Kết nối với chúng tôi:

Đời sống

Tiến sĩ Gupta nói, Không ai phải chết vì ung thư ngoại trừ sự bất cẩn

Đã đăng

 ngày

 

Tiến sĩ Gupta nói, Không ai phải chết vì ung thư ngoại trừ sự bất cẩn;
(1). Bước đầu tiên là ngừng tất cả lượng đường, không có đường trong cơ thể, tế bào ung thư sẽ chết một cách tự nhiên.
(2). Bước thứ hai là pha một quả chanh nguyên chất với một cốc nước nóng và uống trong khoảng 1-3 tháng đầu tiên trước khi thực phẩm và ung thư biến mất, nghiên cứu của Đại học Y Maryland cho biết, nó tốt hơn 1000 lần so với hóa trị.
(3). Bước thứ ba là uống 3 thìa dầu dừa hữu cơ, sáng và tối và ung thư sẽ biến mất, bạn có thể chọn bất kỳ liệu pháp nào trong hai liệu pháp sau khi tránh đường. Vô minh là không có lý do; Tôi đã chia sẻ thông tin này trong hơn 5 năm. Hãy để mọi người xung quanh bạn biết. Chúa phù hộ.

“Bác sĩ Guruprasad Reddy B V, TRƯỜNG ĐẠI HỌC Y TẾ NHÀ NƯỚC OSH MOSCOW, RUSSIA🏖🚥🚦
Khuyến khích mỗi người nhận bản tin này để chuyển tiếp cho mười người khác, chắc chắn ít nhất một mạng sống sẽ được cứu. . . Tôi đã hoàn thành phần của mình, tôi hy vọng bạn có thể giúp làm phần của mình. cảm ơn

Uống nước chanh nóng có thể ngăn ngừa ung thư. Đừng thêm đường. Nước chanh nóng có lợi hơn nước chanh lạnh.

Cả khoai lang tím vàng đều có đặc tính phòng chống ung thư tốt. ✍

01. Thường xuyên ăn tối muộn có thể làm tăng nguy cơ ung thư dạ dày

02. everKhông bao giờ lấy hơn 4 quả trứng mỗi tuần

03. Ăn thịt gà có thể gây ung thư dạ dày

04. Không bao giờ ăn trái cây sau bữa ăn. Nên ăn trái cây trước bữa ăn.

05. Không uống trà trong thời kỳ kinh nguyệt.

06. Uống ít sữa đậu nành, không thêm đường hoặc trứng vào sữa đậu nành

07. Đừng ăn cà chua khi bụng đói

08. Uống một ly nước lọc vào mỗi buổi sáng trước khi ăn để ngăn ngừa sỏi túi mật

09. Không có thức ăn 3 giờ trước khi đi ngủ

10. Uống ít rượu hoặc tránh, không có đặc tính dinh dưỡng nhưng có thể gây ra bệnh tiểu đường và tăng huyết áp

11. oKhông ăn bánh mì nướng khi còn nóng từ lò nướng hoặc máy nướng bánh mì

12. Không sạc điện thoại di động hoặc bất kỳ thiết bị nào bên cạnh bạn khi bạn đang ngủ

13. Uống 10 ly nước mỗi ngày để ngăn ngừa ung thư bàng quang

14. Uống nhiều nước vào ban ngày, ít hơn vào ban đêm

15. Không uống nhiều hơn 2 tách cà phê mỗi ngày, có thể gây mất ngủ và dạ dày

16. Ăn ít thức ăn có dầu. Phải mất 5-7 giờ để tiêu hóa chúng, khiến bạn cảm thấy mệt mỏi

17. Sau 5 giờ chiều, ăn ít

18. ✍ Sáu loại thực phẩm khiến bạn hạnh phúc: chuối, bưởi, rau bina, bí ngô, đào.

19. Ngủ ít hơn 8 giờ mỗi ngày có thể làm suy giảm chức năng não của chúng ta. Nghỉ ngơi buổi chiều trong nửa giờ có thể giữ vẻ trẻ trung của chúng tôi.

20. Cà chua nấu chín có đặc tính chữa bệnh tốt hơn cà chua sống.

Nước chanh nóng có thể duy trì sức khỏe của bạn và làm cho bạn sống lâu hơn!

Nước chanh nóng giết chết tế bào ung thư

Thêm nước nóng vào 2-3 lát chanh. Làm cho nó một thức uống hàng ngày

Vị đắng trong nước chanh nóng là chất tốt nhất để tiêu diệt tế bào ung thư. ✍

Nước chanh lạnh chỉ có vitamin C, không ngăn ngừa ung thư. ✍

Nước chanh nóng có thể kiểm soát sự phát triển khối u ung thư. ✍

Các xét nghiệm lâm sàng đã chứng minh nước chanh nóng hoạt động. ✍

Loại điều trị chiết xuất chanh này sẽ chỉ tiêu diệt các tế bào ác tính, nó không ảnh hưởng đến các tế bào khỏe mạnh. ✍

Kế tiếp. . . axit citric và polyphenol chanh trong nước chanh, có thể giúp giảm huyết áp, phòng ngừa huyết khối tĩnh mạch sâu hiệu quả, cải thiện lưu thông máu✍ và giảm cục máu đông. ✍

Cho dù bạn bận rộn đến đâu, xin vui lòng tìm thời gian để đọc nó, sau đó nói với người khác để lan tỏa tình yêu!

♦ Sau khi đọc, chia sẻ với những người khác để lan truyền tình yêu! Chăm sóc tốt cho sức khỏe của chính họ!

Advertisement
Nhấn vào đây để bình luận

You must be logged in to post a comment Login

Leave a Reply

Đời sống

Chàng trai Sài Gòn về Tây Nguyên làm ‘người rừng’

Đã đăng

 ngày

Bởi

Nơi vợ chồng An ở phải đi 10 km đường rừng mới tới, không điện nước, sóng điện thoại chập chờn, không 4G, wifi, chỉ có ngôi nhà gỗ bên hồ nước.

Sáng tháng 9 trời se lạnh. Hồ nước 3.000 m2 trước căn nhà gỗ lởn vởn sương mù. Đám hoa bách nhật, cúc chuồn, hướng dương đang nở rộ. Bữa nay, Thành An và Mỹ Thuận không lên rẫy như mọi khi. Họ ngồi bên bờ suối thưởng thức cà phê. Năm chú chó hiền lành nằm bên cạnh. Người và vật dường như bị nuốt chửng, nhường chỗ cho tiếng suối róc rách và hương cà phê nồng nàn.

Chuyện tình của Thành An và Mỹ Thuận, cùng 25 tuổi, đang sống tại xã Quảng Sơn, Đắk Glong, Đắk Nông, bắt đầu trong veo như cuộc sống đang có của họ.

Thành An và Mỹ Thuận rời Sài Gòn năm 23 tuổi để về rừng lập nghiệp. Ảnh: Tố Uyên.
Thành An và Mỹ Thuận rời Sài Gòn năm 23 tuổi để về rừng lập nghiệp. Ảnh: Tố Uyên.

Vừa vào Đại học Tài chính – Marketing, Thành An đã xao xuyến trước một cô bạn gái tên Mỹ Thuận trong kỳ học quân sự. Sau một lần nhắn tin làm quen không được trả lời, chàng trai đành chôn vùi tình cảm vừa chớm nở.

Bẵng đi ba năm không học chung, một lần nữa họ “va” vào nhau. Hôm ấy, Mỹ Thuận trốn tiết ra ngoài ngắm cảnh, trùng hợp lớp của An được nghỉ. Thấy cô bạn từng thầm thương trộm nhớ ngồi một mình, An bước đến làm quen. Trò chuyện với nhau, cô gái ấn tượng vì cậu bạn có nước da đen và cười rất duyên, hài hước. Dần dần qua những buổi đi chơi, leo núi… tình yêu của họ tiến triển.

Từ lúc mới yêu, Thuận hay nói với An về ước mơ có một ngôi nhà gỗ, một khu vườn và sống cuộc đời tự nhiên. An không hứa hẹn gì, nhưng cậu hay nói với gia đình và bạn bè là sẽ cùng cô thực hiện ước mơ ấy.

Tốt nghiệp ra trường, cả hai đều có việc làm ổn định đồng thời kết hợp cùng một người bạn quê Lâm Đồng kinh doanh hạt mắc ca. Việc kinh doanh khá thuận lợi vì hàng bán chạy, thậm chí không kịp đáp ứng đơn hàng của khách. “Bọn mình ngồi lại nói chuyện thì cùng đi đến mong muốn có một mảnh đất xây dựng trang trại, chủ động nguyên liệu và kiểm soát chất lượng. Nhưng để có tiền mua đất ở độ tuổi như bọn mình thì khá khó khăn, vả lại tiền cũng đang đổ vào hoạt động kinh doanh hết cả”, Thành An chia sẻ.

Bà Nguyễn Thị Dung, mẹ của An là người chứng kiến sự trưởng thành trong tình yêu của đôi trẻ. Khi hai con kinh doanh, người mẹ thường cho lời khuyên. Tuy nhiên, lúc con trai thuyết phục đầu tư làm trang trại, bà không đồng ý, An mất cả tháng để trình bày kế hoạch chi tiết, cam kết chia lợi nhuận rõ ràng và thuyết phục ba mẹ.

“An là đứa đã quyết gì thì phải làm cho bằng được. Nhìn thấy phương án của hai con khả quan, tôi tin con đủ bản lĩnh nên cuối cùng đã ủng hộ”, bà Dung chia sẻ.

Video: Cuộc sống trong rừng của chàng trai Sài Gòn và vợ

Chàng trai Sài Gòn theo cô gái Tây Nguyên về nơi tuyệt tình cốc
Người hâm mộ trên mạng xã hội ví nơi ở của An và Thuận đẹp như “tuyệt tình cốc”.
   

Quá trình tìm mua đất gian nan. Sau nhiều ngày tìm kiếm, đôi trẻ tìm được một miếng đất 10 hecta. 3h sáng một ngày cuối năm, An và Thuận xuất phát từ Sài Gòn vượt quãng đường chừng 250 km, nhưng gần đến nơi thì chủ đất hủy hẹn. Bơ vơ giữa miền đất lạ, họ đành chạy xe qua nhiều làng xã, thấy ai treo biển bán đất cũng vào xem. Đến nhập nhoạng tối, cả hai mới quyết định chạy về nhà ở Lâm Đồng.

Tuần sau đó, họ tìm được một mảnh đất khác, cũng rộng 10 hecta. Từ trung tâm xã Quảng Sơn vào đến nơi hơn 10 cây số, hai bên chủ yếu là rừng. “Ngay khi nhìn thấy ngôi nhà gỗ nhỏ xinh cạnh hồ nước, hai đứa mình đã cảm thấy đó chính xác sẽ là nơi mình ở nên quyết định mua luôn”, Thành An cho hay.

Sau bữa tiệc cuối năm 2018, Mỹ Thuận bỏ lại chiếc đầm đỏ, đôi giày cao gót, An cũng bỏ lại bộ vest, đôi giày đen. Họ mang vài chiếc quần jean, áo thun đơn giản, cùng chú chó Lucky mà An cứu được trong thùng rác, rời Sài Gòn về “miền đất hứa”. “Cả đời này chắc mình không thể quên được đêm đầu tiên về đây. Giường chưa có, chăn chiếu cũng không, hai đứa phải ngủ dưới sàn nhà. Đó là cái đêm lạnh nhất trong cuộc đời”, Thuận kể.

Mỹ Thuận từng có mức lương chính 15 triệu đồng/tháng, bên cạnh 2 công việc freelance, Thành An là cậu ấm chưa từng làm việc chân tay, nhưng với đam mê làm nông nghiệp sạch và cuộc sống điền viên, họ đã bỏ phố về rừng. Ảnh: Nhân vật cung cấp.
Mỹ Thuận từng có mức lương chính 15 triệu đồng/tháng, bên cạnh 2 công việc freelance, Thành An là “cậu ấm” chưa từng làm việc chân tay, nhưng với đam mê làm nông nghiệp sạch và cuộc sống điền viên, họ đã bỏ phố về rừng. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Trang trại của họ cách nhà hàng xóm gần nhất nửa cây số. Ở đây không có điện lưới mà phải dùng máy thuỷ điện nhỏ nên chỉ đủ dùng để thắp sáng, nước dẫn từ suối về, sóng điện thoại chập chờn, không có 4G, rắn rết, bọ cạp… thì gặp thường xuyên. Những ngày đầu chưa lắp điện nên đôi trẻ thắp sáng bằng đèn cầy. Đường nước cách nhà hàng km, phải đi đường rừng khó nên nhiều hôm mất nước họ phải chịu không tắm.

Vườn đã khoảng 2 hecta cà phê, 100 gốc mít, còn lại khoảng 4 hecta đất trống. Năm qua An và Thuận trồng thêm 2 hecta mắc ca, 1.000 gốc chuối. Từ nhà ra rẫy phải đi xe máy. Mảnh đất trồng cây trơ trụi, hai thanh niên chỉ quen gõ bàn phím, ngồi trong máy lạnh nay phải làm việc dưới nắng, mệt quá cũng chỉ biết núp dưới cỏ tranh trú tạm.

“Nhiều lúc lao động mồ hôi đầm đìa, hai đứa ngồi phịch xuống đất chẳng nói với nhau câu nào. Có hôm làm tới tối om, một tay cầm đèn pin điện thoại, tay kia vẫn trồng cây, tưới nước”, Thuận chia sẻ thêm.

Mỹ Thuận xuất thân trong gia đình nông thôn nên nhanh quen với lao động chân tay. Nhưng An là “cậu ấm” đúng nghĩa. Ngày đầu cầm cái cuốc, tay cậu sưng phồng, lưng ê mỏi. Làm được một ngày thì phải nghỉ mất hai ngày. “Có lúc ngồi nghĩ nếu giờ này mình ở Sài Gòn chắc đang nhâm nhi ly trà sữa mát lạnh. Sao giờ mình lại ở đây, kéo 300 bao phân chuồng đi rải khắp vườn, người vừa hôi vừa bẩn thế”, An kể.

Bà Dung lên thăm hai con vào một ngày tháng 4 mưa rả rích. Người mẹ thấy hai con mặc đồ dính đầy mủ cây, nón lá, lúi húi trong bếp củi xa nhà, mặt lấm lem. Bà khóc rấm rứt, cố thuyết phục hai đứa “đừng chịu khổ nữa, về Sài Gòn với mẹ”.

Người dân xung quanh biết chuyện đôi trẻ bỏ xó hai bằng đại học, thu nhập trên 20 triệu đồng mỗi tháng thì bảo “khùng điên”. Người không hiểu còn hoài nghi lý do họ về vườn.

Song, sự vất vả, thiếu tiện nghi và phải tự bươn trải kinh tế trong 1,5 năm về vườn không làm đôi trẻ xao lòng. Lần đầu tiên họ hoài nghi và yếu lòng thật sự là lúc đàn chó bị bệnh.

Ngày đó một chú chó ốm. Họ chạy xe 40 km ra thành phố chữa. Sáng hôm sau bác sĩ báo tin nó chết rồi. Trên đường đi ra đón về, đôi trẻ vừa đi vừa khóc. Ngày tiếp theo, hai chú chó khác lại lây bệnh. Từ lúc về rừng, họ chỉ có đàn chó làm bạn chia sẻ. May mắn sau đó hai chú chó được cứu.

Đôi uyên ương chụp ảnh cưới bên cây gỗ cạnh nhà. Họ vừa làm đám cưới sau 4 năm yêu, luôn có nhau trên hành trình trải nghiệm, trưởng thành. Ảnh: Tố Uyên.
Đôi uyên ương chụp ảnh cưới bên cây gỗ cạnh nhà. Họ vừa làm đám cưới sau 4 năm yêu, luôn có nhau trên hành trình trải nghiệm, trưởng thành. Ảnh: Tố Uyên.

Sau 1,5 năm về vườn, đến nay nay vườn rau và hoa trái quanh nhà nhiều hơn trước, đáp ứng được một phần nhu cầu của đôi trẻ. Hai hecta cà phê thu được 1,5 tấn quả, chỉ bằng 1/4 so với chủ trước vì canh tác theo theo phương thức hoàn toàn không hóa chất, không thuốc bảo vệ thực vật, song cũng tạm đủ cho họ chi trả cuộc sống. Ngoài cà phê, họ cũng có thêm xà bông, dầu gội handmade.

Trên khu đất của họ vẫn còn một mảnh đất bằng phẳng, tươi tốt bên bờ suối, đang trong quá trình phục hồi đất. Nơi này họ dự định sẽ trồng thảo mộc và hương liệu để chế biến các sản phẩm làm đẹp.

Bà Dung lần thứ hai lên thăm con cũng xắn tay lên ra vườn nhổ cỏ, trồng rau. Về lại Sài Gòn bà gom thùng xốp để bắt đầu trồng rau trên sân thượng chật hẹp. “Đến tuổi này cũng chẳng mong cầu điều gì, chỉ cần có thực phẩm tươi ngon, không khí mát mẻ là vui rồi”, bà nói. Vợ chồng bà quyết định sắp tới sẽ bỏ phố về vườn cùng hai con.

Còn Thành An và Mỹ Thuận, sau 500 ngày về vườn, họ ít tiền hơn, da đen hơn nhưng sống vui cười nhiều, bớt phán xét và có mục tiêu sống rõ ràng. Đôi trẻ vừa tổ chức đám cưới nhỏ vào ngày 8/8. Khi dịch qua, họ sẽ mời bạn bè về thăm “tuyệt tình cốc” của mình.

Xem thêm ảnh: Cuộc sống điền viên của đôi vợ chồng Thuận – An

Phan Dương – Vnexpress

Đọc tiếp

Đời sống

100 ngày chống chọi Covid-19 của anh kỹ sư Việt

Đã đăng

 ngày

Bởi

Đi công tác rồi kẹt lại Bangladesh hơn 100 ngày, về nước anh Toàn trở thành bệnh nhân 356, nhiều ngày phải quỳ thở nhờ chiếc gối bác sỹ cho mượn.

Năm giờ sáng một ngày giữa tháng 7, anh Nguyễn Quốc Toàn, gấp chăn màn rồi bước ra sân đón ánh nắng mặt trời. Sau tám ngày trong phòng cấp cứu, phải thở oxy, có lúc tưởng như đã gục ngã bởi Covid-19 hành hạ, giờ anh đã có thể vươn vai đứng thẳng dậy, hít thở không khí buổi sớm.

“Bảy tháng qua tôi được trải nghiệm nhiều điều và nhận ra cuộc sống này thật lạ lùng nhưng cũng thật đẹp”, người đàn ông 42 tuổi bắt đầu câu chuyện.

Nguyễn Quốc Toàn là kỹ sư cơ khí, người gốc Hà Nội, sinh sống ở quận 4, TP HCM. Anh làm tư vấn trưởng bộ phận cơ khí thiết bị trong một dự án của chính phủ Bangladesh do Ngân hàng thế giới tài trợ. Sau Tết nguyên đán, anh đến thủ đô Dhaka công tác và dự kiến trở về ngày 28/2. Do trục trặc visa, chuyến bay bị lỡ và dời đến ngày 26/3.

Cuối tháng 3, bệnh nhân Covid-19 đầu tiên xuất hiện tại Bangladesh. Tình hình dịch bệnh trên thế giới diễn biến khó lường khiến chính phủ nước này tuyên bố phong tỏa toàn quốc. Ngày 24/3, tất cả các chuyến bay đến và đi tới Bangladesh đều bị hủy bỏ. Nhóm làm việc của anh Toàn trước chỉ có 4 người, nay nhận thêm 11 người khác từ các công trường khắp Dhaka đổ về. 15 người Việt, gồm 3 nữ, 12 nam bắt đầu những ngày chung sống tập thể tại một căn hộ 250 m2 và văn phòng làm việc có cùng diện tích ngay bên dưới.

Anh Toàn thường xuyên chạy thể dục trên sân thượng trong thời gian mắc kẹt hơn 100 ngày tại Bangladesh
Anh Toàn thường xuyên chạy thể dục trên sân thượng trong thời gian mắc kẹt hơn 100 ngày tại Bangladesh. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Căn hộ có 4 phòng, ba phụ nữ sống chung một phòng, những phòng còn lại chia cho 12 người sử dụng. Không đủ giường, vài người phải trải nệm xuống sàn để ngủ. Những ngày đầu mắc kẹt, chưa biết thời điểm trở về, mỗi người chỉ biết ôm chiếc điện thoại ngồi một góc, tâm trạng lo lắng, bất an. Nhiều xích mích bắt đầu nảy sinh.

Hiểu tâm lý của mọi người khi bị mắc kẹt, chưa biết ngày trở về, anh Toàn nhắn nhủ: “Đây là sự cố chẳng ai mong muốn. Nguy không loạn, nên sống vui vẻ để người ở nhà còn an tâm”. Sau một tuần, khi đã quen với cuộc sống tập thể, mọi người chấp nhận “sống chung với lũ”.

Họ chia nhóm 3-5 người, hàng tuần chịu trách nhiệm nấu nướng, dọn dẹp. Một nhóm chuyên đi siêu thị cũng được thành lập với găng tay, quần áo bảo hộ, khẩu trang. Cứ bốn ngày, nhóm này lại ra ngoài mua đồ một lần. Hàng nhiều, họ phải thuê xe đẩy chở về. Mọi việc diễn ra nhịp nhàng, sự gắn kết vì thế cũng được tăng lên.

Ngoài báo cáo tiến độ công việc với lãnh đạo ở nước ngoài, thời gian rảnh anh Toàn thường đọc sách và tập thể dục. Hàng ngày, người đàn ông này bật YouTube, tập gym hoặc hít đất, đi bộ 6 km vòng quanh sân thượng. Ban đầu chỉ có hai người tham gia luyện tập cùng, vài ngày sau lên tới sáu người. Nhóm thể dục ngày nào cũng lên sân thượng đi bộ hóng gió và ngắm máy bay, gửi gắm hy vọng sớm có chuyến bay đưa họ về nước.

Sau hơn 100 ngày mắc kẹt tại Bangladesh, cuối tháng 6, Đại sứ quán thông báo chuyến bay đón đoàn về nước sẽ cất cánh vào đêm 2/7.

Nhưng chưa kịp vui vì sắp được về nước thì Covid-19 “hỏi thăm” nhóm người Việt. Ngày 24/6, người đầu tiên trong nhà chung sốt 39 độ. Đến ngày 29/6, 14 trong số 15 người đều có dấu hiệu, chủ yếu sốt, đau người và mệt mỏi.

“Chẳng ai nghĩ mình bị Covid-19 vì chúng tôi cách ly rất nghiêm ngặt”, anh Toàn cho hay. Thời điểm này mọi người lại tự mua thuốc hạ sốt, nấu cháo, nấu nước xông từ củ sả rồi chăm sóc lẫn nhau. Những ai bị sốt cũng hết nhanh sau đó hai ngày càng khiến họ tin chỉ bị cảm mạo thông thường.

Ngày 2/7, đoàn của anh Nguyễn Quốc Toàn được trở về nước sau hơn 100 ngày bị mắc kẹt tại Bangladesh. Ảnh nhân vật cung cấp.
Ngày 2/7, đoàn của anh Nguyễn Quốc Toàn được trở về nước sau hơn 100 ngày bị mắc kẹt tại Bangladesh. Ảnh nhân vật cung cấp.

22h ngày 2/7, đoàn được đưa đến sân bay với đồ bảo hộ, nước uống đồ ăn. Do thời gian chờ đợi và di chuyển quá lâu, vốn là người cơ địa có nhiều mồ hôi, lại khuôn vác đồ cho mọi người nhiều nên khi thu xếp xong hành lý về nơi cách ly tại Thanh Hóa sau đó gần 30 tiếng, anh Toàn gần như lịm đi vì mất nước.

Sáng hôm sau, y tế về lấy mẫu Covid-19 của cả đoàn để sàng lọc. Đến ngày 5/7, 15 người thì 14 người có kết quả dương tính.

Những người mắc bệnh được đưa lên xe chạy thẳng về Bệnh viện Nhiệt đới Trung ương cơ sở 2 Đông Anh, Hà Nội nhập viện. Ngay tối hôm đó, anh Toàn bắt đầu cảm thấy thân thể rã rời và khó thở, chỉ húp được canh, không nuốt nổi thêm thứ gì. Sang ngày thứ hai, sau khi thăm khám, bác sĩ chỉ định đưa anh vào phòng cấp cứu vì chỉ số oxy xuống quá thấp. “Phải tự thở để tăng chỉ số oxy nhé, tránh dùng máy thở sẽ có biến chứng không hay”, bác sĩ nhắn nhủ.

Cả đêm đó, bác sĩ và điều dưỡng luôn túc trực bên cạnh Toàn hướng dẫn thở. Nhưng cứ 10 phút máy lại báo chỉ số oxy xuống quá thấp. Bác sĩ đề nghị anh quỳ gối nằm úp rồi matxa cho dễ thở nhưng do cơ thể quá yếu được một lúc anh lại đổ gục.

“Phải cố gắng, phải tự thở”, bác sĩ tiếp tục động viên.

Để chiến đấu với chiếc máy với chỉ số ngày càng xấu, anh mượn chiếc gối ôm của bác sĩ lót dưới bụng. “Giờ chỉ có thể quỳ. Em không đủ sức”, Toàn thều thào. Cái gối ôm đã giúp anh qua được đêm đầu tiên chỉ quỳ để thở.

Sáng hôm sau khi cơ thể dễ chịu hơn, bác sĩ thông báo phổi của anh bị tổn thương nặng do biến chứng cấp tính bởi virus đang trong quá trình mạnh lên. “Anh phải cố ăn dù mệt và khó chịu, bởi nếu biến chứng thì không biết như thế nào”, bác sĩ căn dặn.

Những cơn đau kéo từ nửa đầu sang hai hốc mắt cùng với những trận sốt trên 39 độ vẫn không làm cho người đàn ông bỏ bữa cháo nào, dù nhiều lúc vẫn nhè đờm lẫn máu ra từ miệng.

Anh Toàn đang dần hồi phục tại phòng điều trị thường sau 8 ngày phải nằm phòng cấp cứu. Ảnh: Nhân vật cung cấp.
Anh Toàn đang dần hồi phục tại phòng điều trị thường sau 8 ngày phải nằm phòng cấp cứu. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Sau 3 đêm trắng không ngủ của bệnh nhân và bác sĩ, bệnh tình của Toàn dần ổn định. Năm ngày sau dù vẫn phải nằm phòng cấp cứu nhưng anh phục hồi dần. Chiều 15/7, anh đã cai được oxi và được đưa ra khỏi phòng cấp cứu về phòng điều trị thường.

Sau 15 ngày điều trị Covid-19, dù sút tới 8 kg nhưng Toàn đã có kết quả xét nghiệm âm tính lần 1, tinh thần trở nên phấn chấn.

Hàng ngày anh đều lướt Facebook trò chuyện với bạn bè và làm thơ – việc trước đây chưa từng thực hiện.

Ngoài gia đình và bạn bè ở Việt Nam, người đàn ông này còn nhận được sự động viên của nhiều đồng nghiệp khắp nơi trên thế giới. “Tình cảm của mọi người dành cho khiến tôi rất hạnh phúc”, anh chia sẻ.

Dự định của Toàn sau khi ra viện là sẽ dành thời gian nhiều hơn bên gia đình, quan tâm hơn đến việc học của hai cô con gái, trước đây vì lý do công việc anh hay thoái thác cho vợ. Anh cũng muốn sau khi khỏi bệnh, sẽ trực tiếp gặp những bác sĩ, điều dưỡng điều trị cho mình để nói lời cảm ơn mà không phải thông qua đồ bảo hộ.

Mới đây trên trang cá nhân, Toàn chia sẻ biến cố Covid 19 khiến anh ngộ ra nhiều điều. Người đàn ông này cho rằng, đời người cần phải ốm nặng một lần để có thể thấy: “Tài sản quý giá nhất của chúng ta không phải là một túi tiền hay một căn nhà to mà chính là sức khỏe và sự bình an của cả gia đình”, anh viết.

Hải Hiền – Vnexpress

Đọc tiếp

Đời sống

Cuộc đời mới của cô gái ‘xấu như Thị Nở’

Đã đăng

 ngày

Bởi

Năm 17 tuổi, Kim Phượng phải lấy chồng vì bố mẹ nghĩ ‘con mình xấu có người lấy cho là may’. Nhưng sau phẫu thuật thẩm mỹ, cuộc sống của cô thay đổi hoàn toàn.

Khi Quách Thị Kim Phượng ở Đắk Nông đăng bức ảnh khuôn mặt của mình sau phẫu thuật thẩm mỹ lên mạng xã hội, cô gái 25 tuổi này không thể ngờ chỉ sau vài ngày đã có tới hơn 8.000 người theo dõi trang cá nhân của mình. Hàng nghìn lời chúc mừng nàng “Thị Nở hóa Thúy Kiều” để lại dưới các bình luận.

Khi Phượng từ Sài Gòn về nhà, người dân quanh vùng đổ về ngôi nhà trên đỉnh đồi của gia đình để được tận mắt kiểm chứng diện mạo của “đứa con gái miệng như nạo vỏ dừa”.

Hầu hết đều thốt lên: “Nếu gặp ở ngoài, nó không chào chắc không nhận ra”. 

Cô gái quê gốc Hưng Yên tâm sự về ngày đáng nhớ của cuộc đời mình cách đây ba năm: “Khoảnh khắc đó tôi hạnh phúc như vừa bước từ cơn ác mộng để đến một giấc mơ đẹp. Niềm vui sướng đã đánh tan mọi nỗi đau đớn sau hai ca phẫu thuật”.

Vẻ đẹp hiện tại của Kim Phượng. Ngay khi nhìn thấy mình trong gương, tôi đã rất tự tin và hạnh phúc. Tôi muốn sống một cuộc sống khác đi, mới mẻ như chính tôi sau khi hoàn thiện nhan sắc. Ảnh: Nhân vật cung cấp.
Vẻ đẹp hiện tại của Kim Phượng. “Ngay khi nhìn thấy mình trong gương, tôi đã rất tự tin và hạnh phúc. Tôi muốn sống một cuộc sống khác đi, mới mẻ như chính tôi sau khi hoàn thiện nhan sắc. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Từ khi học lớp một, cô đã ý thức được mình có vẻ ngoài xấu xí. Các bạn thường gọi Phượng là “đồ con vẩu”, “mặt như khỉ”… Cô gái bị hô, răng không đều nhau, gò má cao, da đen, môi dày và mặt đầy mụn. Cũng vì hình thức mà từ nhỏ đến tuổi 22, Phượng không hề có người bạn nào thân thiết. Cô sống khép kín, nghĩ mình “xấu nên chẳng ai chơi”.

Năm học lớp 8, Phượng mê mẩn một trò chơi điện tử phổ biến trong giới học sinh. Ở đó, người chơi hóa thân thành nhân vật trong game, được thay đổi diện mạo, được kết bạn. “Tôi thầm ước giá mình cũng có thể thay da, đổi thịt như nhân vật trong game”, Phượng kể. Năm 2009, gia đình chuyển vào Đắk Nông – sống trong ngôi nhà cheo leo trên đỉnh đồi, một năm sau mới có điện. Vốn đã khép kín, kể từ đó cuộc sống của cô gái ngày càng cô độc.

Năm Phượng 17 tuổi, một gia đình ở gần nhà đến hỏi cưới cô cho con trai họ. Bố mẹ Phượng như “gật đầu ngay tắp lự”. “Con mình xấu mà người ta vẫn hỏi cưới thật may mắn. Nếu không lấy bây giờ chắc nó sẽ ế suốt đời”, nghĩ thế, họ khuyên con gái lập gia đình.

Nghe lời bố mẹ, Phượng về ở với một chàng trai hơn mình bốn tuổi. “Tôi không hề biết anh ấy không sáng suốt như những người bình thường”, cô nói. Cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc, 21 tuổi, cô bế con về nhà ngoại. Thoát khỏi cuộc hôn nhân ấy nhưng cô chợt nhận ra mình cuộc đời mình vẫn chưa hết bế tắc khi “đã xấu lại là mẹ đơn thân”.

Cũng năm đó, tình cờ xem một chương trình truyền hình về phẫu thuật thẩm mỹ miễn phí, Phượng có ý định nộp hồ sơ. “Chị nhân vật được chọn phẫu thuật tuy hàm hô nhưng không xấu bằng tôi. Tôi nghĩ nếu mình đăng ký sẽ có cơ hội rất lớn”, cô nhận định. Nhưng chỉ sau hai năm, chương trình ngừng phát sóng. Không có cơ hội được làm đẹp miễn phí, cô vẫn muốn thay đổi diện mạo.

Nghe con gái nói, bố Phượng phản đối kịch liệt. Ông mời họ hàng đến hỏi ý kiến, nhưng tất cả đều không ủng hộ. “Ở đây đã ai phẫu thuật thẩm mỹ bao giờ. Lỡ biến chứng như vụ thẩm mỹ ở Hà Nội, con mất mạng thì bố mẹ biết sao”, bố cô nói. 

Nhưng mẹ Phượng lại nghĩ khác. Bà bảo với chồng: “Ngày trẻ tôi cũng từng bị dè bỉu vì xấu xí, tôi hiểu cảm giác của con. Tôi giờ già rồi, nhưng con thì còn cả tương lai phía trước, thôi thì vợ chồng mình hãy ủng hộ nó”. Phượng một lần lỡ dở nên mẹ cô cũng muốn bù đắp cho con. 100 triệu đồng từ vụ thu hoạch điều năm đó, ông bà dồn cho con gái đi thay đổi diện mạo.

Trước khi lên đường, Phượng chụp lại ngoại hình của mình, đăng lên một diễn đàn mạng xã hội nhờ tư vấn nơi phẫu thuật thẩm mỹ uy tín. Bài viết của cô ngay lập tức “gây bão” với hàng nghìn lượt bình luận, chia sẻ. Có nhiều người không những không tư vấn được gì mà chỉ buông những lời miệt thị cô và con gái cô, thậm chí không ngần ngại gọi cô là “Thị Nở”. Tuy nhiên, cũng có nhiều người khen Phượng mạnh mẽ vì dám thay đổi.

Quách Thị Kim Phượng trước khi làm phẫu thuật thẩm mỹ. Ảnh: Nhân vật cung cấp.
Quách Thị Kim Phượng trước khi làm phẫu thuật thẩm mỹ. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Đầu năm 2017, Phượng và mẹ khăn gói từ Đắk Nông xuống Sài Gòn làm phẫu thuật thẩm mỹ. Cô được bác sĩ tư vấn cắt hàm, sửa gò má, sửa mũi, nhấn mí và làm lại răng. “Tôi háo hức thay đổi diện mạo đến mức chẳng lo sợ hay suy nghĩ gì”, cô nói. Theo liệu trình, một tháng sau ca phẫu thuật sửa mũi, cô sẽ được cắt hàm, sửa gò má. Nhưng vì muốn nhanh chóng thay đổi diện mạo, chỉ 12 ngày sau, Kim Phượng một mình xuống Sài Gòn.

Qua ba tháng, chỉ có da mặt chưa được làm sạch mụn, còn lại, các nét trên khuôn mặt đều đổi khác. Tổng chi phí phẫu thuật hết hơn 100 triệu đồng. Phượng về tới nhà, con gái 2 tuổi rưỡi đã biết sà vào lòng khen “sao mẹ đẹp vậy”.

“Một đứa trẻ còn biết tôi đẹp, nghĩa là tôi đã thực sự thay đổi”, cô nói.

Hai lần phẫu thuật thẩm mỹ của Phượng khiến những người dùng mạng xã hội tò mò. Từ một cô gái vô danh, Kim Phượng được nhiều người biết đến với câu chuyện “biến hình”. 

Có gương mặt mới, Phượng quyết định rời Đắk Nông xuống TP HCM lập nghiệp. Cô bất ngờ khi những người hoàn toàn xa lạ như cô chủ quán cơm, chị nhân viên siêu thị cũng nhận ra mình và xin chụp ảnh cùng. Cũng đúng lúc này, các hãng thời trang, mỹ phẩm, nha khoa và thẩm mỹ liên tục mời Phượng làm quảng cáo. Thay vì sống phụ thuộc gia đình, cô bắt đầu có tiền gửi về cho bố mẹ lo cho con gái.

Kim Phượng dự định sang năm sẽ đón con gái lên TP. HCM để cùng chung sống, sau khi ổn định về tài chính. Tôi chỉ đến với chàng trai nào đón nhận tôi và cả con gái tôi. Con đã không có được gia đình trọn vẹn, tôi không thể để con thiệt thòi thêm, cô nói. Ảnh: Nhân vật cung cấp.
Kim Phượng dự định sang năm sẽ đón con gái lên TP. HCM để cùng chung sống, sau khi ổn định về tài chính. “Tôi chỉ đến với chàng trai nào đón nhận tôi và cả con gái tôi. Con đã không có được gia đình trọn vẹn, tôi không thể để con thiệt thòi thêm”, cô nói. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Cuối tháng 6 này, Kim Phượng bay ra Hà Nội công tác. Hiện, cô đang làm đại diện cho một thương hiệu nha khoa thẩm mỹ. Sau những ồn ào ngày mới phẫu thuật thẩm mỹ, mọi người đã quen với con người mới của cô. Có ngoại hình xinh đẹp, Phượng tự tin kết bạn, thường xuyên cập nhật hình ảnh của mình trên mạng xã hội. Cô cũng tận dụng lượt người theo dõi trên mạng xã hội để kiếm thêm thu nhập từ việc bán hàng online.

Kim Phượng đã có bạn trai mới. Gia đình anh đều biết quá khứ của cô và sẵn sàng đón nhận Phượng cùng con gái. “Mọi người rất tâm lý và yêu thương tôi. Cuộc sống của tôi hoàn hảo như một giấc mơ đẹp sau phẫu thuật. Dù là gái quê hay thành phố, dù giàu hay nghèo, là phụ nữ đều cần phải đẹp”, cô nói.

Nhật Minh – Vnexpress

Đọc tiếp
Advertisement

Facebook

Advertisement

Tin Nổi bật