Kết nối với chúng tôi:

Đời sống

Shipper trong những ngày đại dịch

Đã đăng

 ngày

 
Gọi điện mãi không thấy nghe, Trần Văn Nghĩa đã nghĩ khách lại "bom hàng" và phải mang gói đồ về ăn. Bỗng nhiên, từ tầng hai một sợi dây thòng xuống. – Star.vn Đời sống

“Xin lỗi vì mải đi kiếm cái dây. Các anh đi khắp nơi, dịch bệnh khó lường, chuyển hàng thế này cho an toàn”, vị khách nói vọng xuống.

Nghĩa hơi sững người trước hành động của khách nhưng ngay lập tức anh hiểu ra vấn đề nên vội buộc túi đồ ăn vào sợi dây. Khi gói đồ được kéo lên đến tầng 2, trời bỗng trời nổi gió, bụi bay mù mịt, nước mắt Nghĩa bỗng ứa ra. “Chắc là do bụi”, anh chép miệng và chợt nghĩ, “Khách còn cẩn thận thế, còn vợ con mình thì sao? Liệu mình có vô tình mang virus về nhà không?”. Ý nghĩ cũng chỉ dừng lại được ở đó, người đàn ông 40 tuổi nổ máy xe và nhìn vào màn hình ứng dụng. Lại một đơn nữa “nổ”.

Từ sau lần giao hàng bằng dây thừng đó, để giảm tiếp xúc trực tiếp với khách, Nghĩa thường đặt thức ăn trên túi rồi lùi về sau khoảng 2-3 m để khách tự đi ra lấy cho yên tâm.

Là công nhân tại khu công nghiệp Bắc Thăng Long, ba năm nay, sau khi tan làm, anh Trần Văn Nghĩa (quê Đông Anh) lại vào nội thành làm xe ôm công nghệ. Riêng thứ bảy, chủ nhật anh chạy cả ngày nên cả tháng cũng có thể kiếm được 8-9 triệu đồng. Nhưng từ ngày Covid-19 lan đến Hà Nội, mỗi tối làm đến 23h, anh chỉ được nhận 2-3 chuyến, trừ chiết khấu, xăng xe, số dư còn lại chưa nổi 100.000 đồng. 

“Cánh xe ôm phải túm năm, tụm ba ở các ngã tư, dưới chân các chung cư nhưng cũng chẳng có khách. Từ tháng vừa rồi tôi chạy thêm giao đồ ăn”, anh nói và tiết lộ thường nhận thêm những cuốc giao đồ ăn khuya, bởi những đơn hàng này thường được khách “bo” thêm tiền.

Một shipper đứng đợi nhận hàng tại một quán ăn trên đường Cốm Vòng, quận Cầu Giấy, Hà Nội. Ảnh: Phạm Nga.
Một shipper đứng đợi nhận hàng tại một quán ăn trên đường Cốm Vòng, quận Cầu Giấy, Hà Nội. Ảnh: Phạm Nga.

Từ ngày 26/3, Hà Nội đóng cửa các cửa hàng không thiết yếu nhằm hạn chế lây lan dịch bệnh. Những cánh cửa tiệm trước đây luôn rộng mở đón khách giờ đóng kín mít, chỉ kéo lên lúc shipper đến giao, nhận hàng.

Tối đó, anh nhận một đơn giao đồ ăn đến chung cư ở ngoại thành lúc 8h tối. Gọi điện mấy lần không ai bắt máy, đứng trơ trọi giữa sân chung cư rộng lớn không bóng người, gió từ hồ điều hòa thổi vào khiến tay Nghĩa lạnh buốt. Chờ 10 phút, khách mới gọi lại, yêu cầu anh ra phía sau rồi thòng dây xuống từ tầng hai để lấy hàng.

“Khách họ cẩn thận cũng phải, nhưng cánh shipper như tôi thì chẳng có cách nào khác, không làm thì đói. Không tiếp xúc trực tiếp với khách nhưng vẫn phải cầm vào tiền, nguy cơ lây bệnh chẳng giảm được bao nhiêu”, anh Nghĩa tâm sự. Chạy xe khắp nơi giữa cao điểm dịch nhưng anh cũng chỉ một cái khẩu trang đeo từ sáng đến tối. Để “tăng thêm một lớp phòng thủ”, người đàn ông này đầu tư một chai nước sát khuẩn tay, cứ xong một chuyến là lôi ra rửa một lần. Trước đây, mỗi khi giao hàng cho khách Tây anh mới rửa như vậy, nay hành động này lặp lại với tất cả các khách.

Các quán hàng chọn bán online như phao cứu sinh giữa bão Covid-19 với nhiều shipper giao hàng. Ảnh: Phạm Nga. 
Các quán hàng chọn bán online như “phao cứu sinh” giữa bão Covid-19 với nhiều shipper giao hàng. Ảnh: Phạm Nga. 

Thấy khách quen ở gần bệnh viện Bạch Mai gọi điện, Nguyễn Văn Hùng, 29 tuổi cố tình không nghe máy, nhưng chuông reo ba lần, anh không thể làm lơ. Đầu dây bên kia rối rít trình bày, đang cần chuyển gấp gói thuốc cho khách, nhưng đặt trên ứng dụng không ai chịu nhận. Hùng xỏ đôi găng tay vốn chỉ dùng lúc trời rét, kéo tấm kính mũ bảo hiểm trùm kín mặt rồi lao đi.

Hai ngày nay, shipper này đã tự khoanh vùng địa bàn hoạt động, không nhận đơn hàng bán kính 2 km quanh “điểm nóng”, để bảo vệ chính mình. Nhưng đôi lần anh vẫn phải phá lệ vì cả nể. “Đơn trên ứng dụng thì chép miệng cho qua, nhưng người quen thì không nỡ. Trước thấy họ gọi thì mừng rụng đầu gối, giờ ‘phũ’ cũng không đành”, Hùng nói. Người tham việc như anh chưa bao giờ nghĩ có lúc phải cân đo chọn khách như bây giờ.

Con phố Phương Mai, nằm cạnh hàng loạt các bệnh viện lớn của Hà Nội, trong đó có bệnh viện Bạch Mai, trước đây đông đúc bao nhiêu thì giờ Hùng có thể phóng đến mức nhiều khi còn suýt vượt đèn đỏ vì phanh muộn.

“Giờ toàn gặp đồng nghiệp, không áo xanh thì áo đỏ, áo vàng, nhưng riêng mấy con phố quanh bệnh viện Bạch Mai thì đồng nghiệp cũng hơi khó tìm”, anh nói. Hùng đến điểm nhận đơn vừa lúc cánh cửa kéo hé mở. Lom khom luồn tay qua cửa nhận hàng rồi lao đi.

Từ đầu tháng 3 đến nay, khách xe ôm thưa hẳn, thu nhập dựa vào ứng dụng giao hàng là chủ yếu. Chưa hết tháng nhưng Hùng nhẩm tính giảm khoảng 1/3 thu nhập. Hai ngày nay, dịch bệnh căng thẳng, vợ con lại giục về quê. “Nhà còn có 3 cái tàu há mồm, vợ lại sắp sinh, về sao được”, anh nói.

Từ khi Hà Nội thông báo đóng cửa các dịch vụ không thiết yếu,các quán hàng chọn bán online như “phao cứu sinh” giữa bão Covid-19. Lực lượng shipper như Hùng đột nhiên đắt khách. Ngày 26/3 mới chỉ có 15 đơn, đến 27/3 các đơn hàng “nổ” nhiều đến mức không có sức mà chạy. Nhưng dòng tiền vào túi tỉ lệ thuận với nỗi bất an trong lòng anh.

Tiếp xúc với người tứ xứ, Hùng sợ mình vào danh sách F lúc nào không hay. Có những khi màn hình ứng dụng hiện đơn ở các điểm nóng, anh định nhấp vào rồi lại rụt lại.

Trưa 29/3, trên đường Ung Văn Khiêm, quận Bình Thạnh chỉ còn một quán cơm tấm bán theo hình thức mang đi. Chủ quán đã sắp xếp ghế, cho nhân viên hướng dẫn shipper ngồi cách xa nhau trong lúc chờ lấy hàng. Ảnh: Mộng Diệp.
Trưa 29/3, trên đường Ung Văn Khiêm, quận Bình Thạnh chỉ còn một quán cơm tấm bán theo hình thức mang đi. Chủ quán đã sắp xếp ghế, cho nhân viên hướng dẫn shipper ngồi cách xa nhau trong lúc chờ lấy hàng. Ảnh: Mộng Diệp.

Ngồi nghỉ dưới gốc cây cạnh một quán trà sữa trên đường Hoàng Diệu 2, TP HCM, Nguyễn Văn Thành, 28 tuổi, một shipper chuyên giao đồ ăn ngáp ngắn ngáp dài.

Con đường dài 1,5 km với hàng trăm hàng quán, mọi ngày tấp nập buôn bán, nườm nượp khách ra vào giờ lác đác vài cửa hàng mở cửa, nhưng chỉ bán mang về.

Cả buổi chưa được đơn hàng nào, Thành mừng rỡ khi thấy ứng dụng “nổ đơn”. Nhìn qua nội dung, anh lập tức định vị rồi phóng xe đi, 2 phút sau đã có mặt tại quán. “Quán tạm nghỉ”, dòng chữ đập vào mắt khiến Thành chưng hửng. Chỉ trong buổi sáng, sự thất vọng của anh lặp lại đến bốn lần. “Mất công quá”, anh thở dài rồi lủi thủi phóng xe về vị trí xuất phát. Đóng cửa quán nhưng chủ không “tắt app” nên khi khách đặt Thành vẫn chạy tới.

Trước khi có dịch, từ 11-13h là thời điểm vàng, cánh shipper giao đồ ăn như Thành chạy không kịp thở, hai tiếng giao 5- 6 đơn. “Lúc trước ăn trưa không dám bật app, bây giờ chờ cả tiếng đồng hồ cũng chưa có đơn nào”, anh tặc lưỡi.

Khu vực làm việc quen thuộc của chàng thanh niên 28 tuổi này là nơi có nhiều trường đại học và ký túc xá, khách hàng chủ yếu là sinh viên. Nhưng giờ, sinh viên không vào lại thành phố, lượng đơn hàng giảm một nửa. Để đạt mục tiêu mỗi ngày Thành phải cố chạy đến 21h. Đơn hàng ít, nhiều khách còn hủy đơn vì lý do “sợ dịch không nhận”. Cũng có khách yêu cầu để hàng trước cổng để tránh gặp trực tiếp hay trả tiền bằng cách kéo dây xuống từ tầng cao. 

Bỗng điện thoại có thông báo. Đơn hàng của Thành là món gỏi cuốn, quán cách chỗ anh đứng chỉ 700m nhưng điểm giao lại đến 5 km. Tính kỹ lại, đơn hàng này chỉ được 24.000 đồng cho 10 km cả chiều đi và về. “Thôi kệ, có còn hơn không”, Thành nói rồi chỉnh lại chiếc khẩu trang, lên xe nổ máy.

Đường Hoàng Diệu 14h, những cửa hàng còn sót lại rục rịch đóng cửa. “Vì dịch Covid-19, cửa hàng chỉ bán buổi trưa, mong quý khách thông cảm!”, tấm biển được treo lên đúng lúc Thành lướt xe qua.

Phan Diệp – Phạm Nga – Hải Hiền – Vnexpress

Bất động sản

Công tử Bạc Liêu qua màn “hoá thân” của Admin Bất Động Sản Hồ Quang Mẫn

Đã đăng

 ngày

Bởi

Cuộc sống luôn là vậy, là dân nghèo hay giới quý tộc giàu có, cũng luôn có những phút giây hỉ nộ ái ố, cũng có lúc vui cười hạnh phúc, có những lo toan, tất bật với công việc và trách nhiệm xã hội. Câu chuyện đưa ta về những người tháng cũ.

Thoáng phút giây hoá thân tìm lại ngày tháng huy hoàng, để rồi có chút chạnh lòng, rằng không có gì là mãi mãi.

Models: Admin Bất Động Sản Ho Quang Man , Nàng Mai
Suit by Nguyễn Tiến Truyển
Photo by Jet Nguyen Studio

Đọc tiếp

Đời sống

6 thói quen tốt cần rèn cho trẻ trước 8 tuổi

Đã đăng

 ngày

Bởi

Thời thơ ấu là giai đoạn quan trọng để trẻ phát triển thói quen tốt. Nhiều thói quen tưởng không đáng kể, nhưng mang lại những thay đổi bất ngờ cho tương lai của trẻ. 

Trong cuốn sách Đời người như cõi tạm, nhà giáo dục nổi tiếng Trung Quốc Lương Thực Thu từng viết: Bản chất tự nhiên của con người là gần giống nhau, nhưng khác nhau về thói quen. Thói quen dễ được tạo thành nhất từ thời thơ ấu, một khi đã được gieo trồng, thật không dễ gì mà thay đổi.

Theo một số chuyên gia, có 6 thói quen rất hữu ích mà các bậc cha mẹ cần rèn cho con càng sớm càng tốt.

Làm việc nhà

Có một khoảng cách rất lớn giữa việc trẻ làm việc nhà và không làm việc nhà. Tất nhiên, mục tiêu cuối cùng của việc để trẻ làm việc nhà là để trau dồi nhiều khả năng của trẻ thông qua công việc đó. Khoa học chứng minh, trẻ có thể làm việc nhà sẽ có xu hướng độc lập hơn và biết tự chăm sóc bản thân. Quan trọng hơn, chúng có ý thức trách nhiệm cao hơn với gia đình và hiệu quả học tập cao hơn.

Thông qua làm việc nhà, trẻ được học và rèn luyện nhiều kỹ năng quan trọng có ích cho cuộc sống. Ảnh: WSJ.
Thông qua làm việc nhà, trẻ được học và rèn luyện nhiều kỹ năng quan trọng có ích cho cuộc sống. Ảnh: WSJ.

Báo giáo dục Trung Quốc gần đây công bố một kết quả khảo sát cho thấy trong số các gia đình có quan điểm rằng trẻ em nên làm một số việc nhà, 86,92% trẻ đạt kết quả học tập xuất sắc. Trong số các gia đình có suy nghĩ rằng “miễn học giỏi là được, không cần làm việc nhà”, chỉ có 3,17% trẻ đạt kết quả xuất sắc.

Tuân thủ quy tắc và nghi thức

Trẻ em tuân thủ quy tắc, nghi thức phản ánh việc nhận được sự giáo dục tốt nhất của cha mẹ. Ngược lại, trẻ không tuân thủ nguyên tắc và nghi thức dễ hành động nổi loạn: bạo lực, chửi thề, vô kỷ luật nơi công cộng, coi thường cảm xúc của người khác.

Sau khi trẻ 3 tuổi, cha mẹ nên dần dạy trẻ cách chú ý đến lời nói, việc làm của bản thân ở nơi công cộng, để chúng biết các nghi thức, các quy tắc. Không nên đánh giá thấp những điều này, bởi dần dần chúng sẽ thành thói quen của con, giúp trẻ xây dựng hình ảnh của chính mình trong xã hội.

Có giờ giấc sinh hoạt, nghỉ ngơi khoa học

Khoa học đã nghiên cứu và chỉ ra sự nguy hiểm của việc sinh hoạt và nghỉ ngơi không điều độ đối với trẻ, đó là:

Ảnh hưởng đến phát triển thể chất: bao gồm tăng trưởng chiều cao.

Ảnh hưởng đến sự phát triển của trí tuệ: nghiên cứu của đại học Oxford cho thấy trẻ ngủ sớm từ 2 tuổi, đến năm 8 tuổi sẽ có nguy cơ mắc các vấn đề về sự tập trung chú ý thấp hơn 62% so với trẻ ngủ muộn hơn, ở cùng độ tuổi.

Ảnh hưởng đến sức khỏe: Trong số những trẻ ngủ kém, 45,9% trẻ có khả năng miễn dịch thấp, thường bị cảm lạnh. 40,5% trẻ có nguy cơ bị suy nhược thần kinh hoặc trầm cảm, 36,5% trẻ có nguy cơ béo phì.

Rèn giũa lời ăn tiếng nói

Người xưa có câu: Không có quy củ thì không thành nề nếp. Do đó, cha mẹ cần phải đầu tư nhiều nỗ lực để hướng dẫn trẻ các quy tắc trong lời nói, hành động, để chúng có thể biết làm thế nào để hòa hợp với xã hội. Điều này bắt đầu từ các quy tắc nhỏ như quy tắc ăn uống, đi đứng, giao tiếp… Những “sức mạnh mềm”, khi được trang bị từ trước 8 tuổi, sẽ giúp trẻ phát triển tự tin trong suốt cuộc đời.

Yêu thiên nhiên, yêu thể thao

Với trẻ em, không nhất thiết áp dụng định nghĩa “tập thể dục” một cách cứng nhắc. Với trẻ, chơi cũng là một môn thể thao. Cha mẹ có thể cho trẻ chạy nhảy ngoài trời, chơi bóng đá… với các bạn ngoài thiên nhiên. Không nên giữ con bạn trong nhà với điện thoại di động, tivi quá lâu… Khi trẻ 6-8 tuổi, có thể cho trẻ bơi lội, trượt băng… để giúp trẻ phát triển thể chất.

Với trẻ, chơi cũng là một môn thể thao. Ảnh: Parent.com.
Với trẻ, chơi cũng là một môn thể thao. Ảnh: Parent.com.

Đọc sách và tìm tòi thông tin

Thời đại Internet ngày nay cho trẻ cơ hội để khám phá thế giới chỉ bằng một cú click chuột, vì thế, cha mẹ nên khuyến khích con tìm tòi, khám phá, phát triển những suy nghĩ độc lập. Trẻ cũng cần được khuyến khích bày tỏ quan điểm riêng, thay vì bố mẹ bảo gì thì nghe nấy.

Bạn cũng nên giáo dục trẻ thói quen đọc sách. Khi con còn nhỏ, bạn đọc sách cho con nghe để trẻ bắt đầu hiểu về thế giới xung quanh. Khi con biết phân biệt chữ cái, màu sắc, bạn mua các loại sách, tranh phù hợp để trẻ khám phá, mua màu cho trẻ tô, mua bút cho trẻ viết. Thông qua đó, trẻ dần tích lũy kiến thức và trình bày khả năng sáng tạo của chính mình.

Thùy Linh (Theo Aboluowang) – Vnexpress

Đọc tiếp

Đời sống

Những phụ nữ một mình ‘đi trong đại dịch’

Đã đăng

 ngày

Bởi

Nhiều phụ nữ hiện đại vẫn vui vẻ hưởng thụ cuộc sống độc thân. Nhưng khi Covid-19 ập đến, họ mới thấm thía nỗi cô đơn.

Thời điểm đại dịch cúm năm 1918 bắt đầu lan rộng, tuổi kết hôn trung bình của phụ nữ Mỹ chỉ khoảng 21. Những người kết hôn sẽ về nhà chồng. Ai còn độc thân sẽ ở một khu nhà trọ cùng nhiều người khác, làm việc trong các cửa hàng, nhà máy và chờ người cầu hôn. Khi đó, phụ nữ hiếm khi kiếm đủ tiền để nuôi sống bản thân.

Ngày nay, khoảng 23,5 triệu phụ nữ Mỹ sống một mình, nhiều hơn bao giờ hết. Phần lớn là do kết hôn muộn hơn. Tuổi kết hôn trung bình của nữ giới ở Mỹ hiện lên tới 28.

Phụ nữ sống một mình không đồng nghĩa là họ cô đơn. Trong vài thập kỷ qua, phụ nữ không có bạn tình hay bạn cùng phòng đã phát triển mạnh mẽ các mối quan hệ xã hội để thay thế. Họ làm những việc yêu thích và duy trì quan hệ bạn bè. Các nghiên cứu cho thấy phụ nữ xây dựng mối liên hệ với người khác hiệu quả hơn nam giới.

Tuy nhiên, khi các biện pháp ngăn dịch được thực hiện, họ bị hạn chế ra ngoài. Chỉ có thể nhìn thấy bạn bè qua các ứng dụng trò chuyện trực tuyến. Dường như chỉ sau một đêm, họ không thể tiếp xúc với các mối quan hệ xã hội đã gây dựng hay các sở thích.

Chưa bao giờ họ thấu hiểu cái giá của việc sống một mình sâu sắc như bây giờ.

Maria Salinas, 24 tuổi, ở Boston bật dậy khi nghe thấy tiếng điện thoại. Nó giống như một hồi chuông báo thức vang lên 8 giờ sáng, mỗi ngày. Maria Salinas lăn trên giường, rút điện thoại ra khỏi sạc và cố làm cho giọng tỉnh táo nhất có thể.

“Chào buổi sáng, mẹ”.

Maria Salinas, 24 tuổi, ở Boston. Minh họa: Washington Post.
Maria Salinas, 24 tuổi, ở Boston. Minh họa: Washington Post.

Cô biết chính xác đó là ai, bởi mẹ cô, bà Trinidad Salinas, ở Lima, Peru, luôn gọi cho con gái vào đúng giờ này kể từ giữa tháng Ba khi Maria phải nghỉ học ở nhà. Bà muốn biết con gái ngủ dậy chưa. Đôi khi Maria muốn nói dối và tiếp tục nằm trên giường một cách lười biếng. Nhưng cô chẳng bao giờ qua mắt được mẹ.

Maria sống một mình từ năm thứ hai đại học. Nhưng cũng không hẳn là một mình. Những người bạn của cô ở ngay cạnh, luôn sẵn sàng tụ tập. Điều đó khiến cô có chút cảm giác như đang ở nhà, nơi mọi người thường quây quần bên nhau.

Nhưng mọi thứ thay đổi khi đại dịch ập tới. Các bạn về nhà trước khi lệnh phong tỏa bắt đầu. Khi Maria đang suy nghĩ về việc có nên rời Boston hay không thì Peru đã đóng cửa biên giới. Cô muốn đến New York với các chị em gái, nhưng họ bảo cô không nên đến vì dịch bệnh ở đó đang rất nghiêm trọng.

Maria trầm cảm và căng thẳng khi Boston bị phong tỏa. Hầu như không được rời khỏi nhà. Không có ai ở bên để chia sẻ. Cảm giác cô đơn tột độ. Cuối cùng Maria gọi cho mẹ vì muốn có người tương tác mỗi ngày. Hiểu điều này nên mẹ cô cũng gọi cho cô nhiều hơn.

“Con có ăn gì không? Ít nhất cũng phải ăn một quả táo nhé”, bà Trinidad nói với tiếng thở dài. Bà giục con dọn giường, giặt giũ, dọn phòng. Bà sẽ nói chuyện bằng FaceTime cho đến khi con gái hút bụi xong. Khi Maria ra ngoài đi dạo với con chó của mình, bà luôn nhắc cô mặc áo khoác.

“Tất cả điều này có lẽ nghe hơi ngớ ngẩn với một người gần 25 tuổi”, Maria nói. Nhưng chúng ta đang ở trong đại dịch.

Gina Fernandes, 33 tuổi, sống một mình trong căn hộ một phòng ở Washington D.C. Tuy nhiên, cuộc sống của cô vẫn vui vẻ. Gina cũng chẳng quan tâm lắm đến việc không gặp được anh chàng nào. Cô dự định trở về Seattle, sống độc thân và ở một nơi nào đó gần với gia đình. Cô biết nhiều người ở tuổi cô đều đã có lứa có đôi, nhưng Gina không cảm thấy ghen tỵ. Cô thấy có rất nhiều điều thú vị khi sống một mình.

Gina Fernandes, 33 tuổi, sống ở Washington D.C. Minh họa: Washington Post.
Gina Fernandes, 33 tuổi, sống ở Washington D.C. Minh họa: Washington Post.

Trước đây Gina thường nói đùa về việc sẽ chết mà không ai biết bởi khi còn trẻ, cô đọc một bài báo về người phụ nữ chết một mình trong khi tắm hoặc sấy tóc.

Tuy nhiên, khi phải ở yên trong nhà vì dịch bệnh, cô suy nghĩ rất nhiều về câu chuyện đó. Gina tự hỏi nếu cô bất tỉnh trong phòng tắm, phải mất bao lâu để ai đó tìm thấy cô. Một ngày? Một tuần? Hay lâu hơn nữa?

Giờ Gina đang sống trong một tòa nhà chung cư không có bảo vệ. Nếu bị nhiễm nCoV, cô không biết mua nhu yếu phẩm và thuốc thế nào? Cô đã không được chạm vào bất cứ ai trong nhiều tuần. Khi sự lo lắng bắt đầu khó kiểm soát, cô gọi cho gia đình và cùng với họ chơi một trò chơi trực tuyến.

Joi Cardwell, 52 tuổi, ở West Palm, Florida có hai quy tắc trong nhà, không đeo giày dép và luôn phải có âm nhạc. Cô không uống rượu vào buổi chiều nhưng hôm nay là dịp đặc biệt. Bạn của cô đang tổ chức buổi phát nhạc trực tiếp từ nhà của anh ở miền Nam nước Pháp. Cô rót cho mình một ly rượu vang hồng.

Sự kiện này chính xác là những gì cô mong đợi: Các bài hát khiến cô di chuyển, lắc lư, rượu trong tay, đôi chân trần di chuyển nhanh trên nền gạch. Đại dịch đã cho phép cô, một nghệ sĩ khiêu vũ, tạm dừng các dự án của mình và dành cả buổi sáng để làm vườn, để ngủ thật lâu và ngon giấc.

Vài phút sau, một lời bài hát khiến Joi chạnh lòng: “Anh muốn cảm nhận nhịp đập con tim em”. Lần cuối cùng cô chạm vào một người khác là ngày 6/3, hơn một tháng trước khi cô đi chơi ở Miami với một nhóm bạn. Cô bắt đầu khóc, nhưng vẫn tiếp tục nhảy.

Cô nghe mọi người nói về chứng mất ngủ và ác mộng, phàn nàn về những ngày buồn tẻ. Họ đang tuyệt vọng. Cô cũng có những cảm xúc đó. Đôi khi cô nghĩ về người đầu tiên cô sẽ ôm khi tất cả điều này kết thúc. Nhưng cô từ chối sống với suy nghĩ tiêu cực.

Nếu có thể truyền tải một thông điệp tới thế giới ngay bây giờ, Joi sẽ nói “hãy bình tĩnh”. Đừng lo lắng về những điều bạn không thể kiểm soát. Bật nhạc lên như thể đang có một bữa tiệc ngoài trời. Đứng ngay sát loa. Hát. Nhảy.

Hazel Feldman, 70 tuổi, ở New York gần như hết quế – loại gia vị mà bà thường sử dụng cho tất cả các món, từ ngũ cốc đến súp.

Hazel đã ở yên trong căn hộ một phòng ngủ này gần hai tuần. Bà không dám ra ngoài vì đang bị ho khan, sợ rằng có thể bị nhiễm nCoV.

Trong hơn 40 năm qua, Hazel sống trong tòa nhà lớn ở trung tâm thành phố Manhattan này. Bà thấy quen mặt rất nhiều người. Họ đi qua nhau trên hành lang, cùng nhau đi thang máy. Nhưng bà không thực sự kết bạn được với bất cứ ai. Dù vậy, bà vẫn ra ngoài được để tự mua đồ. Dịch bệnh đến, bà không chỉ cô đơn hơn mà còn không biết làm thế nào để mua nhu yếu phẩm.

Cách đây hơn một tuần, một người hàng xóm đề nghị mua hộ cho bà một ít đồ, Hazel cảm thấy nhẹ nhõm. Bà ngay lập tức gửi hình ảnh của tất cả những thứ đang cần. Nhưng từ đó, người hàng xóm không đề nghị mua giúp nữa.

“Tin tức liên tục nói, ‘Mọi người đang giúp đỡ nhau’. Họ có thể đến với nhau, nhưng không phải ở đây. Không phải trong các loại tòa nhà này”, bà cho hay.

Bà không biết gọi ai giúp khi cần. Hazel chưa bao giờ kết hôn và không có con. Những người bà biết trong thành phố đang bận rộn với những vấn đề của riêng họ. Hazel dành nhiều ngày để cân nhắc có nên gọi bác sĩ của mình không. Bà đang ho nặng nhưng không biết đã đến mức phải gọi bác sĩ chưa. Cuối cùng bà đã quay số, nhưng bác sĩ không trả lời.

Sau đó, Hazel quyết định viết một email ngắn để nhờ hàng xóm mua giúp đồ, nhưng được đáp lại là họ hiện chưa định ra ngoài. Hazel không muốn mua sắm trực tuyến tại Whole Food bởi nó quá đắt.

Bettye Barclay, 86 tuổi, sống ở Santa Monica, California . Minh họa: Washington Post.
Bettye Barclay, 86 tuổi, sống ở Santa Monica, California . Minh họa: Washington Post.

Bettye Barclay, 86 tuổi, sống ở Santa Monica, California thấy may mắn khi có ba con, 5 cháu, và 6 chắt. Một vài trong số đó sống cách bà chỉ khoảng 50 dặm. Họ thường xuyên gọi điện. Nếu bà cần thứ gì, họ sẽ tới trong vòng chưa đầy một giờ. Tuy nhiên, dịch bệnh xuất hiện, việc đó không dễ dàng như thế nữa.

Bettye từng suy nghĩ về cái chết và sắp xếp các giấy tờ chuẩn bị trường hợp mình qua đời. Bà luôn tưởng tượng ra cảnh nói lời từ biệt khi nhiều thế hệ trong gia đình quây quần quanh giường, tiễn bà bằng những cái ôm và hôn. Nhưng trong hoàn cảnh này, nếu bà chết, ước mơ đó có thể không thành.

“Nếu tôi chết vì Covid-19 hoặc vì nguyên nhân nào khác trong thời gian này”, tôi sẽ chết một mình.

Suy nghĩ đó từng làm bà sợ, nhưng giờ bà đã thấy bình thường cho dù chuyện đó xảy ra. Bà dành một ít thời gian mỗi ngày để ngồi im lặng, nhắm mắt, tập trung vào nỗi sợ hãi của mình và tìm hiểu lý do bà sợ như vậy. Bà tưởng tượng mình nằm trong bệnh viện, gia đình bà an toàn và khỏe mạnh ở một nơi khác, chúc bà mạnh khỏe.

Ở một mình cũng không tệ lắm, bà nghĩ.

Ánh Dương (Theo Washington Post) – Vnexpress

Đọc tiếp
Advertisement

Facebook

Advertisement

Tin Nổi bật