúa, không một bóng cây nhưng từ sáng sớm, chú chó đã ra đó nằm. Suốt ba năm qua, chỉ trừ lúc trưa nắng quá gắt, đêm khuya hay có người lạ đi thăm đồng Mino mới vào nhà. Trong nhà có bánh hay trái cây, Mino đều tha ra đặt cạnh mộ bé.

“Con chó không phải chỉ nằm lúc trời mát đâu, nhiều lúc chạy ngang giữa trưa nắng hay có hôm mưa lâm râm vẫn thấy nó nằm đó”, anh Nguyễn Văn Ba, một người dân ở ấp 1, xã Tân Thành cho biết.

Mino được xem là một chú chó khôn, trầm tính và rất ngoan. Nó chỉ sủa đúng một tiếng dài khi có người lạ vào nhà chứ không sủa lung tung như nhiều con khác.

Ngoài những lúc nằm trên mộ chủ, thi thoảng Mino cũng theo chồng bà Út ra đồng nhưng nó không chơi đùa với những người cháu khác của bà. Ảnh: Diệp Phan.
Ngoài những lúc nằm trên mộ chủ, thi thoảng Mino cũng theo chồng bà Út ra đồng nhưng nó không chơi đùa với những người cháu khác của bà. Ảnh: Diệp Phan.

Thương chú chó phải nằm giữa đồng dù trời nắng hay mưa, cách đây mấy tháng, bà Út cắm bốn cây tre ở bốn góc, lấy tàu dừa lợp phía trên che nắng cho chú chó. Khoảng nửa tháng trước, có một người tốt bụng biết đến câu chuyện của Mino đã tặng gia đình một số tiền nhỏ để bà Út dựng một mái tôn chắc chắn.

Từ lâu, bà Út không còn xem Mino là một chú chó bình thường mà đã trở thành một thành viên trong gia đình. “Tui không nghĩ một con thú lại có tình cảm với cháu tui như vậy. Tui sẽ nuôi nó đến khi nào nó mất thì đem chôn chứ không bao giờ bán hay cho ai khác”, bà Út nói.

Diệp Phan – Vnexpress

Đọc tiếp

Đời sống

Chính sách hai con đè nặng vai ông bà Trung Quốc

Đã đăng

 ngày

Bởi

Ngồi một mình trong căn hộ của con gái ở Thượng Hải, bà Liu Xiumei tưởng tượng về chuyến du lịch cùng chồng. Nhưng hiện tại bà phải trông cháu ngoại.

Người phụ nữ 55 tuổi nghĩ thầm: “Mình sẽ vẫn điều hành công ty giúp việc và kiếm vài trăm tệ mỗi ngày”.

Năm 2014, Chongyang, con gái bà Liu mang bầu lần đầu. Như bao phụ nữ cùng tuổi khác, bà chuyển tới Thượng Hải để tiện giúp đỡ con, bỏ lại cuộc sống riêng ở Hồ Bắc. Bà cứ nghĩ sẽ ở Thượng Hải vài năm cho đến khi Chongyang có thể tự nuôi con nhưng mọi chuyện không diễn ra như vậy.

Năm 2015, Trung Quốc xóa bỏ chính sách một con. Chẳng bao lâu sau, cùng với hàng triệu cặp vợ chồng khác, Chongyang mang bầu lần thứ hai. Nhiệm vụ chăm sóc cháu ngoại của bà Liu bỗng dưng bị tăng gấp đôi.

Năm năm qua, không ít người cùng thế hệ với bà rơi vào hoàn cảnh tương tự. Từ ngày chính sách kế hoạch hóa gia đình được nới lỏng, các ông bà Trung Quốc càng thêm gánh nặng trên vai.

Một người ông dẫn hai cháu đi chơi trên xe đẩy đồ chơi ở Nam Kinh, tỉnh Giang Tô. Ảnh: People Visual.
Một người ông kéo xe dẫn hai cháu đi chơi ở Nam Kinh, tỉnh Giang Tô. Ảnh: People Visual.

Đối với các đôi vợ chồng ở thành thị Trung Quốc, chăm sóc con cái là một vấn đề lớn, bởi thông thường, cả hai người đều phải làm việc cật lực mới chi trả được sinh hoạt phí đắt đỏ. Không thể tự trông nom bọn trẻ, họ đành nhờ ông bà nội ngoại lấp chỗ trống. Vì thế, hàng triệu người cao tuổi Trung Quốc đã trở thành những laopiao hay “người già trôi dạt”, chấp nhận rời quê hương, lên những thành phố để chăm cháu.

Theo Tang Xiaojing, giảng viên xã hội học tại Đại học Sư phạm Hoa Đông ở Thượng Hải, vì trưởng thành trong thời kỳ chính sách một con, các ông bà Trung Quốc thường sẵn sàng hy sinh cho gia đình và đầu tư cho đứa con duy nhất. “Họ nghĩ chăm lo con cái và gia đình là trách nhiệm của bậc làm cha mẹ”, Tang giải thích. “Khi đứa con lập gia đình, họ vẫn tiếp tục mối quan hệ bố mẹ – con cái trong quá khứ”.

Chính sách hai con đã tạo ra những căng thẳng mới trong mối quan hệ này. Trong khi một số người lớn tuổi thúc giục con cái đẻ thêm, nhiều ông bà không muốn dành thêm vài năm chăm sóc đứa trẻ khác.

Tang nhận định phần lớn ông bà Trung Quốc cảm thấy chăm sóc đứa cháu đầu là “nghĩa vụ bắt buộc” nhưng đối với đứa cháu thứ hai lại khác. Lý do có thể là họ “vỡ mộng” sau khi chăm đứa cháu đầu, cảm thấy quá già để chăm sóc tốt một đứa trẻ hoặc đơn giản là không muốn xa quê lâu hơn nữa.

“Họ cũng phải ở cạnh bạn đời của mình nữa”, Tang nói.

Khi Chongyang chia sẻ nguyện vọng sinh thêm con, Liu không giấu giếm sự thất vọng. Đã ở Thượng Hải nhiều năm, bà nhớ chồng cùng cuộc sống vô lo vô nghĩ ở Hồ Bắc. Chưa kể, Liu kiệt sức. “Nuôi dạy trẻ con rất căng thẳng”, Liu giãi bày. “Chăm một đứa đã vất vả rồi, tôi không thể chăm thêm một đứa nữa”.

Thông gia của bà Liu lại háo hức có thêm cháu. Người phụ nữ này sẵn sàng đi hơn 2.000 km từ Vân Nam đến Thượng Hải để thế chỗ cho Liu. Thế nhưng, kế hoạch này sớm trục trặc bởi mâu thuẫn mẹ chồng – nàng dâu. Thông gia của Liu tranh cãi với Chongyang đủ thứ, từ hình thức, ăn mặc đến tin ngưỡng.

“Bà ấy cho rằng phụ nữ phải chăm con ở nhà để đàn ông ra ngoài làm việc”, Chongyang chia sẻ. “Nhưng tại Thượng Hải, cả hai vợ chồng đều phải làm việc. Ngay cả gia đình ba người cũng vậy, đừng nói là bốn người”.

Là người nông thôn, mẹ chồng Chongyang không biết lau sàn gỗ hay cách dùng bếp điện. Vài tuần trôi qua, cô không còn giữ được bình tĩnh.

“Con bé gọi điện cầu cứu tôi mỗi ngày”, Liu Xiumei kể.

Từ đó, Liu lại lên Thượng Hải, sống với con gái, con rể và hai đứa cháu trong căn hộ 70 m2. Với người phụ nữ này, mỗi ngày đều dài đằng đẵng. Bà thức dậy lúc 7h sáng, khi vợ chồng Chongyang đã đưa con gái đầu lòng đi học rồi tới thẳng cơ quan. Liu cho cháu trai ăn, dọn dẹp căn hộ đầy đồ chơi trẻ con và nấu bữa trưa.

Chiều, trong lúc cháu trai ngủ trưa, Liu xem tivi hoặc lên mạng xã hội. 15h, bà đưa cháu trai lên xe đạp điện, cùng đón cháu gái từ nhà trẻ. Tới nhà, lũ trẻ chơi đùa, tập piano, sau đó ăn tối và tắm rửa. Vợ chồng Chongyang đến tối muộn mới về. Đến 23h, Liu mới được đi ngủ.

Cuối tuần, vợ chồng Chongyang đưa hai con ra ngoài cả ngày còn Liu ở nhà nghỉ ngơi. Khi gia đình con gái đi nghỉ, bà trở về Hồ Bắc để dành thời gian bên chồng. “Đó là thời gian thư giãn của tôi”, Liu tâm sự.

Liu vẫn chưa quyết định có chuyển hẳn về Hồ Bắc không. Bà nhớ cuộc sống cũ nhưng thương vợ chồng Chongyang. Con gái và con rể cũng yêu quý Liu, sẵn sàng chi trả toàn bộ chi phí để mẹ ở lại. “Nếu tôi về quê, chúng sẽ phải thuê giúp việc mà tôi không chắc mình có thể tin tưởng người lạ. Thà tôi hy sinh bản thân còn hơn”, Liu tâm sự.

Người lớn tuổi đưa cháu đi ngắm hoa cúc tại một công viên ở tỉnh Cam Túc. Ảnh: Sui Zhen/People Visual.
Người lớn tuổi đưa cháu đi ngắm hoa cúc tại một công viên ở tỉnh Cam Túc. Ảnh: Sui Zhen/People Visual.

Bà Zhao Yaping, 64 tuổi, không chịu đựng như Liu.

“Tôi đã làm việc chăm chỉ cả đời rồi. Giờ tôi chỉ muốn tận hưởng quãng đời còn lại với vợ”, cựu nhà giáo ở Thượng Hải nói. Vợ chồng con trai Zhao có hai con, song ông khẳng định cuộc sống của mình “không liên quan đến gia đình đó”.

Năm 2017, thấy vợ chồng con trai muốn sinh em bé thứ hai, Zhao đã cảnh báo rằng “có thêm con, cuộc đời sẽ vui gấp bội nhưng cũng cay đắng gấp bội”. Tuy nhiên, đôi uyên ương trẻ vẫn giữ nguyên quyết định. Không muốn trở thành người chăm cháu toàn thời gian, Zhao cuối cùng phải giúp các con thuê bảo mẫu và đưa thêm cho họ 5.000 tệ (750 USD) mỗi tháng để chi trả. Con dâu ông cũng nghỉ việc để ở nhà vài năm cho tới lúc cả hai đứa trẻ đi học mẫu giáo.

“Tôi gặp các cháu vào chiều chủ nhật. Như thế, con trai tôi và vợ nó cũng có chút thời gian riêng”, Zhao nói.

Không thể từ chối con trai, Wang Huiquan chấp nhận chăm sóc đứa cháu thứ hai mới sinh đầu năm nay. Nhưng người phụ nữ 66 tuổi thấy lòng nặng trĩu. Trước đó, khi đứa cháu đầu vào tiểu học, Wang đã nghĩ rằng mình cuối cùng đã có thể tận hưởng thời gian nghỉ hưu.

Em bé mới không chỉ khiến Wang căng thẳng mà còn dẫn đến mâu thuẫn giữa bà và con dâu. Họ thường tranh cãi về cách nuôi dạy trẻ. Ví dụ, nếu để lũ trẻ xem phim hoạt hình trong bữa ăn, Wang sẽ bị con dâu nói là quá chiều cháu.

“Tôi choáng váng mỗi khi các cháu la hét nhưng con dâu thì không hiểu vì nó rất hiếm khi cho lũ trẻ ăn”, Wang chia sẻ. Càng ngày Wang càng cảm thấy khó khăn. Mẹ già 90 tuổi của bà cũng đổ bệnh, khiến Wang cùng lúc phải chăm lo cho hai thế hệ. Nỗi lo khiến bà sụt 5 kg.

“Tóc tôi từng rất đen, giờ thì gần như bạc hết”, Wang bộc bạch. “Con trai bảo sẽ cho tôi một tháng nghỉ ngơi nhưng tôi nghĩ mình cần nhiều hơn thế”.

Tang Dan, phó giáo sư tại Đại học nhân dân Trung Quốc ở Bắc Kinh cho biết các trường hợp người lớn tuổi gặp vấn đề tâm lý do phải gánh vác quá nhiều nghĩa vụ chăm sóc như Wang không hiếm gặp.

“Họ chăm cả cháu lẫn con nên áp lực rất lớn”, Tang lý giải. “Ngoài ra, người già dễ cảm thấy cô đơn khi đầu tư nhiều tình cảm mà không nhận lại được sự công nhận mà họ mong chờ. Điều đó có thể dẫn đến trầm cảm hoặc các vấn đề sức khỏe khác”.

Một người ông đang chăm cháu ở tỉnh Vân Nam. Ảnh: Wan Huizhou/People Visual.
Một người ông đang chăm cháu ở tỉnh Vân Nam. Ảnh: Wan Huizhou/People Visual.

Lo lắng cho sức khỏe của các ông bà Trung Quốc, vài chuyên gia đã kêu gọi chính phủ vào cuộc. Theo đề xuất của Tao Tao, một phó giáo sư khác, người lớn tuổi chăm hai cháu có quyền nộp đơn xin hỗ trợ nhiều lần một năm. Mỗi lần nộp đơn như vậy, chính phủ sẽ cử chuyên gia tới chăm trẻ thay và chi trả toàn bộ chi phí.

“Như vậy, các ông bà sẽ được nghỉ ngơi và tránh nguy cơ kiệt sức về cả thể chất lẫn tinh thần”, Tao nói.

Cũng phải chăm hai cháu song Chen Xianling nhẫn nại đếm từng ngày lũ trẻ vào mẫu giáo. Bà ngoại 58 tuổi đã rời Hà Bắc nhiều năm nay để tới Bắc Kinh giúp vợ chồng con gái. Chen thừa nhận cuộc sống ở thủ đô đôi khi rất cô quạnh.

“Hàng xóm không hiểu tiếng địa phương của tôi. Con gái và con rể cũng thích nhìn vào điện thoại hơn là nói chuyện với tôi”, Chen chia sẻ.

Tuy vậy, Chen vẫn vui mừng khi con gái quyết định sinh thêm. Thực tế, bà chính là người động viên con, hứa hẹn sẽ chăm sóc cả hai đứa trẻ.

“Tôi luôn muốn có nhiều con nhưng chính sách nhà nước không cho tôi làm điều đó”, Chen nói. “Hai đứa con sẽ san sẻ trách nhiệm chăm sóc bố mẹ sau này. Như thế tốt cho mọi người”.

Thu Nguyệt (Theo Sixth Tone) – Vnexpress

Đọc tiếp

Đời sống

Hàn Quốc Hùng – Người con luôn canh cánh nỗi niềm với quê hương

Đã đăng

 ngày

Bởi

Sinh ra từ miền quê nghèo, xã Cẩm Sơn, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh – mảnh đất cằn sỏi đá, hằng năm phải hứng chịu biết bao thiên tai, lũ lụt- anh Hàn Quốc Hùng luôn canh cánh nỗi niềm với quê hương dù ở tận phương trời nào.

Cẩm Sơn nơi anh sinh ra trong trận lũ vừa qua

Anh sinh ra trong gia đình có hoàn cảnh khó khăn, một mình mẹ vất vả, lam lũ nuôi hai con với những ruộng lúa, luống khoai, với những bươn chải nhọc nhằn. Ý thức được điều đó, ngay khi vừa tốt nghiệp phổ thông anh vừa học nghề vừa đi làm để trang trải cuộc sống. Sau khi lập gia đình, hai vợ chồng gặp rất nhiều khó khăn, vất vả trong cuộc sống. Một thời gian sau, vì không tìm được việc làm ở nhà nên vợ chồng anh mạnh dạn vay mượn để đi theo con đường xuất khẩu lao động sang Nhật Bản. Sau một thời gian chăm chỉ lao động anh đã dần ổn định được cuộc sống, trang trải được nợ nần.

Năm 2020, là một năm đầy khó khăn, thách thức đối với cả xã hội nói chung và đối với những người dân Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh nói riêng. Khi dịch Covid-19 bùng phát tại Việt Nam và Nhật Bản, khẩu trang tại Nhật Bản khan hiếm, công nhân Việt Nam không mua được khẩu trang để đi làm. Anh Hùng đã mạnh dạn bỏ ra 80 triệu đồng mua hơn 4000 khẩu trang từ Việt Nam để phát miễn phí cho người Việt Nam tại Nhật Bản, gửi bưu điện đến tận nơi cho anh em, hỗ trợ anh em những lúc khó khăn, thất nghiệp.

Tháng 10/2020, miền Trung hứng chịu trận lũ lịch sử, miền quê nghèo Cẩm Sơn, Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh cũng là một trong những nơi ngập sâu, nhiều nhà nước ngập quá cửa sổ, gần mái nhà. Xóm làng bị cô lập, lúa gạo, lương thực, gia súc, gia cầm, đồ đạc trong nhà ngập ướt, hỏng hết hoặc bị cuốn trôi. Trong những ngày này, anh Hùng và bao người con xa quê đứng ngồi không yên, tìm mọi cách để liên lạc với gia đình, bà con làng xóm. Ngay trong những ngày mưa lũ, vợ chồng anh đã dùng khoản tiền dành dụm của mình gửi về cứu trợ cho bà con thôn An Sơn và các vùng ngập nặng trong xã Cẩm Sơn với 8400 gói mì tôm, 3660 hộp sữa, 1500 xúc xích (Tổng giá trị lên đến gần 60 triệu đồng). Ngoài ra, anh còn kêu gọi bạn bè đang sinh sống và làm việc tại Nhật Bản ủng hộ thêm gần 40 triệu đồng để cứu trợ cho quê hương giúp bà con thùng mì, túi gạo vượt qua những ngày khó khăn.

Chính tay bí thư đảng ủy xã Cẩm Sơn Lương Hữu Tiến trao tận tay cho người dân

Tấm lòng của anh khiến bà con vô cùng cảm động và cảm thấy ấm lòng biết bao. Trong khi vợ chồng anh cũng đang lo mưu sinh nơi đất khách quê người, chưa có nổi một ngôi nhà kiên cố để gia đình sinh sống mà anh luôn quan tâm, chăm lo cho anh em, bà con khi hoạn nạn. Có phải chăng vì lớn lên không được sự yêu thương, chăm sóc của người cha và cuộc sống cơ cực nơi miền quê nghèo đã giúp anh trưởng thành hơn, hiểu hơn những vất vả, thiếu thốn của mọi người. Có phải chăng trong anh luôn có chứa chan tình yêu thương, lòng trắc ẩn, hướng về quê hương với những tình cảm tốt đẹp nhất.

Tôi cảm thấy nể phục anh trước những gì anh đã làm vì tình đồng hương, tình quê hương.

Trận lũ lịch sử tại miền Trung

Sơn An – Ngoisao.tv

Đọc tiếp
Advertisement

Facebook

Advertisement

Tin Nổi bật