Kết nối với chúng tôi:

Đời sống

Ông thợ hồ 64 tuổi có thân hình như lực sĩ

Đã đăng

 ngày

 
Cởi bộ đồ dính vữa xi măng bước vào, ông Vân, 64 tuổi, khiến những thanh niên trong phòng tập trầm trồ bởi cơ bắp nổi cuồn cuộn, cùng mái tóc bạc trắng.

18h, ông Võ Văn Vân, 64 tuổi ở đường Ụ Cây, phường 10, quận 8 có mặt tại phòng gym sau một ngày đổ bê tông ở công trình. Người đàn ông khởi động kỹ càng rồi ngồi vào ghế bắt đầu bài đẩy tạ. Bài tập ngực của ông hôm nay là đẩy quả tạ 65 kg 12 lần, nghỉ 15 giây rồi tiếp tục lặp lại 3 hiệp. Những khối cơ bắp nổi cuồn cuộn, ông nổi bật trong phòng tập có gần 20 người đa số là thanh niên.

Bài tập hít xà đơn của ông Vân có 3 hiệp, mỗi hiệp khoảng 24 lần lên xuống, 15 giây nghỉ giữa hiệp. Ảnh: Diệp Phan. 
Những hôm không đến phòng tập, ông Vân tập ở nhà, ra công viên hít xà đơn. Bài tập bụng với xà đơn gồm 5 hiệp, mỗi hiệp khoảng 25 cái, 15 giây nghỉ giữa hiệp. Ảnh: Diệp Phan. 

Ông Vân đến với môn thể hình khá muộn dù trước đó “xem truyền hình thấy diễn viên trong phim Mỹ có thân hình to cao rất đẹp”, ông cũng ước sau này mình cũng được như thế. Năm học lớp 7 trên đường đi học về thấy cục đá lớn, ông thử dùng hai tay nhấc lên hạ xuống suốt 3 km từ trường về nhà. Cục đá nặng gần 5kg ấy là thứ mà ông Vân tin rằng sẽ giúp mình khỏe mạnh và có thân hình giống lực sĩ.

Lớn lên, ông Vân lập gia đình, sinh con, gánh nặng cơm áo khiến ông quên mất giấc mơ về một thân hình đẹp. “Khoảng năm 50 tuổi, một lần nằm trên võng thấy cái bụng to che khuất ly cà phê vợ đã pha đặt trên bàn ở đằng xa, tôi bất giác nghĩ cái bụng này cảnh báo sức khỏe về già chắc sẽ mắc nhiều bệnh. Không phải cứ làm thợ hồ, lao động nhiều thì sẽ thay thế được thể thao”, ông kể.

Từ đó, khi đi làm hễ công trình có giàn giáo, ông lại nhảy lên hít xà vài hiệp. Ở nhà, ông tập hít đất, gập bụng. Ngày nào ông cũng tập. Nhưng bất chấp sự chăm chỉ và cố gắng tập tành của ông, cái bụng chẳng nhỏ đi và cơ bắp cũng chẳng nở nang như ước muốn.

Tháng 3/2009, ông Vân nhận sửa một phòng tập ở phường Bình An, quận 2. Khi công trình hoàn thành, thấy phòng tập có các thiết bị, dụng cụ hỗ trợ cùng những hình ảnh lực sĩ được treo lên, ông Vân nhớ lại ước mơ năm lớp 7 của mình và quyết định đăng ký đi tập ở đây.

Hôm khai trương, ông là một trong những người đến đăng ký đầu tiên. Anh Nguyễn Khánh Toàn, chủ phòng tập đến giờ vẫn nhớ như in hình ảnh người đàn ông 53 tuổi bước vào đăng ký tập với chiếc áo sơ mi sờn cũ, mang đôi dép xỏ ngón và chiếc quần jeans dài dày cộm để bảo hộ lao động. Ông Vân bắt đầu làm quen với những chiếc máy tập mới tinh, sang trọng. 

Kể từ đó, dù cả ngày đã phơi mình dưới nắng để trộn cát, vác xi măng, nhưng sau giờ làm ông lại chạy xe hơn 12 km từ quận 8 đến quận 2 để tập. Đã 11 năm, nhưng số ngày nghỉ tập của ông chỉ đếm trên đầu ngón tay.

“Làm thợ hồ cả ngày rồi nhưng tối phải đi tập. Ngày nào bận quá ổng mới chịu ở nhà, nhưng cũng nâng tạ chứ chẳng ngồi không”, bà Nguyễn Thị Tám, 58 tuổi, vợ ông Vân chia sẻ.

Ông Vân tham khảo hình dáng, thông số dụng cụ tập ở phòng gym rồi tự chế khoảng 20 loại để tập ở nhà từ những vật liệu kiếm được ở vựa ve chai. Ảnh: Diệp Phan.
Ông Vân tham khảo hình dáng, thông số dụng cụ tập ở phòng gym rồi tự chế khoảng 20 loại để tập ở nhà từ những vật liệu kiếm được ở vựa ve chai. Ảnh: Diệp Phan.

Những ngày trời mưa, đường phố Sài Gòn ngập, ngậm chiếc ví tiền trong miệng, ông dắt chiếc xe chết máy lội qua những đoạn nước sâu. “Những hôm mưa bão, phòng tập chỉ có mỗi mình chú Vân và tôi. Tôi khâm phục sự kiên trì và đam mê của chú”, anh Toàn, chủ phòng tập chia sẻ.

Có năm vợ ông Vân bệnh đi viện, ông phải nghỉ làm chăm sóc. Hơn 8h tối con gái mới vào thay ca nhưng ông vẫn tranh thủ chạy đến phòng tập, dù tối đó tập chưa đến 30 phút thì phòng đóng cửa.

Cũng đợt đó, thấy gia đình ông Vân khó khăn, không có tiền trả viện phí, mọi người ở chỗ tập góp nhau, phụ giúp ông ít tiền trang trải. “Anh em ở phòng tập giống như gia đình thứ hai của tôi vậy. Gần nhà cũng có chỗ tập, chỉ đi bộ là tới nhưng tui chấp nhận đi xa là vì tình nghĩa 11 năm nay”, ông phân trần.

Để có được cơ bắp cuồn cuộn “chắc như đá”, ông Vân cho rằng tất cả là nhờ kiên trì tập luyện. Một khi đã tập, ông rất chú tâm, tập một mạch hơn 2 tiếng. Hôm nào công trình nhiều việc nặng, ông giảm giờ tập lại. Hết bài tay lại đến bài ngực, bài bụng, thời gian nghỉ giữa những hiệp tập chỉ vài chục giây. Chỉ khi thôi tập hẳn, ông mới đứng buôn chuyện cùng những người bạn trẻ tuổi của mình.

“Có những người cũng tập giống tui nhưng mãi không thấy cơ bắp là vì họ nghỉ trong lúc tập nhiều quá. Khi cơ đã căng, mình phải tập liên tiếp, nếu nghỉ mọi công sức trước đó trở về 0”, ông Vân chia sẻ.

Để hiểu thêm về bộ môn đang tập, ông mua sách tập thể hình để ghi nhớ tên các nhóm cơ. Nghe nhiều người nói thịt bò, cá hồi tốt cho người tập thể hình nhưng vì không có điều kiện, ông Vân đọc sách, rồi ăn trứng, chuối… rẻ hơn mà tác dụng cũng không kém.

Thấy mình đã tập tay gần cả năm nhưng chưa thấy có cơ bắp. 2h sáng, ông cầm cục tạ nhỏ nâng lên hạ xuống, quan sát sự di chuyển của khối cơ rồi tự rút ra bài học: Phải hạ tay xuống giữ ở góc 45 độ rồi nâng tạ lên, không được buông hẳn thì mới đúng kỹ thuật”, ông nhớ lại.

Anh Toàn, chủ phòng tập là huấn luyện viên của ông Vân 11 năm qua. Ảnh: Diệp Phan.
Nhờ có sự hướng dẫn của anh Khánh Toàn – chủ phòng tập trong 11 năm qua, ông Vân từ một người chỉ nặng 50 kg trở thành người có thân hình như lực sĩ. . Ảnh: Diệp Phan.

5 năm trước, ông Vân thường tập với quả tạ 100 kg, nhưng hai năm trở lại đây, ông thường nâng mức 50-70 kg để đảm bảo sức khỏe, tránh sự cố nếu tập quá sức. Nhưng để duy trì được cơ bắp rắn chắc, không bị “xuống”, ông tăng số lần nâng tạ lên. 

Ngoài việc có một thân hình “như lực sĩ”, thì sức khỏe của ông Vân cũng cải thiện và tốt hơn nhiều so với những người cùng tuổi. Ông không mắc bệnh người già.

Tưởng chừng với cường độ làm việc, tập luyện như vận động viên thì ông Vân sẽ có chế độ ăn tương tự, nhưng không phải thế. Bữa sáng của ông thường chỉ là bánh mì hoặc xôi, bữa trưa là đĩa cơm bình dân cùng những người bạn thợ hồ của mình. Đi tập về, ông Vân ăn món vợ nấu, thường chỉ là cơm với con cá kho nhỏ và đĩa rau luộc. “Cơm ở nhà còn đạm bạc hơn cả đĩa cơm bình dân ngoài tiệm nữa”, ông Vân cười.

“Ông ấy làm việc không biết mệt. Những ngôi nhà trong hẻm nhỏ, xe vật liệu không vào được, ông Vân là người vác xi măng, chuyển gạch, đẩy cát chính cho cả đội xây. Chủ nhà cũng rất ưng ông ấy, vì khỏe nên thường họ thường nhờ khiêng đồ đạc”, ông Võ Long, 45 tuổi, một đồng nghiệp của ông Vân chia sẻ.

Lão thợ hồ 64 tuổi mê tập gym, thân hình như lực sĩ
Một buổi tập của ông Vân ở phòng gym. Video: Diệp Phan.
   

Diệp Phan – Vnexpress

Đời sống

100 ngày chống chọi Covid-19 của anh kỹ sư Việt

Đã đăng

 ngày

Bởi

Đi công tác rồi kẹt lại Bangladesh hơn 100 ngày, về nước anh Toàn trở thành bệnh nhân 356, nhiều ngày phải quỳ thở nhờ chiếc gối bác sỹ cho mượn.

Năm giờ sáng một ngày giữa tháng 7, anh Nguyễn Quốc Toàn, gấp chăn màn rồi bước ra sân đón ánh nắng mặt trời. Sau tám ngày trong phòng cấp cứu, phải thở oxy, có lúc tưởng như đã gục ngã bởi Covid-19 hành hạ, giờ anh đã có thể vươn vai đứng thẳng dậy, hít thở không khí buổi sớm.

“Bảy tháng qua tôi được trải nghiệm nhiều điều và nhận ra cuộc sống này thật lạ lùng nhưng cũng thật đẹp”, người đàn ông 42 tuổi bắt đầu câu chuyện.

Nguyễn Quốc Toàn là kỹ sư cơ khí, người gốc Hà Nội, sinh sống ở quận 4, TP HCM. Anh làm tư vấn trưởng bộ phận cơ khí thiết bị trong một dự án của chính phủ Bangladesh do Ngân hàng thế giới tài trợ. Sau Tết nguyên đán, anh đến thủ đô Dhaka công tác và dự kiến trở về ngày 28/2. Do trục trặc visa, chuyến bay bị lỡ và dời đến ngày 26/3.

Cuối tháng 3, bệnh nhân Covid-19 đầu tiên xuất hiện tại Bangladesh. Tình hình dịch bệnh trên thế giới diễn biến khó lường khiến chính phủ nước này tuyên bố phong tỏa toàn quốc. Ngày 24/3, tất cả các chuyến bay đến và đi tới Bangladesh đều bị hủy bỏ. Nhóm làm việc của anh Toàn trước chỉ có 4 người, nay nhận thêm 11 người khác từ các công trường khắp Dhaka đổ về. 15 người Việt, gồm 3 nữ, 12 nam bắt đầu những ngày chung sống tập thể tại một căn hộ 250 m2 và văn phòng làm việc có cùng diện tích ngay bên dưới.

Anh Toàn thường xuyên chạy thể dục trên sân thượng trong thời gian mắc kẹt hơn 100 ngày tại Bangladesh
Anh Toàn thường xuyên chạy thể dục trên sân thượng trong thời gian mắc kẹt hơn 100 ngày tại Bangladesh. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Căn hộ có 4 phòng, ba phụ nữ sống chung một phòng, những phòng còn lại chia cho 12 người sử dụng. Không đủ giường, vài người phải trải nệm xuống sàn để ngủ. Những ngày đầu mắc kẹt, chưa biết thời điểm trở về, mỗi người chỉ biết ôm chiếc điện thoại ngồi một góc, tâm trạng lo lắng, bất an. Nhiều xích mích bắt đầu nảy sinh.

Hiểu tâm lý của mọi người khi bị mắc kẹt, chưa biết ngày trở về, anh Toàn nhắn nhủ: “Đây là sự cố chẳng ai mong muốn. Nguy không loạn, nên sống vui vẻ để người ở nhà còn an tâm”. Sau một tuần, khi đã quen với cuộc sống tập thể, mọi người chấp nhận “sống chung với lũ”.

Họ chia nhóm 3-5 người, hàng tuần chịu trách nhiệm nấu nướng, dọn dẹp. Một nhóm chuyên đi siêu thị cũng được thành lập với găng tay, quần áo bảo hộ, khẩu trang. Cứ bốn ngày, nhóm này lại ra ngoài mua đồ một lần. Hàng nhiều, họ phải thuê xe đẩy chở về. Mọi việc diễn ra nhịp nhàng, sự gắn kết vì thế cũng được tăng lên.

Ngoài báo cáo tiến độ công việc với lãnh đạo ở nước ngoài, thời gian rảnh anh Toàn thường đọc sách và tập thể dục. Hàng ngày, người đàn ông này bật YouTube, tập gym hoặc hít đất, đi bộ 6 km vòng quanh sân thượng. Ban đầu chỉ có hai người tham gia luyện tập cùng, vài ngày sau lên tới sáu người. Nhóm thể dục ngày nào cũng lên sân thượng đi bộ hóng gió và ngắm máy bay, gửi gắm hy vọng sớm có chuyến bay đưa họ về nước.

Sau hơn 100 ngày mắc kẹt tại Bangladesh, cuối tháng 6, Đại sứ quán thông báo chuyến bay đón đoàn về nước sẽ cất cánh vào đêm 2/7.

Nhưng chưa kịp vui vì sắp được về nước thì Covid-19 “hỏi thăm” nhóm người Việt. Ngày 24/6, người đầu tiên trong nhà chung sốt 39 độ. Đến ngày 29/6, 14 trong số 15 người đều có dấu hiệu, chủ yếu sốt, đau người và mệt mỏi.

“Chẳng ai nghĩ mình bị Covid-19 vì chúng tôi cách ly rất nghiêm ngặt”, anh Toàn cho hay. Thời điểm này mọi người lại tự mua thuốc hạ sốt, nấu cháo, nấu nước xông từ củ sả rồi chăm sóc lẫn nhau. Những ai bị sốt cũng hết nhanh sau đó hai ngày càng khiến họ tin chỉ bị cảm mạo thông thường.

Ngày 2/7, đoàn của anh Nguyễn Quốc Toàn được trở về nước sau hơn 100 ngày bị mắc kẹt tại Bangladesh. Ảnh nhân vật cung cấp.
Ngày 2/7, đoàn của anh Nguyễn Quốc Toàn được trở về nước sau hơn 100 ngày bị mắc kẹt tại Bangladesh. Ảnh nhân vật cung cấp.

22h ngày 2/7, đoàn được đưa đến sân bay với đồ bảo hộ, nước uống đồ ăn. Do thời gian chờ đợi và di chuyển quá lâu, vốn là người cơ địa có nhiều mồ hôi, lại khuôn vác đồ cho mọi người nhiều nên khi thu xếp xong hành lý về nơi cách ly tại Thanh Hóa sau đó gần 30 tiếng, anh Toàn gần như lịm đi vì mất nước.

Sáng hôm sau, y tế về lấy mẫu Covid-19 của cả đoàn để sàng lọc. Đến ngày 5/7, 15 người thì 14 người có kết quả dương tính.

Những người mắc bệnh được đưa lên xe chạy thẳng về Bệnh viện Nhiệt đới Trung ương cơ sở 2 Đông Anh, Hà Nội nhập viện. Ngay tối hôm đó, anh Toàn bắt đầu cảm thấy thân thể rã rời và khó thở, chỉ húp được canh, không nuốt nổi thêm thứ gì. Sang ngày thứ hai, sau khi thăm khám, bác sĩ chỉ định đưa anh vào phòng cấp cứu vì chỉ số oxy xuống quá thấp. “Phải tự thở để tăng chỉ số oxy nhé, tránh dùng máy thở sẽ có biến chứng không hay”, bác sĩ nhắn nhủ.

Cả đêm đó, bác sĩ và điều dưỡng luôn túc trực bên cạnh Toàn hướng dẫn thở. Nhưng cứ 10 phút máy lại báo chỉ số oxy xuống quá thấp. Bác sĩ đề nghị anh quỳ gối nằm úp rồi matxa cho dễ thở nhưng do cơ thể quá yếu được một lúc anh lại đổ gục.

“Phải cố gắng, phải tự thở”, bác sĩ tiếp tục động viên.

Để chiến đấu với chiếc máy với chỉ số ngày càng xấu, anh mượn chiếc gối ôm của bác sĩ lót dưới bụng. “Giờ chỉ có thể quỳ. Em không đủ sức”, Toàn thều thào. Cái gối ôm đã giúp anh qua được đêm đầu tiên chỉ quỳ để thở.

Sáng hôm sau khi cơ thể dễ chịu hơn, bác sĩ thông báo phổi của anh bị tổn thương nặng do biến chứng cấp tính bởi virus đang trong quá trình mạnh lên. “Anh phải cố ăn dù mệt và khó chịu, bởi nếu biến chứng thì không biết như thế nào”, bác sĩ căn dặn.

Những cơn đau kéo từ nửa đầu sang hai hốc mắt cùng với những trận sốt trên 39 độ vẫn không làm cho người đàn ông bỏ bữa cháo nào, dù nhiều lúc vẫn nhè đờm lẫn máu ra từ miệng.

Anh Toàn đang dần hồi phục tại phòng điều trị thường sau 8 ngày phải nằm phòng cấp cứu. Ảnh: Nhân vật cung cấp.
Anh Toàn đang dần hồi phục tại phòng điều trị thường sau 8 ngày phải nằm phòng cấp cứu. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Sau 3 đêm trắng không ngủ của bệnh nhân và bác sĩ, bệnh tình của Toàn dần ổn định. Năm ngày sau dù vẫn phải nằm phòng cấp cứu nhưng anh phục hồi dần. Chiều 15/7, anh đã cai được oxi và được đưa ra khỏi phòng cấp cứu về phòng điều trị thường.

Sau 15 ngày điều trị Covid-19, dù sút tới 8 kg nhưng Toàn đã có kết quả xét nghiệm âm tính lần 1, tinh thần trở nên phấn chấn.

Hàng ngày anh đều lướt Facebook trò chuyện với bạn bè và làm thơ – việc trước đây chưa từng thực hiện.

Ngoài gia đình và bạn bè ở Việt Nam, người đàn ông này còn nhận được sự động viên của nhiều đồng nghiệp khắp nơi trên thế giới. “Tình cảm của mọi người dành cho khiến tôi rất hạnh phúc”, anh chia sẻ.

Dự định của Toàn sau khi ra viện là sẽ dành thời gian nhiều hơn bên gia đình, quan tâm hơn đến việc học của hai cô con gái, trước đây vì lý do công việc anh hay thoái thác cho vợ. Anh cũng muốn sau khi khỏi bệnh, sẽ trực tiếp gặp những bác sĩ, điều dưỡng điều trị cho mình để nói lời cảm ơn mà không phải thông qua đồ bảo hộ.

Mới đây trên trang cá nhân, Toàn chia sẻ biến cố Covid 19 khiến anh ngộ ra nhiều điều. Người đàn ông này cho rằng, đời người cần phải ốm nặng một lần để có thể thấy: “Tài sản quý giá nhất của chúng ta không phải là một túi tiền hay một căn nhà to mà chính là sức khỏe và sự bình an của cả gia đình”, anh viết.

Hải Hiền – Vnexpress

Đọc tiếp

Đời sống

Cuộc đời mới của cô gái ‘xấu như Thị Nở’

Đã đăng

 ngày

Bởi

Năm 17 tuổi, Kim Phượng phải lấy chồng vì bố mẹ nghĩ ‘con mình xấu có người lấy cho là may’. Nhưng sau phẫu thuật thẩm mỹ, cuộc sống của cô thay đổi hoàn toàn.

Khi Quách Thị Kim Phượng ở Đắk Nông đăng bức ảnh khuôn mặt của mình sau phẫu thuật thẩm mỹ lên mạng xã hội, cô gái 25 tuổi này không thể ngờ chỉ sau vài ngày đã có tới hơn 8.000 người theo dõi trang cá nhân của mình. Hàng nghìn lời chúc mừng nàng “Thị Nở hóa Thúy Kiều” để lại dưới các bình luận.

Khi Phượng từ Sài Gòn về nhà, người dân quanh vùng đổ về ngôi nhà trên đỉnh đồi của gia đình để được tận mắt kiểm chứng diện mạo của “đứa con gái miệng như nạo vỏ dừa”.

Hầu hết đều thốt lên: “Nếu gặp ở ngoài, nó không chào chắc không nhận ra”. 

Cô gái quê gốc Hưng Yên tâm sự về ngày đáng nhớ của cuộc đời mình cách đây ba năm: “Khoảnh khắc đó tôi hạnh phúc như vừa bước từ cơn ác mộng để đến một giấc mơ đẹp. Niềm vui sướng đã đánh tan mọi nỗi đau đớn sau hai ca phẫu thuật”.

Vẻ đẹp hiện tại của Kim Phượng. Ngay khi nhìn thấy mình trong gương, tôi đã rất tự tin và hạnh phúc. Tôi muốn sống một cuộc sống khác đi, mới mẻ như chính tôi sau khi hoàn thiện nhan sắc. Ảnh: Nhân vật cung cấp.
Vẻ đẹp hiện tại của Kim Phượng. “Ngay khi nhìn thấy mình trong gương, tôi đã rất tự tin và hạnh phúc. Tôi muốn sống một cuộc sống khác đi, mới mẻ như chính tôi sau khi hoàn thiện nhan sắc. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Từ khi học lớp một, cô đã ý thức được mình có vẻ ngoài xấu xí. Các bạn thường gọi Phượng là “đồ con vẩu”, “mặt như khỉ”… Cô gái bị hô, răng không đều nhau, gò má cao, da đen, môi dày và mặt đầy mụn. Cũng vì hình thức mà từ nhỏ đến tuổi 22, Phượng không hề có người bạn nào thân thiết. Cô sống khép kín, nghĩ mình “xấu nên chẳng ai chơi”.

Năm học lớp 8, Phượng mê mẩn một trò chơi điện tử phổ biến trong giới học sinh. Ở đó, người chơi hóa thân thành nhân vật trong game, được thay đổi diện mạo, được kết bạn. “Tôi thầm ước giá mình cũng có thể thay da, đổi thịt như nhân vật trong game”, Phượng kể. Năm 2009, gia đình chuyển vào Đắk Nông – sống trong ngôi nhà cheo leo trên đỉnh đồi, một năm sau mới có điện. Vốn đã khép kín, kể từ đó cuộc sống của cô gái ngày càng cô độc.

Năm Phượng 17 tuổi, một gia đình ở gần nhà đến hỏi cưới cô cho con trai họ. Bố mẹ Phượng như “gật đầu ngay tắp lự”. “Con mình xấu mà người ta vẫn hỏi cưới thật may mắn. Nếu không lấy bây giờ chắc nó sẽ ế suốt đời”, nghĩ thế, họ khuyên con gái lập gia đình.

Nghe lời bố mẹ, Phượng về ở với một chàng trai hơn mình bốn tuổi. “Tôi không hề biết anh ấy không sáng suốt như những người bình thường”, cô nói. Cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc, 21 tuổi, cô bế con về nhà ngoại. Thoát khỏi cuộc hôn nhân ấy nhưng cô chợt nhận ra mình cuộc đời mình vẫn chưa hết bế tắc khi “đã xấu lại là mẹ đơn thân”.

Cũng năm đó, tình cờ xem một chương trình truyền hình về phẫu thuật thẩm mỹ miễn phí, Phượng có ý định nộp hồ sơ. “Chị nhân vật được chọn phẫu thuật tuy hàm hô nhưng không xấu bằng tôi. Tôi nghĩ nếu mình đăng ký sẽ có cơ hội rất lớn”, cô nhận định. Nhưng chỉ sau hai năm, chương trình ngừng phát sóng. Không có cơ hội được làm đẹp miễn phí, cô vẫn muốn thay đổi diện mạo.

Nghe con gái nói, bố Phượng phản đối kịch liệt. Ông mời họ hàng đến hỏi ý kiến, nhưng tất cả đều không ủng hộ. “Ở đây đã ai phẫu thuật thẩm mỹ bao giờ. Lỡ biến chứng như vụ thẩm mỹ ở Hà Nội, con mất mạng thì bố mẹ biết sao”, bố cô nói. 

Nhưng mẹ Phượng lại nghĩ khác. Bà bảo với chồng: “Ngày trẻ tôi cũng từng bị dè bỉu vì xấu xí, tôi hiểu cảm giác của con. Tôi giờ già rồi, nhưng con thì còn cả tương lai phía trước, thôi thì vợ chồng mình hãy ủng hộ nó”. Phượng một lần lỡ dở nên mẹ cô cũng muốn bù đắp cho con. 100 triệu đồng từ vụ thu hoạch điều năm đó, ông bà dồn cho con gái đi thay đổi diện mạo.

Trước khi lên đường, Phượng chụp lại ngoại hình của mình, đăng lên một diễn đàn mạng xã hội nhờ tư vấn nơi phẫu thuật thẩm mỹ uy tín. Bài viết của cô ngay lập tức “gây bão” với hàng nghìn lượt bình luận, chia sẻ. Có nhiều người không những không tư vấn được gì mà chỉ buông những lời miệt thị cô và con gái cô, thậm chí không ngần ngại gọi cô là “Thị Nở”. Tuy nhiên, cũng có nhiều người khen Phượng mạnh mẽ vì dám thay đổi.

Quách Thị Kim Phượng trước khi làm phẫu thuật thẩm mỹ. Ảnh: Nhân vật cung cấp.
Quách Thị Kim Phượng trước khi làm phẫu thuật thẩm mỹ. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Đầu năm 2017, Phượng và mẹ khăn gói từ Đắk Nông xuống Sài Gòn làm phẫu thuật thẩm mỹ. Cô được bác sĩ tư vấn cắt hàm, sửa gò má, sửa mũi, nhấn mí và làm lại răng. “Tôi háo hức thay đổi diện mạo đến mức chẳng lo sợ hay suy nghĩ gì”, cô nói. Theo liệu trình, một tháng sau ca phẫu thuật sửa mũi, cô sẽ được cắt hàm, sửa gò má. Nhưng vì muốn nhanh chóng thay đổi diện mạo, chỉ 12 ngày sau, Kim Phượng một mình xuống Sài Gòn.

Qua ba tháng, chỉ có da mặt chưa được làm sạch mụn, còn lại, các nét trên khuôn mặt đều đổi khác. Tổng chi phí phẫu thuật hết hơn 100 triệu đồng. Phượng về tới nhà, con gái 2 tuổi rưỡi đã biết sà vào lòng khen “sao mẹ đẹp vậy”.

“Một đứa trẻ còn biết tôi đẹp, nghĩa là tôi đã thực sự thay đổi”, cô nói.

Hai lần phẫu thuật thẩm mỹ của Phượng khiến những người dùng mạng xã hội tò mò. Từ một cô gái vô danh, Kim Phượng được nhiều người biết đến với câu chuyện “biến hình”. 

Có gương mặt mới, Phượng quyết định rời Đắk Nông xuống TP HCM lập nghiệp. Cô bất ngờ khi những người hoàn toàn xa lạ như cô chủ quán cơm, chị nhân viên siêu thị cũng nhận ra mình và xin chụp ảnh cùng. Cũng đúng lúc này, các hãng thời trang, mỹ phẩm, nha khoa và thẩm mỹ liên tục mời Phượng làm quảng cáo. Thay vì sống phụ thuộc gia đình, cô bắt đầu có tiền gửi về cho bố mẹ lo cho con gái.

Kim Phượng dự định sang năm sẽ đón con gái lên TP. HCM để cùng chung sống, sau khi ổn định về tài chính. Tôi chỉ đến với chàng trai nào đón nhận tôi và cả con gái tôi. Con đã không có được gia đình trọn vẹn, tôi không thể để con thiệt thòi thêm, cô nói. Ảnh: Nhân vật cung cấp.
Kim Phượng dự định sang năm sẽ đón con gái lên TP. HCM để cùng chung sống, sau khi ổn định về tài chính. “Tôi chỉ đến với chàng trai nào đón nhận tôi và cả con gái tôi. Con đã không có được gia đình trọn vẹn, tôi không thể để con thiệt thòi thêm”, cô nói. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Cuối tháng 6 này, Kim Phượng bay ra Hà Nội công tác. Hiện, cô đang làm đại diện cho một thương hiệu nha khoa thẩm mỹ. Sau những ồn ào ngày mới phẫu thuật thẩm mỹ, mọi người đã quen với con người mới của cô. Có ngoại hình xinh đẹp, Phượng tự tin kết bạn, thường xuyên cập nhật hình ảnh của mình trên mạng xã hội. Cô cũng tận dụng lượt người theo dõi trên mạng xã hội để kiếm thêm thu nhập từ việc bán hàng online.

Kim Phượng đã có bạn trai mới. Gia đình anh đều biết quá khứ của cô và sẵn sàng đón nhận Phượng cùng con gái. “Mọi người rất tâm lý và yêu thương tôi. Cuộc sống của tôi hoàn hảo như một giấc mơ đẹp sau phẫu thuật. Dù là gái quê hay thành phố, dù giàu hay nghèo, là phụ nữ đều cần phải đẹp”, cô nói.

Nhật Minh – Vnexpress

Đọc tiếp

Đời sống

Người Hà Nội mở điểm trà chanh miễn phí trong đợt nắng nóng

Đã đăng

 ngày

Bởi

Chiếc xe đạp dừng trước bình trà chanh bên vỉa hè Nguyễn Trãi, Thanh Xuân, hai phụ nữ bán bánh rán kéo khẩu trang, uống vội cốc nước mát lạnh.

Bốn hôm nay, điểm trà chanh, khăn lạnh miễn phí, trở thành nơi dừng chân của chị Nguyễn Thị Lành, 49 tuổi và Nguyễn Thị Lan, 34 tuổi, quê Hà Nam. Uống xong cốc nước, họ ngồi lại một lúc như để “hoàn hồn” và để hơi nóng trong người kịp thoát ra. Ngoài trời, nắng vẫn như dội lửa xuống đường. Nơi họ ngồi có chút bóng râm do nằm dưới chân cầu vượt, có sẵn ghế nên thuận tiện cho người qua đường muốn ngồi nghỉ. Trà được pha sẵn trong bình inox, luôn giữ được độ mát, vị chua ngọt dễ uống. Thùng khăn lạnh nằm bên cạnh.

Điểm trà chanh miễn phí, sạch sẽ thuận tiện cho người lao động dừng lại uống. Ảnh: P.D.
Điểm trà chanh miễn phí, sạch sẽ thuận tiện cho người lao động dừng lại uống. Ảnh: P.D.

Chị Lan chia sẻ, hàng ngày bán bánh rán dọc cung đường từ Hà Đông đến Khâm Thiên. Qua đường Nguyễn Trãi thường vào khoảng giữa trưa, hai chị em đều thấm mệt. Chai nước mang theo nóng giẫy vì bị phơi nắng cả buổi đi rong ngoài đường, không thể giúp chị giải nhiệt. “Được cốc nước mát này tỉnh cả người ra”, chị nói.

Nghỉ chừng 3 phút, Lan và Lành như được tiếp thêm sức lực. Họ lên xe, tiếp tục hành trình quen thuộc. Thùng bánh rán của mỗi người vẫn còn vài chục chiếc. 

Bốn ngày nay điểm trà chanh miễn phí ở 329 Nguyễn Trãi thành điểm dừng chân nghỉ của chị Lan. Ảnh: P.D.
Bốn ngày nay điểm trà chanh miễn phí ở 329 Nguyễn Trãi thành điểm dừng chân nghỉ của chị Lan. Ảnh: P.D.

Hà Nội đang trong đợt cao điểm nắng nóng thứ hai, nhiệt độ trung bình 38-40 độ C, chỉ số tia cực tím từ 9 đến 10, mức rất nguy hiểm đối với cơ thể khi tiếp xúc trực tiếp. Nhưng vì mưu sinh, nhiều người vẫn phải đi lại ngoài đường giữa trưa.

Hải Phong, một shipper và người bạn đồng hành dừng xe dưới chân cầu, ngồi vào vào điểm trà chanh uống ực cốc nước. Đi giao hàng cả buổi sáng, hai thanh niên chưa ăn gì, nhưng số đơn giao còn nhiều nên họ vẫn tranh thủ. “Nóng thế này cũng không muốn ăn, chỉ háo nước thôi”, Phong nói.

Phong vào nghề shipper một tháng nay, vì Covid-19 mà công việc phụ xe của cậu bị ảnh hưởng. Mỗi ngày cậu và bạn ship được khoảng 20 đơn hàng, kiếm được hơn 300 nghìn đồng. Phải chạy ngoài đường suốt cả ngày nên chàng trai mang theo bình nước có sẵn đá bên trong, tiện ở đâu, Phong sẽ bổ sung nước ở đó.

“May nhờ những điểm tiếp nước miễn phí ở Nguyễn Trãi, Lê Trọng Tấn, phố Chùa Láng… mà bớt được một phần mệt mỏi”, shipper này chia sẻ.

Anh Tùng, người pha những bình trà chanh miễn phí cho biết, vì thương cảnh người lao động vẫn phải đi ngoài đường nên sếp của anh đã nảy ra ý tưởng này. Mỗi ngày Tùng sẽ pha từ 2-3 bình trà. Khăn lạnh và cốc dùng một lần được bổ sung liên tục. Nhóm dự định sẽ đặt thêm tủ bánh mỳ để người lao động có sẵn đồ ăn và nước mát uống.

“Từ khoảng 10 giờ trưa, các bác xe ôm, người đi chợ về nhiều nên hay dừng lại uống. Người đến người đi liên tục”, anh Tùng chia sẻ. Cả nhóm của anh đều rất vui khi thấy chia sẻ bớt chút vất vả với người lao động.

Ngoài điểm này, từ đầu tháng 5, bên ngoài các Tổ hợp 0 đồng ở số 226 Bà Triệu, 66 Láng Hạ và 70 Thái Hà cũng đặt sẵn các cây nước khoáng. 

Chị Vũ Thị Hà, quản lý tổ hợp miễn phí cho biết, trung bình một điểm tiêu thụ hết 2 bình nước mỗi ngày. Riêng Láng Hạ, nơi tập trung nhiều shipper và sinh viên nên tiêu thụ hết 3-4 bình. 

Tại địa điểm này, để phòng tránh Covid-19 nên không đặt cốc mà khuyến cáo mọi người tự mang chai đến lấy. “Chúng tôi sẽ duy trì các cây nước miễn phí tới hết mùa hè”, Hà cho biết.

Ông Đinh Hùng Song, bị ung thư lưỡi giai đoạn một, uống cốc nước trưa 24/6. Uống cốc nước trà mát lạnh lòng khoan khoái. Tôi thấy việc làm này rất đáng được hoanh ngênh, ông nói. Ảnh: P.D.
Ông Đinh Hùng Song, bị ung thư lưỡi giai đoạn một, uống cốc nước trưa 24/6. “Uống cốc nước trà mát lạnh lòng khoan khoái. Tôi thấy việc làm này rất đáng được hoanh nghênh”, ông nói. Ảnh: P.D.

Quá trưa, ông Đinh Hùng Song, 52 tuổi, đeo chiếc balo nặng trịch đi ngang điểm trà chanh. Ông thoáng dừng lại khi nhìn thấy hai chữ “miễn phí”, sau đó mới dám vào. Vừa được xuất viện K Tân Triều, ông ra đoạn đường này đón xe về quê nhà ở Đông Triều, Quảng Ninh.

Bốn tháng xạ trị, nhưng một tuần qua ông thấy mệt nhất, không phải vì bệnh, mà vì thời tiết quá khắc nghiệt.

Uống xong cốc nước mát, ông rối rít cảm ơn. 

Phan Dương – Vnexpress

Đọc tiếp
Advertisement

Facebook

Advertisement

Tin Nổi bật