Kết nối với chúng tôi:

Đời sống

Nỗ lực cứu chồng mắc Covid-19 của người phụ nữ gốc Việt

Đã đăng

 ngày

 
Chloe Nguyen và chồng cùng mắc Covid-19. Cô bị nhẹ còn chồng phải thở máy. Và đó là khi Chloe chạy đua tìm cách cứu mạng chồng trong tuyệt vọng.

Chuỗi hạt bình an treo trên kính chiếu hậu của Chloe Nguyen lắc lư khi cô rời khỏi xa lộ I-15 ở Lake Elsinore, California hướng đến một trung tâm xét nghiệm Covid-19 ở sân vận động Diamond. Các nhân viên y tế đứng trước những dãy lều trắng, mặc trang phục phòng hộ kín mít, trong khi những chiếc xe xếp hàng, vào ngày 16/4.

Chloe tắt nhạc những bài hát tiếng Việt. Cô dí sát giấy phép lái xe vào cửa kính xe để người bên ngoài có thể ghi tên cô. Chloe biết thủ tục vì đã 2 lần trải qua quá trình này và cả hai lần đều cho kết quả dương tính.

Cách đó 65 km, Ted Le, 32 tuổi, chồng cô đang phải thở máy. Anh bất tỉnh trong phòng chăm sóc đặc biệt tại Bệnh viện thung lũng Pomona, hạt Los Angeles kể từ 24/3. Không được vào giường bệnh, Chloe đã 24 ngày chưa chạm vào chồng.

Từ đầu tháng tư, Chloe đã bắt đầu đọc liệu pháp dùng huyết tương của bệnh nhân Covid-19 đã hồi phục để cứu người bệnh nặng. Trên khắp đất nước, các bệnh viện và ngân hàng máu kêu gọi người hồi phục hiến huyết tương.

Không đủ huyết tương cho tất cả các bệnh nhân vì có những người tái dương tính. Những người đã khỏi bệnh như Chloe muốn hiến huyết tương phải chờ đợi hoặc bị từ chối vì không đáp ứng các điều kiện, trong khi có những người không thể quyên góp vì chưa đủ tạo ra kháng thể. Quy định cũng không cho phép người đồng tính nam tặng huyết tương.

Ở thời điểm này, các triệu chứng của Chloe từ sốt, sổ mũi, mệt mỏi, mất vị giác… đã chấm dứt. Cô đã dương tính 19 ngày trước, có nghĩa chỉ cần 9 ngày nữa có thể hiến huyết tương. Nhưng nhờ kết quả âm tính này, cô có thể quyên góp sớm hơn để cứu chồng.

Chloe, chồng và con trai hơn 2 tuổi. Ảnh: The Atlantic.
Chloe, chồng và con trai hơn 2 tuổi. Ảnh: The Atlantic.

Chỉ một ngày trước xét nghiệm lần 3 của Chloe, Bệnh viện Pomona được phép dùng huyết tương điều trị, chỉ có điều họ chưa có một người hiến nào khả thi. Thực tế có nhiều người hồi phục đã đăng ký, song các trung tâm máu vẫn đang rà soát những người đủ điều kiện, sau đó mới thiết lập cuộc hẹn với họ. Chloe cũng đăng lời cầu xin lên các mạng truyền thông xã hội, kêu gọi những người đã dương tính một tháng trở lại đây giúp đỡ chồng mình.

Khi Chloe dừng trước một nhân viên y tế trong bãi đậu xe sân vận động Diamond, cô hạ cửa và tháo khẩu trang. “Ok, ngửa cổ bạn ra phía sau”, nhân viên y tế nói. “Tôi sẽ đặt nó vào mũi, xoay tròn khoảng 5 lần. Sẽ khó chịu một chút”. 

Chloe ngửa cổ ra phía sau, dây an toàn vẫn đeo ngang ngực. “Thở bằng miệng bạn”. Cằm Chloe há miệng. Cô cau mày. “Một, hai, ba, bốn. Bạn làm đúng rồi đó”, nhân viên y tế nói.

Đôi mắt Chloe ươn ướt. Cô đặt tay lên vô lăng, khẩu trang lủng lẳng bên tai trái.
“Bạn sẽ nhận được một cuộc gọi nếu dương tính. Một email nếu âm tính”. Sẽ mất từ 3-10 ngày mới có kết quả. Chloe không biết chồng mình có sống được tới lúc đó không.

Chloe luôn nghĩ chồng mình không thể bị Covid-19 đánh bại. Anh không có vấn đề sức khỏe nào, không hút thuốc, không nghiện thứ gì. Vào ngày 17/3, khi Ted, làm trong một tiệm nail trở về nhà, anh bị sổ mũi. Tối đó anh sốt 38,5 độ. Sáng hôm sau sốt lên 39,5 độ.

Ted, còn làm thêm nghề chạy taxi công nghệ và thợ xăm. Anh không muốn tới bệnh viện vì bảo hiểm đã hết hạn. Bốn ngày trôi qua, anh nằm trên giường rên rỉ vì đau nhức cơ thể và đau đầu khủng khiếp, đôi mắt đỏ ngầu. Chloe năn nỉ chồng đi bác sĩ. Đến ngày 23/3, Ted hầu như không thể đi bộ hay ăn uống. Anh mất vị giác, khó thở.

Chloe thuyết phục không ngừng, cuối cùng Ted cũng đồng ý. Cô chở chồng đến Bệnh viện Pomona, nơi cô đang làm việc ca đêm như một thư ký sắp xếp lịch hẹn cho bác sĩ. Cô thả chồng trước phòng cấp cứu. Những người thường không được phép vào khu vực có bệnh nhân nghi ngờ hoặc được xác nhận Covid-19.

“Nhắn tin cho em. Cho em biết khi họ khám xong”, cô nói với chồng. Cô không nghĩ anh phải ở đây lâu.

“Họ đã lấy 20 ống máu'”, anh nhắn vài giờ sau khi nhập viện, gửi một bức ảnh đeo khẩu trang.

Một ngày sau Ted nhắn cho vợ: “Họ sẽ chuyển anh vào phòng cấp cứu”. Đây là tin nhắn cuối cùng cô nhận trước khi chồng đặt nội khí quản.

Cùng ngày hôm đó Chloe lái xe đến địa điểm xét nghiệm ở hồ Alsinore lần đầu tiên, cùng với cha mẹ cô và con trai Kendrick. Không ai trong số họ có triệu chứng, nhưng Chloe muốn tất cả được kiểm tra. Vợ chồng cô sống cùng nhà với bố mẹ cô. Kết quả cho thấy Chloe và người cha 74 tuổi dương tính. Từ hôm đó, mẹ của Chloe dẫn theo cháu sang nhà mẹ của Ted.

Các triệu chứng của Chloe mãi 5 ngày sau mới xuất hiện và rất nhẹ, hầu như không ho và đau họng. Cha cô cũng tương tự. Nếu không phải vì mức độ của Ted nặng, có lẽ họ không bao giờ đi xét nghiệm hoặc nhận ra mình nhiễm virus này.

Ngày qua ngày trôi qua trong thời gian tự cách ly tại nhà, Chloe lướt mạng và chờ điện thoại từ y bác sĩ. Ông chủ của cô đã bỏ mật ong, trà, yến mạch, cam, giấy vệ sinh trước nhà cho Chloe. Chị dâu cô nấu súp gà, bún, phở đặt trước hiên. Bên ngoài cửa sổ, cô thấy hàng xóm đang đi dạo. Cô thấy những người bán dong trong khu phố không đeo khẩu trang.

Vào ngày 11/4, trong khi nhiều người đang chuẩn bị ăn mừng lễ Phục sinh thì Ted bị viêm phổi. Bác sĩ cập nhật thông tin hàng ngày cho Chloe qua FaceTime, khi đứng cạnh giường bệnh. “Bác sĩ không thể cho tôi hi vọng viển vông và tôi hiểu điều đó”, Chloe nói.

Cô hiểu rằng Ted sẽ là trường hợp được ưu tiên hàng đầu trong điều trị huyết tương. Bác sĩ hứa sẽ “làm mọi thứ trong khả năng để đảm bảo chồng tôi được huyết tương. Ông ấy hứa với tôi và tôi tin ông”, Chloe nói.

Chloe biết không có cách nào chắc chắn về liệu pháp này. Phức tạp hơn, Ted có nhóm máu B, còn cô nhóm máu A. Chỉ khi không có lựa chọn thích hợp thì mới thử sang nhóm máu không khớp, điều hiếm gặp nhưng không phải không thể có hiệu quả về mặt y tế. Chloe gạt đi bất đồng này. Bởi đây là điều mà cô thấy mình có một chút khả năng kiểm soát. 

Chloe năm nay 31 tuổi. Cô sinh ra ở Việt Nam và đến Mỹ năm 2010, khi được dì bảo trợ. Ba năm sau cô gặp Ted. Họ kết hôn năm 2015.

Hai năm sau Chloe hạ sinh Kendrick. “Con trai tôi yêu bố. Hai bố con như hình với bóng. Bất cứ lúc nào chồng tôi đi làm về, thằng bé chạy đến ôm cổ bố và bám bố cả đêm”, cô kể. Mỗi tuần, Ted có một ngày nghỉ làm. Riêng Chloe, ngoài bệnh viện, cô cũng đang làm công việc thứ 2 tại một phòng khám mắt, nhiệm vụ là làm hóa đơn y tế.

Hai lần, Kendrick thấy cha qua FaceTime của bà nội. Bố bất tỉnh với mớ dây dợ quanh mũi miệng. “Bố ơi. Bệnh viện”, thằng bé hét lên sợ hãi.

Trong một cuộc trò chuyện khác, Chloe nói với chồng: “Anh phải chiến đấu bởi vì cả nhà đang chiến đấu vì anh. Tất cả các y bác sĩ đang giúp đỡ, làm mọi thứ họ có thể. Con trai nhớ anh. Anh phải kiên trì và mạnh mẽ”.

Vào tuần Chloe có kết quả lần 3, cô là một trong 500 người hoàn thành khảo sát trực tuyến để hiến huyết tương qua Ngân hàng máu San Diego. Chỉ có 10 người trong số họ đáp ứng các tiêu chí cơ bản.

Các cuộc hẹn lấy hiến huyết tương đang được tiến hành nhưng chưa có mẫu nào được gửi đến bệnh nhân Covid-19. Đến ngày 15/4, Hội chữ thập đỏ Mỹ, nơi Chloe cũng điền đơn hiến tặng, đã thu thập đủ huyết tương cho 80-100 bệnh nhân, trong khi có khoảng 400 bệnh nhân nguy kịch đang cần. “Chúng tôi không thể đáp ứng đủ các nhu cầu. Tôi nghĩ hầu hết các ngân hàng máu trên cả nước cũng trong tình trạng tương tự”, Pampee Young, giám đốc Hội chữ thập đỏ Mỹ cho biết.

Trong thời gian cách ly, Chloe theo dõi tin tức từng phút. Cô đăng một bài viết về xét nghiệm kháng thể ở Los Angeles lên Facebook mình. “Sẽ rất hữu ích nếu chúng ta xét nghiệm kháng thể nhanh chóng để xác định ai có thể trở thành người hiến tặng”, cô viết.

Chỉ một ngày sau xét nghiệm lần 3, Chloe nhận được kết quả âm tính. Hôm đó cô cũng biết mình có thể quay lại bệnh viện làm việc. Công việc có thể giúp mình bớt đau khổ, cô đã nghĩ vậy.

Chloe lái xe thẳng đến bệnh viện đưa ra các giấy tờ cần thiết để có thể trở lại làm. Cô đi đến khu Hồi sức cấp cứu. Các nhân viên y tá có vẻ ngạc nhiên khi nhìn thấy Chloe nhưng không ai ngăn cản. Chloe nhìn chằm chằm chồng qua cửa sổ. Một y tá mang đến chiếc ghế, nhưng cô chỉ muốn đứng. 

Chồng cô nằm đó trông thoải mái, cô nghĩ, nhưng hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra. Sau khoảng 15 phút, bác sĩ của Ted đã tìm thấy cô. “Anh ấy đang bị suy thận”, ông nói. 

Suốt thời gian qua Chloe đã cố bám vào phương pháp điều trị huyết tương, mong một phép màu nào đó. Bây giờ cô cảm thấy suy sụp. “Vô vọng rồi”, cô nói.

Không có cách nào để ôm anh, để an ủi hay xoa dịu nỗi đau cho anh. “Tại thời điểm này tôi không thể làm gì được nữa”. Cô rệu rã trở về nhà và cố ngủ thiếp đi.

Một giờ sáng hôm sau, một y tá gọi Chloe. Độ bão hòa oxy của chồng cô giảm xuống mức thấp nhất. “Anh ấy có thể có thể không qua được đêm nay”, nhân viên y tế nói.

“Làm ơn cứu anh ấy”, Chloe năn nỉ.

Không lâu sau cô nhận cuộc gọi khác. “Chúng tôi không thể cứu được anh ấy. Tim anh ấy rất yếu. Không có oxy trong máu, da tái xanh…”.

Hai ngày trôi qua kể từ khi bệnh viện này được chấp thuận thử nghiệm điều trị huyết tương, một ngày trôi qua kể từ khi Chloe có kết quả xét nghiệm âm tính, bây giờ, Ted không còn nữa. Khóc lóc một mình, Chloe bám lấy điện thoại như thể nó có thể cho cô một đáp án khác. Bên ngoài mặt trời bắt đầu mọc.

Vài ngày sau khi Ted mất, 6 bệnh nhân tại bệnh viện này đã nhận được huyết tương. Chưa có báo cáo họ cải thiện, nhưng một phát ngôn viên xác định tất cả các bệnh nhân điều trị phương pháp này vẫn còn sống.

Khi có kết quả âm tính, cuối cùng Chloe cũng được gặp con trai. Cuối tuần đó, cô bế Kendrick và vẫn chưa nói với bé bố đã đi rồi.

Chủ nhật ngày 19/4, Chloe lên kế hoạch tang lễ cho chồng. Xong xuôi, cô nhìn quanh phòng ngủ. Quần áo của chồng treo trong tủ, ảnh cưới trên tường. “Tôi không muốn ở trong căn phòng này nữa”, cô nói và tính sẽ chuyển đi nơi khác.

Chloe vẫn lên kế hoạch hiến huyết tương để trao tặng hi vọng cho người khác. Gần đây cô lái xe đến một ngân hàng máu ở hạt Ventura, bang California. Sau khi kiểm tra, nhân viên y tế bảo cô thiếu máu do thiếu sắt.

Các nhân viên y tế lo cô có thể không hồi phục an toàn sau khi hiến nên bảo cô cố gắng tăng mức huyết sắc tố bằng thực phẩm hay thuốc bổ sung nhiều sắt. Điều này có nghĩa Chloe phải mất thêm vài tuần nữa. Thật khó để cô chấp nhận mình vẫn bị từ chối. 

Cô biết, với các gia đình và bệnh nhân Covid-19 mỗi ngày là rất quan trọng. Cuộc hẹn hiến huyết tương tiếp theo của Chloe là ngày 13/5.

Bảo Nhiên (Theo The Atlantic) – Vnexpress

Bất động sản

Công tử Bạc Liêu qua màn “hoá thân” của Admin Bất Động Sản Hồ Quang Mẫn

Đã đăng

 ngày

Bởi

Cuộc sống luôn là vậy, là dân nghèo hay giới quý tộc giàu có, cũng luôn có những phút giây hỉ nộ ái ố, cũng có lúc vui cười hạnh phúc, có những lo toan, tất bật với công việc và trách nhiệm xã hội. Câu chuyện đưa ta về những người tháng cũ.

Thoáng phút giây hoá thân tìm lại ngày tháng huy hoàng, để rồi có chút chạnh lòng, rằng không có gì là mãi mãi.

Models: Admin Bất Động Sản Ho Quang Man , Nàng Mai
Suit by Nguyễn Tiến Truyển
Photo by Jet Nguyen Studio

Đọc tiếp

Đời sống

6 thói quen tốt cần rèn cho trẻ trước 8 tuổi

Đã đăng

 ngày

Bởi

Thời thơ ấu là giai đoạn quan trọng để trẻ phát triển thói quen tốt. Nhiều thói quen tưởng không đáng kể, nhưng mang lại những thay đổi bất ngờ cho tương lai của trẻ. 

Trong cuốn sách Đời người như cõi tạm, nhà giáo dục nổi tiếng Trung Quốc Lương Thực Thu từng viết: Bản chất tự nhiên của con người là gần giống nhau, nhưng khác nhau về thói quen. Thói quen dễ được tạo thành nhất từ thời thơ ấu, một khi đã được gieo trồng, thật không dễ gì mà thay đổi.

Theo một số chuyên gia, có 6 thói quen rất hữu ích mà các bậc cha mẹ cần rèn cho con càng sớm càng tốt.

Làm việc nhà

Có một khoảng cách rất lớn giữa việc trẻ làm việc nhà và không làm việc nhà. Tất nhiên, mục tiêu cuối cùng của việc để trẻ làm việc nhà là để trau dồi nhiều khả năng của trẻ thông qua công việc đó. Khoa học chứng minh, trẻ có thể làm việc nhà sẽ có xu hướng độc lập hơn và biết tự chăm sóc bản thân. Quan trọng hơn, chúng có ý thức trách nhiệm cao hơn với gia đình và hiệu quả học tập cao hơn.

Thông qua làm việc nhà, trẻ được học và rèn luyện nhiều kỹ năng quan trọng có ích cho cuộc sống. Ảnh: WSJ.
Thông qua làm việc nhà, trẻ được học và rèn luyện nhiều kỹ năng quan trọng có ích cho cuộc sống. Ảnh: WSJ.

Báo giáo dục Trung Quốc gần đây công bố một kết quả khảo sát cho thấy trong số các gia đình có quan điểm rằng trẻ em nên làm một số việc nhà, 86,92% trẻ đạt kết quả học tập xuất sắc. Trong số các gia đình có suy nghĩ rằng “miễn học giỏi là được, không cần làm việc nhà”, chỉ có 3,17% trẻ đạt kết quả xuất sắc.

Tuân thủ quy tắc và nghi thức

Trẻ em tuân thủ quy tắc, nghi thức phản ánh việc nhận được sự giáo dục tốt nhất của cha mẹ. Ngược lại, trẻ không tuân thủ nguyên tắc và nghi thức dễ hành động nổi loạn: bạo lực, chửi thề, vô kỷ luật nơi công cộng, coi thường cảm xúc của người khác.

Sau khi trẻ 3 tuổi, cha mẹ nên dần dạy trẻ cách chú ý đến lời nói, việc làm của bản thân ở nơi công cộng, để chúng biết các nghi thức, các quy tắc. Không nên đánh giá thấp những điều này, bởi dần dần chúng sẽ thành thói quen của con, giúp trẻ xây dựng hình ảnh của chính mình trong xã hội.

Có giờ giấc sinh hoạt, nghỉ ngơi khoa học

Khoa học đã nghiên cứu và chỉ ra sự nguy hiểm của việc sinh hoạt và nghỉ ngơi không điều độ đối với trẻ, đó là:

Ảnh hưởng đến phát triển thể chất: bao gồm tăng trưởng chiều cao.

Ảnh hưởng đến sự phát triển của trí tuệ: nghiên cứu của đại học Oxford cho thấy trẻ ngủ sớm từ 2 tuổi, đến năm 8 tuổi sẽ có nguy cơ mắc các vấn đề về sự tập trung chú ý thấp hơn 62% so với trẻ ngủ muộn hơn, ở cùng độ tuổi.

Ảnh hưởng đến sức khỏe: Trong số những trẻ ngủ kém, 45,9% trẻ có khả năng miễn dịch thấp, thường bị cảm lạnh. 40,5% trẻ có nguy cơ bị suy nhược thần kinh hoặc trầm cảm, 36,5% trẻ có nguy cơ béo phì.

Rèn giũa lời ăn tiếng nói

Người xưa có câu: Không có quy củ thì không thành nề nếp. Do đó, cha mẹ cần phải đầu tư nhiều nỗ lực để hướng dẫn trẻ các quy tắc trong lời nói, hành động, để chúng có thể biết làm thế nào để hòa hợp với xã hội. Điều này bắt đầu từ các quy tắc nhỏ như quy tắc ăn uống, đi đứng, giao tiếp… Những “sức mạnh mềm”, khi được trang bị từ trước 8 tuổi, sẽ giúp trẻ phát triển tự tin trong suốt cuộc đời.

Yêu thiên nhiên, yêu thể thao

Với trẻ em, không nhất thiết áp dụng định nghĩa “tập thể dục” một cách cứng nhắc. Với trẻ, chơi cũng là một môn thể thao. Cha mẹ có thể cho trẻ chạy nhảy ngoài trời, chơi bóng đá… với các bạn ngoài thiên nhiên. Không nên giữ con bạn trong nhà với điện thoại di động, tivi quá lâu… Khi trẻ 6-8 tuổi, có thể cho trẻ bơi lội, trượt băng… để giúp trẻ phát triển thể chất.

Với trẻ, chơi cũng là một môn thể thao. Ảnh: Parent.com.
Với trẻ, chơi cũng là một môn thể thao. Ảnh: Parent.com.

Đọc sách và tìm tòi thông tin

Thời đại Internet ngày nay cho trẻ cơ hội để khám phá thế giới chỉ bằng một cú click chuột, vì thế, cha mẹ nên khuyến khích con tìm tòi, khám phá, phát triển những suy nghĩ độc lập. Trẻ cũng cần được khuyến khích bày tỏ quan điểm riêng, thay vì bố mẹ bảo gì thì nghe nấy.

Bạn cũng nên giáo dục trẻ thói quen đọc sách. Khi con còn nhỏ, bạn đọc sách cho con nghe để trẻ bắt đầu hiểu về thế giới xung quanh. Khi con biết phân biệt chữ cái, màu sắc, bạn mua các loại sách, tranh phù hợp để trẻ khám phá, mua màu cho trẻ tô, mua bút cho trẻ viết. Thông qua đó, trẻ dần tích lũy kiến thức và trình bày khả năng sáng tạo của chính mình.

Thùy Linh (Theo Aboluowang) – Vnexpress

Đọc tiếp

Đời sống

Những phụ nữ một mình ‘đi trong đại dịch’

Đã đăng

 ngày

Bởi

Nhiều phụ nữ hiện đại vẫn vui vẻ hưởng thụ cuộc sống độc thân. Nhưng khi Covid-19 ập đến, họ mới thấm thía nỗi cô đơn.

Thời điểm đại dịch cúm năm 1918 bắt đầu lan rộng, tuổi kết hôn trung bình của phụ nữ Mỹ chỉ khoảng 21. Những người kết hôn sẽ về nhà chồng. Ai còn độc thân sẽ ở một khu nhà trọ cùng nhiều người khác, làm việc trong các cửa hàng, nhà máy và chờ người cầu hôn. Khi đó, phụ nữ hiếm khi kiếm đủ tiền để nuôi sống bản thân.

Ngày nay, khoảng 23,5 triệu phụ nữ Mỹ sống một mình, nhiều hơn bao giờ hết. Phần lớn là do kết hôn muộn hơn. Tuổi kết hôn trung bình của nữ giới ở Mỹ hiện lên tới 28.

Phụ nữ sống một mình không đồng nghĩa là họ cô đơn. Trong vài thập kỷ qua, phụ nữ không có bạn tình hay bạn cùng phòng đã phát triển mạnh mẽ các mối quan hệ xã hội để thay thế. Họ làm những việc yêu thích và duy trì quan hệ bạn bè. Các nghiên cứu cho thấy phụ nữ xây dựng mối liên hệ với người khác hiệu quả hơn nam giới.

Tuy nhiên, khi các biện pháp ngăn dịch được thực hiện, họ bị hạn chế ra ngoài. Chỉ có thể nhìn thấy bạn bè qua các ứng dụng trò chuyện trực tuyến. Dường như chỉ sau một đêm, họ không thể tiếp xúc với các mối quan hệ xã hội đã gây dựng hay các sở thích.

Chưa bao giờ họ thấu hiểu cái giá của việc sống một mình sâu sắc như bây giờ.

Maria Salinas, 24 tuổi, ở Boston bật dậy khi nghe thấy tiếng điện thoại. Nó giống như một hồi chuông báo thức vang lên 8 giờ sáng, mỗi ngày. Maria Salinas lăn trên giường, rút điện thoại ra khỏi sạc và cố làm cho giọng tỉnh táo nhất có thể.

“Chào buổi sáng, mẹ”.

Maria Salinas, 24 tuổi, ở Boston. Minh họa: Washington Post.
Maria Salinas, 24 tuổi, ở Boston. Minh họa: Washington Post.

Cô biết chính xác đó là ai, bởi mẹ cô, bà Trinidad Salinas, ở Lima, Peru, luôn gọi cho con gái vào đúng giờ này kể từ giữa tháng Ba khi Maria phải nghỉ học ở nhà. Bà muốn biết con gái ngủ dậy chưa. Đôi khi Maria muốn nói dối và tiếp tục nằm trên giường một cách lười biếng. Nhưng cô chẳng bao giờ qua mắt được mẹ.

Maria sống một mình từ năm thứ hai đại học. Nhưng cũng không hẳn là một mình. Những người bạn của cô ở ngay cạnh, luôn sẵn sàng tụ tập. Điều đó khiến cô có chút cảm giác như đang ở nhà, nơi mọi người thường quây quần bên nhau.

Nhưng mọi thứ thay đổi khi đại dịch ập tới. Các bạn về nhà trước khi lệnh phong tỏa bắt đầu. Khi Maria đang suy nghĩ về việc có nên rời Boston hay không thì Peru đã đóng cửa biên giới. Cô muốn đến New York với các chị em gái, nhưng họ bảo cô không nên đến vì dịch bệnh ở đó đang rất nghiêm trọng.

Maria trầm cảm và căng thẳng khi Boston bị phong tỏa. Hầu như không được rời khỏi nhà. Không có ai ở bên để chia sẻ. Cảm giác cô đơn tột độ. Cuối cùng Maria gọi cho mẹ vì muốn có người tương tác mỗi ngày. Hiểu điều này nên mẹ cô cũng gọi cho cô nhiều hơn.

“Con có ăn gì không? Ít nhất cũng phải ăn một quả táo nhé”, bà Trinidad nói với tiếng thở dài. Bà giục con dọn giường, giặt giũ, dọn phòng. Bà sẽ nói chuyện bằng FaceTime cho đến khi con gái hút bụi xong. Khi Maria ra ngoài đi dạo với con chó của mình, bà luôn nhắc cô mặc áo khoác.

“Tất cả điều này có lẽ nghe hơi ngớ ngẩn với một người gần 25 tuổi”, Maria nói. Nhưng chúng ta đang ở trong đại dịch.

Gina Fernandes, 33 tuổi, sống một mình trong căn hộ một phòng ở Washington D.C. Tuy nhiên, cuộc sống của cô vẫn vui vẻ. Gina cũng chẳng quan tâm lắm đến việc không gặp được anh chàng nào. Cô dự định trở về Seattle, sống độc thân và ở một nơi nào đó gần với gia đình. Cô biết nhiều người ở tuổi cô đều đã có lứa có đôi, nhưng Gina không cảm thấy ghen tỵ. Cô thấy có rất nhiều điều thú vị khi sống một mình.

Gina Fernandes, 33 tuổi, sống ở Washington D.C. Minh họa: Washington Post.
Gina Fernandes, 33 tuổi, sống ở Washington D.C. Minh họa: Washington Post.

Trước đây Gina thường nói đùa về việc sẽ chết mà không ai biết bởi khi còn trẻ, cô đọc một bài báo về người phụ nữ chết một mình trong khi tắm hoặc sấy tóc.

Tuy nhiên, khi phải ở yên trong nhà vì dịch bệnh, cô suy nghĩ rất nhiều về câu chuyện đó. Gina tự hỏi nếu cô bất tỉnh trong phòng tắm, phải mất bao lâu để ai đó tìm thấy cô. Một ngày? Một tuần? Hay lâu hơn nữa?

Giờ Gina đang sống trong một tòa nhà chung cư không có bảo vệ. Nếu bị nhiễm nCoV, cô không biết mua nhu yếu phẩm và thuốc thế nào? Cô đã không được chạm vào bất cứ ai trong nhiều tuần. Khi sự lo lắng bắt đầu khó kiểm soát, cô gọi cho gia đình và cùng với họ chơi một trò chơi trực tuyến.

Joi Cardwell, 52 tuổi, ở West Palm, Florida có hai quy tắc trong nhà, không đeo giày dép và luôn phải có âm nhạc. Cô không uống rượu vào buổi chiều nhưng hôm nay là dịp đặc biệt. Bạn của cô đang tổ chức buổi phát nhạc trực tiếp từ nhà của anh ở miền Nam nước Pháp. Cô rót cho mình một ly rượu vang hồng.

Sự kiện này chính xác là những gì cô mong đợi: Các bài hát khiến cô di chuyển, lắc lư, rượu trong tay, đôi chân trần di chuyển nhanh trên nền gạch. Đại dịch đã cho phép cô, một nghệ sĩ khiêu vũ, tạm dừng các dự án của mình và dành cả buổi sáng để làm vườn, để ngủ thật lâu và ngon giấc.

Vài phút sau, một lời bài hát khiến Joi chạnh lòng: “Anh muốn cảm nhận nhịp đập con tim em”. Lần cuối cùng cô chạm vào một người khác là ngày 6/3, hơn một tháng trước khi cô đi chơi ở Miami với một nhóm bạn. Cô bắt đầu khóc, nhưng vẫn tiếp tục nhảy.

Cô nghe mọi người nói về chứng mất ngủ và ác mộng, phàn nàn về những ngày buồn tẻ. Họ đang tuyệt vọng. Cô cũng có những cảm xúc đó. Đôi khi cô nghĩ về người đầu tiên cô sẽ ôm khi tất cả điều này kết thúc. Nhưng cô từ chối sống với suy nghĩ tiêu cực.

Nếu có thể truyền tải một thông điệp tới thế giới ngay bây giờ, Joi sẽ nói “hãy bình tĩnh”. Đừng lo lắng về những điều bạn không thể kiểm soát. Bật nhạc lên như thể đang có một bữa tiệc ngoài trời. Đứng ngay sát loa. Hát. Nhảy.

Hazel Feldman, 70 tuổi, ở New York gần như hết quế – loại gia vị mà bà thường sử dụng cho tất cả các món, từ ngũ cốc đến súp.

Hazel đã ở yên trong căn hộ một phòng ngủ này gần hai tuần. Bà không dám ra ngoài vì đang bị ho khan, sợ rằng có thể bị nhiễm nCoV.

Trong hơn 40 năm qua, Hazel sống trong tòa nhà lớn ở trung tâm thành phố Manhattan này. Bà thấy quen mặt rất nhiều người. Họ đi qua nhau trên hành lang, cùng nhau đi thang máy. Nhưng bà không thực sự kết bạn được với bất cứ ai. Dù vậy, bà vẫn ra ngoài được để tự mua đồ. Dịch bệnh đến, bà không chỉ cô đơn hơn mà còn không biết làm thế nào để mua nhu yếu phẩm.

Cách đây hơn một tuần, một người hàng xóm đề nghị mua hộ cho bà một ít đồ, Hazel cảm thấy nhẹ nhõm. Bà ngay lập tức gửi hình ảnh của tất cả những thứ đang cần. Nhưng từ đó, người hàng xóm không đề nghị mua giúp nữa.

“Tin tức liên tục nói, ‘Mọi người đang giúp đỡ nhau’. Họ có thể đến với nhau, nhưng không phải ở đây. Không phải trong các loại tòa nhà này”, bà cho hay.

Bà không biết gọi ai giúp khi cần. Hazel chưa bao giờ kết hôn và không có con. Những người bà biết trong thành phố đang bận rộn với những vấn đề của riêng họ. Hazel dành nhiều ngày để cân nhắc có nên gọi bác sĩ của mình không. Bà đang ho nặng nhưng không biết đã đến mức phải gọi bác sĩ chưa. Cuối cùng bà đã quay số, nhưng bác sĩ không trả lời.

Sau đó, Hazel quyết định viết một email ngắn để nhờ hàng xóm mua giúp đồ, nhưng được đáp lại là họ hiện chưa định ra ngoài. Hazel không muốn mua sắm trực tuyến tại Whole Food bởi nó quá đắt.

Bettye Barclay, 86 tuổi, sống ở Santa Monica, California . Minh họa: Washington Post.
Bettye Barclay, 86 tuổi, sống ở Santa Monica, California . Minh họa: Washington Post.

Bettye Barclay, 86 tuổi, sống ở Santa Monica, California thấy may mắn khi có ba con, 5 cháu, và 6 chắt. Một vài trong số đó sống cách bà chỉ khoảng 50 dặm. Họ thường xuyên gọi điện. Nếu bà cần thứ gì, họ sẽ tới trong vòng chưa đầy một giờ. Tuy nhiên, dịch bệnh xuất hiện, việc đó không dễ dàng như thế nữa.

Bettye từng suy nghĩ về cái chết và sắp xếp các giấy tờ chuẩn bị trường hợp mình qua đời. Bà luôn tưởng tượng ra cảnh nói lời từ biệt khi nhiều thế hệ trong gia đình quây quần quanh giường, tiễn bà bằng những cái ôm và hôn. Nhưng trong hoàn cảnh này, nếu bà chết, ước mơ đó có thể không thành.

“Nếu tôi chết vì Covid-19 hoặc vì nguyên nhân nào khác trong thời gian này”, tôi sẽ chết một mình.

Suy nghĩ đó từng làm bà sợ, nhưng giờ bà đã thấy bình thường cho dù chuyện đó xảy ra. Bà dành một ít thời gian mỗi ngày để ngồi im lặng, nhắm mắt, tập trung vào nỗi sợ hãi của mình và tìm hiểu lý do bà sợ như vậy. Bà tưởng tượng mình nằm trong bệnh viện, gia đình bà an toàn và khỏe mạnh ở một nơi khác, chúc bà mạnh khỏe.

Ở một mình cũng không tệ lắm, bà nghĩ.

Ánh Dương (Theo Washington Post) – Vnexpress

Đọc tiếp
Advertisement

Facebook

Advertisement

Tin Nổi bật