Kết nối với chúng tôi:

Đời sống

Người Hà Nội mở điểm trà chanh miễn phí trong đợt nắng nóng

Đã đăng

 ngày

 
Chiếc xe đạp dừng trước bình trà chanh bên vỉa hè Nguyễn Trãi, Thanh Xuân, hai phụ nữ bán bánh rán kéo khẩu trang, uống vội cốc nước mát lạnh.

Bốn hôm nay, điểm trà chanh, khăn lạnh miễn phí, trở thành nơi dừng chân của chị Nguyễn Thị Lành, 49 tuổi và Nguyễn Thị Lan, 34 tuổi, quê Hà Nam. Uống xong cốc nước, họ ngồi lại một lúc như để “hoàn hồn” và để hơi nóng trong người kịp thoát ra. Ngoài trời, nắng vẫn như dội lửa xuống đường. Nơi họ ngồi có chút bóng râm do nằm dưới chân cầu vượt, có sẵn ghế nên thuận tiện cho người qua đường muốn ngồi nghỉ. Trà được pha sẵn trong bình inox, luôn giữ được độ mát, vị chua ngọt dễ uống. Thùng khăn lạnh nằm bên cạnh.

Điểm trà chanh miễn phí, sạch sẽ thuận tiện cho người lao động dừng lại uống. Ảnh: P.D.
Điểm trà chanh miễn phí, sạch sẽ thuận tiện cho người lao động dừng lại uống. Ảnh: P.D.

Chị Lan chia sẻ, hàng ngày bán bánh rán dọc cung đường từ Hà Đông đến Khâm Thiên. Qua đường Nguyễn Trãi thường vào khoảng giữa trưa, hai chị em đều thấm mệt. Chai nước mang theo nóng giẫy vì bị phơi nắng cả buổi đi rong ngoài đường, không thể giúp chị giải nhiệt. “Được cốc nước mát này tỉnh cả người ra”, chị nói.

Nghỉ chừng 3 phút, Lan và Lành như được tiếp thêm sức lực. Họ lên xe, tiếp tục hành trình quen thuộc. Thùng bánh rán của mỗi người vẫn còn vài chục chiếc. 

Bốn ngày nay điểm trà chanh miễn phí ở 329 Nguyễn Trãi thành điểm dừng chân nghỉ của chị Lan. Ảnh: P.D.
Bốn ngày nay điểm trà chanh miễn phí ở 329 Nguyễn Trãi thành điểm dừng chân nghỉ của chị Lan. Ảnh: P.D.

Hà Nội đang trong đợt cao điểm nắng nóng thứ hai, nhiệt độ trung bình 38-40 độ C, chỉ số tia cực tím từ 9 đến 10, mức rất nguy hiểm đối với cơ thể khi tiếp xúc trực tiếp. Nhưng vì mưu sinh, nhiều người vẫn phải đi lại ngoài đường giữa trưa.

Hải Phong, một shipper và người bạn đồng hành dừng xe dưới chân cầu, ngồi vào vào điểm trà chanh uống ực cốc nước. Đi giao hàng cả buổi sáng, hai thanh niên chưa ăn gì, nhưng số đơn giao còn nhiều nên họ vẫn tranh thủ. “Nóng thế này cũng không muốn ăn, chỉ háo nước thôi”, Phong nói.

Phong vào nghề shipper một tháng nay, vì Covid-19 mà công việc phụ xe của cậu bị ảnh hưởng. Mỗi ngày cậu và bạn ship được khoảng 20 đơn hàng, kiếm được hơn 300 nghìn đồng. Phải chạy ngoài đường suốt cả ngày nên chàng trai mang theo bình nước có sẵn đá bên trong, tiện ở đâu, Phong sẽ bổ sung nước ở đó.

“May nhờ những điểm tiếp nước miễn phí ở Nguyễn Trãi, Lê Trọng Tấn, phố Chùa Láng… mà bớt được một phần mệt mỏi”, shipper này chia sẻ.

Anh Tùng, người pha những bình trà chanh miễn phí cho biết, vì thương cảnh người lao động vẫn phải đi ngoài đường nên sếp của anh đã nảy ra ý tưởng này. Mỗi ngày Tùng sẽ pha từ 2-3 bình trà. Khăn lạnh và cốc dùng một lần được bổ sung liên tục. Nhóm dự định sẽ đặt thêm tủ bánh mỳ để người lao động có sẵn đồ ăn và nước mát uống.

“Từ khoảng 10 giờ trưa, các bác xe ôm, người đi chợ về nhiều nên hay dừng lại uống. Người đến người đi liên tục”, anh Tùng chia sẻ. Cả nhóm của anh đều rất vui khi thấy chia sẻ bớt chút vất vả với người lao động.

Ngoài điểm này, từ đầu tháng 5, bên ngoài các Tổ hợp 0 đồng ở số 226 Bà Triệu, 66 Láng Hạ và 70 Thái Hà cũng đặt sẵn các cây nước khoáng. 

Chị Vũ Thị Hà, quản lý tổ hợp miễn phí cho biết, trung bình một điểm tiêu thụ hết 2 bình nước mỗi ngày. Riêng Láng Hạ, nơi tập trung nhiều shipper và sinh viên nên tiêu thụ hết 3-4 bình. 

Tại địa điểm này, để phòng tránh Covid-19 nên không đặt cốc mà khuyến cáo mọi người tự mang chai đến lấy. “Chúng tôi sẽ duy trì các cây nước miễn phí tới hết mùa hè”, Hà cho biết.

Ông Đinh Hùng Song, bị ung thư lưỡi giai đoạn một, uống cốc nước trưa 24/6. Uống cốc nước trà mát lạnh lòng khoan khoái. Tôi thấy việc làm này rất đáng được hoanh ngênh, ông nói. Ảnh: P.D.
Ông Đinh Hùng Song, bị ung thư lưỡi giai đoạn một, uống cốc nước trưa 24/6. “Uống cốc nước trà mát lạnh lòng khoan khoái. Tôi thấy việc làm này rất đáng được hoanh nghênh”, ông nói. Ảnh: P.D.

Quá trưa, ông Đinh Hùng Song, 52 tuổi, đeo chiếc balo nặng trịch đi ngang điểm trà chanh. Ông thoáng dừng lại khi nhìn thấy hai chữ “miễn phí”, sau đó mới dám vào. Vừa được xuất viện K Tân Triều, ông ra đoạn đường này đón xe về quê nhà ở Đông Triều, Quảng Ninh.

Bốn tháng xạ trị, nhưng một tuần qua ông thấy mệt nhất, không phải vì bệnh, mà vì thời tiết quá khắc nghiệt.

Uống xong cốc nước mát, ông rối rít cảm ơn. 

Phan Dương – Vnexpress

Đời sống

Chú chó ba năm nằm trên mộ chủ

Đã đăng

 ngày

Bởi

Đã ba năm nay, kể từ khi mất cậu chủ nhỏ tên Kiệt do bị đuối nước, Mino đều đến nằm trên mộ, bất kể nắng mưa hay bị người nhà cấm cản.

Mino là chú chó có bộ lông đen tuyền, khoảng 5 tuổi, được gia đình bà Nguyễn Thị Út ở ấp 1, xã Tân Thành, huyện Tân Thạnh, Long An xin về nuôi từ lúc nhỏ. Từ những ngày đầu mới về, Mino tỏ ra quấn quýt với bé Kiệt (cháu nội bà Út) nhất dù gia đình có nhiều trẻ con. Khi ấy cậu bé Kiệt còn chưa biết đi.

Vốn là người thương chó, thấy cháu trai thích chơi đùa cùng Mino, bà Út tắm rửa sạch sẽ rồi để cháu tự do chơi với người bạn bốn chân. Khoảng một năm sau, cậu bé không may qua đời vì bị đuối nước. Gia đình bà Út an táng cháu trai ở cánh đồng ngay sau nhà.

Ba ngày sau, khi phần mộ của cậu bé được xây xong, Mino lặng lẽ trèo lên nằm từ sáng đến chiều.

Mino thường nằm đúng một vị trí suốt 3 năm, in dấu bên trên tấm. Ảnh: Diệp Phan.
Mino thường nằm đúng một vị trí suốt 3 năm, in dấu bên trên tấm đá. Ảnh: Diệp Phan.

“Thấy nó nằm trên mộ, tui đuổi xuống vì nghĩ không hay. Nhưng đuổi vào nhà được một lát rồi nó lại trở ra nằm đúng vị trí cũ. Tui la nó suốt cả tháng trời nhưng nó vẫn ra nên đành chịu”, bà Út cho biết.

Lúc bấy giờ, mọi người trong nhà đều nghĩ, có thể lúc còn sống, bé Kiệt là người thân thiết với Mino nhất nên giữa bé và chú chó có mối liên hệ đặc biệt. Bà Út không cấm Mino ra nằm trên mộ nữa.

Ban đầu, phần mộ nằm giữa cánh đồng lúa, không một bóng cây nhưng từ sáng sớm, chú chó đã ra đó nằm. Suốt ba năm qua, chỉ trừ lúc trưa nắng quá gắt, đêm khuya hay có người lạ đi thăm đồng Mino mới vào nhà. Trong nhà có bánh hay trái cây, Mino đều tha ra đặt cạnh mộ bé.

“Con chó không phải chỉ nằm lúc trời mát đâu, nhiều lúc chạy ngang giữa trưa nắng hay có hôm mưa lâm râm vẫn thấy nó nằm đó”, anh Nguyễn Văn Ba, một người dân ở ấp 1, xã Tân Thành cho biết.

Mino được xem là một chú chó khôn, trầm tính và rất ngoan. Nó chỉ sủa đúng một tiếng dài khi có người lạ vào nhà chứ không sủa lung tung như nhiều con khác.

Ngoài những lúc nằm trên mộ chủ, thi thoảng Mino cũng theo chồng bà Út ra đồng nhưng nó không chơi đùa với những người cháu khác của bà. Ảnh: Diệp Phan.
Ngoài những lúc nằm trên mộ chủ, thi thoảng Mino cũng theo chồng bà Út ra đồng nhưng nó không chơi đùa với những người cháu khác của bà. Ảnh: Diệp Phan.

Thương chú chó phải nằm giữa đồng dù trời nắng hay mưa, cách đây mấy tháng, bà Út cắm bốn cây tre ở bốn góc, lấy tàu dừa lợp phía trên che nắng cho chú chó. Khoảng nửa tháng trước, có một người tốt bụng biết đến câu chuyện của Mino đã tặng gia đình một số tiền nhỏ để bà Út dựng một mái tôn chắc chắn.

Từ lâu, bà Út không còn xem Mino là một chú chó bình thường mà đã trở thành một thành viên trong gia đình. “Tui không nghĩ một con thú lại có tình cảm với cháu tui như vậy. Tui sẽ nuôi nó đến khi nào nó mất thì đem chôn chứ không bao giờ bán hay cho ai khác”, bà Út nói.

Diệp Phan – Vnexpress

Đọc tiếp

Đời sống

Chính sách hai con đè nặng vai ông bà Trung Quốc

Đã đăng

 ngày

Bởi

Ngồi một mình trong căn hộ của con gái ở Thượng Hải, bà Liu Xiumei tưởng tượng về chuyến du lịch cùng chồng. Nhưng hiện tại bà phải trông cháu ngoại.

Người phụ nữ 55 tuổi nghĩ thầm: “Mình sẽ vẫn điều hành công ty giúp việc và kiếm vài trăm tệ mỗi ngày”.

Năm 2014, Chongyang, con gái bà Liu mang bầu lần đầu. Như bao phụ nữ cùng tuổi khác, bà chuyển tới Thượng Hải để tiện giúp đỡ con, bỏ lại cuộc sống riêng ở Hồ Bắc. Bà cứ nghĩ sẽ ở Thượng Hải vài năm cho đến khi Chongyang có thể tự nuôi con nhưng mọi chuyện không diễn ra như vậy.

Năm 2015, Trung Quốc xóa bỏ chính sách một con. Chẳng bao lâu sau, cùng với hàng triệu cặp vợ chồng khác, Chongyang mang bầu lần thứ hai. Nhiệm vụ chăm sóc cháu ngoại của bà Liu bỗng dưng bị tăng gấp đôi.

Năm năm qua, không ít người cùng thế hệ với bà rơi vào hoàn cảnh tương tự. Từ ngày chính sách kế hoạch hóa gia đình được nới lỏng, các ông bà Trung Quốc càng thêm gánh nặng trên vai.

Một người ông dẫn hai cháu đi chơi trên xe đẩy đồ chơi ở Nam Kinh, tỉnh Giang Tô. Ảnh: People Visual.
Một người ông kéo xe dẫn hai cháu đi chơi ở Nam Kinh, tỉnh Giang Tô. Ảnh: People Visual.

Đối với các đôi vợ chồng ở thành thị Trung Quốc, chăm sóc con cái là một vấn đề lớn, bởi thông thường, cả hai người đều phải làm việc cật lực mới chi trả được sinh hoạt phí đắt đỏ. Không thể tự trông nom bọn trẻ, họ đành nhờ ông bà nội ngoại lấp chỗ trống. Vì thế, hàng triệu người cao tuổi Trung Quốc đã trở thành những laopiao hay “người già trôi dạt”, chấp nhận rời quê hương, lên những thành phố để chăm cháu.

Theo Tang Xiaojing, giảng viên xã hội học tại Đại học Sư phạm Hoa Đông ở Thượng Hải, vì trưởng thành trong thời kỳ chính sách một con, các ông bà Trung Quốc thường sẵn sàng hy sinh cho gia đình và đầu tư cho đứa con duy nhất. “Họ nghĩ chăm lo con cái và gia đình là trách nhiệm của bậc làm cha mẹ”, Tang giải thích. “Khi đứa con lập gia đình, họ vẫn tiếp tục mối quan hệ bố mẹ – con cái trong quá khứ”.

Chính sách hai con đã tạo ra những căng thẳng mới trong mối quan hệ này. Trong khi một số người lớn tuổi thúc giục con cái đẻ thêm, nhiều ông bà không muốn dành thêm vài năm chăm sóc đứa trẻ khác.

Tang nhận định phần lớn ông bà Trung Quốc cảm thấy chăm sóc đứa cháu đầu là “nghĩa vụ bắt buộc” nhưng đối với đứa cháu thứ hai lại khác. Lý do có thể là họ “vỡ mộng” sau khi chăm đứa cháu đầu, cảm thấy quá già để chăm sóc tốt một đứa trẻ hoặc đơn giản là không muốn xa quê lâu hơn nữa.

“Họ cũng phải ở cạnh bạn đời của mình nữa”, Tang nói.

Khi Chongyang chia sẻ nguyện vọng sinh thêm con, Liu không giấu giếm sự thất vọng. Đã ở Thượng Hải nhiều năm, bà nhớ chồng cùng cuộc sống vô lo vô nghĩ ở Hồ Bắc. Chưa kể, Liu kiệt sức. “Nuôi dạy trẻ con rất căng thẳng”, Liu giãi bày. “Chăm một đứa đã vất vả rồi, tôi không thể chăm thêm một đứa nữa”.

Thông gia của bà Liu lại háo hức có thêm cháu. Người phụ nữ này sẵn sàng đi hơn 2.000 km từ Vân Nam đến Thượng Hải để thế chỗ cho Liu. Thế nhưng, kế hoạch này sớm trục trặc bởi mâu thuẫn mẹ chồng – nàng dâu. Thông gia của Liu tranh cãi với Chongyang đủ thứ, từ hình thức, ăn mặc đến tin ngưỡng.

“Bà ấy cho rằng phụ nữ phải chăm con ở nhà để đàn ông ra ngoài làm việc”, Chongyang chia sẻ. “Nhưng tại Thượng Hải, cả hai vợ chồng đều phải làm việc. Ngay cả gia đình ba người cũng vậy, đừng nói là bốn người”.

Là người nông thôn, mẹ chồng Chongyang không biết lau sàn gỗ hay cách dùng bếp điện. Vài tuần trôi qua, cô không còn giữ được bình tĩnh.

“Con bé gọi điện cầu cứu tôi mỗi ngày”, Liu Xiumei kể.

Từ đó, Liu lại lên Thượng Hải, sống với con gái, con rể và hai đứa cháu trong căn hộ 70 m2. Với người phụ nữ này, mỗi ngày đều dài đằng đẵng. Bà thức dậy lúc 7h sáng, khi vợ chồng Chongyang đã đưa con gái đầu lòng đi học rồi tới thẳng cơ quan. Liu cho cháu trai ăn, dọn dẹp căn hộ đầy đồ chơi trẻ con và nấu bữa trưa.

Chiều, trong lúc cháu trai ngủ trưa, Liu xem tivi hoặc lên mạng xã hội. 15h, bà đưa cháu trai lên xe đạp điện, cùng đón cháu gái từ nhà trẻ. Tới nhà, lũ trẻ chơi đùa, tập piano, sau đó ăn tối và tắm rửa. Vợ chồng Chongyang đến tối muộn mới về. Đến 23h, Liu mới được đi ngủ.

Cuối tuần, vợ chồng Chongyang đưa hai con ra ngoài cả ngày còn Liu ở nhà nghỉ ngơi. Khi gia đình con gái đi nghỉ, bà trở về Hồ Bắc để dành thời gian bên chồng. “Đó là thời gian thư giãn của tôi”, Liu tâm sự.

Liu vẫn chưa quyết định có chuyển hẳn về Hồ Bắc không. Bà nhớ cuộc sống cũ nhưng thương vợ chồng Chongyang. Con gái và con rể cũng yêu quý Liu, sẵn sàng chi trả toàn bộ chi phí để mẹ ở lại. “Nếu tôi về quê, chúng sẽ phải thuê giúp việc mà tôi không chắc mình có thể tin tưởng người lạ. Thà tôi hy sinh bản thân còn hơn”, Liu tâm sự.

Người lớn tuổi đưa cháu đi ngắm hoa cúc tại một công viên ở tỉnh Cam Túc. Ảnh: Sui Zhen/People Visual.
Người lớn tuổi đưa cháu đi ngắm hoa cúc tại một công viên ở tỉnh Cam Túc. Ảnh: Sui Zhen/People Visual.

Bà Zhao Yaping, 64 tuổi, không chịu đựng như Liu.

“Tôi đã làm việc chăm chỉ cả đời rồi. Giờ tôi chỉ muốn tận hưởng quãng đời còn lại với vợ”, cựu nhà giáo ở Thượng Hải nói. Vợ chồng con trai Zhao có hai con, song ông khẳng định cuộc sống của mình “không liên quan đến gia đình đó”.

Năm 2017, thấy vợ chồng con trai muốn sinh em bé thứ hai, Zhao đã cảnh báo rằng “có thêm con, cuộc đời sẽ vui gấp bội nhưng cũng cay đắng gấp bội”. Tuy nhiên, đôi uyên ương trẻ vẫn giữ nguyên quyết định. Không muốn trở thành người chăm cháu toàn thời gian, Zhao cuối cùng phải giúp các con thuê bảo mẫu và đưa thêm cho họ 5.000 tệ (750 USD) mỗi tháng để chi trả. Con dâu ông cũng nghỉ việc để ở nhà vài năm cho tới lúc cả hai đứa trẻ đi học mẫu giáo.

“Tôi gặp các cháu vào chiều chủ nhật. Như thế, con trai tôi và vợ nó cũng có chút thời gian riêng”, Zhao nói.

Không thể từ chối con trai, Wang Huiquan chấp nhận chăm sóc đứa cháu thứ hai mới sinh đầu năm nay. Nhưng người phụ nữ 66 tuổi thấy lòng nặng trĩu. Trước đó, khi đứa cháu đầu vào tiểu học, Wang đã nghĩ rằng mình cuối cùng đã có thể tận hưởng thời gian nghỉ hưu.

Em bé mới không chỉ khiến Wang căng thẳng mà còn dẫn đến mâu thuẫn giữa bà và con dâu. Họ thường tranh cãi về cách nuôi dạy trẻ. Ví dụ, nếu để lũ trẻ xem phim hoạt hình trong bữa ăn, Wang sẽ bị con dâu nói là quá chiều cháu.

“Tôi choáng váng mỗi khi các cháu la hét nhưng con dâu thì không hiểu vì nó rất hiếm khi cho lũ trẻ ăn”, Wang chia sẻ. Càng ngày Wang càng cảm thấy khó khăn. Mẹ già 90 tuổi của bà cũng đổ bệnh, khiến Wang cùng lúc phải chăm lo cho hai thế hệ. Nỗi lo khiến bà sụt 5 kg.

“Tóc tôi từng rất đen, giờ thì gần như bạc hết”, Wang bộc bạch. “Con trai bảo sẽ cho tôi một tháng nghỉ ngơi nhưng tôi nghĩ mình cần nhiều hơn thế”.

Tang Dan, phó giáo sư tại Đại học nhân dân Trung Quốc ở Bắc Kinh cho biết các trường hợp người lớn tuổi gặp vấn đề tâm lý do phải gánh vác quá nhiều nghĩa vụ chăm sóc như Wang không hiếm gặp.

“Họ chăm cả cháu lẫn con nên áp lực rất lớn”, Tang lý giải. “Ngoài ra, người già dễ cảm thấy cô đơn khi đầu tư nhiều tình cảm mà không nhận lại được sự công nhận mà họ mong chờ. Điều đó có thể dẫn đến trầm cảm hoặc các vấn đề sức khỏe khác”.

Một người ông đang chăm cháu ở tỉnh Vân Nam. Ảnh: Wan Huizhou/People Visual.
Một người ông đang chăm cháu ở tỉnh Vân Nam. Ảnh: Wan Huizhou/People Visual.

Lo lắng cho sức khỏe của các ông bà Trung Quốc, vài chuyên gia đã kêu gọi chính phủ vào cuộc. Theo đề xuất của Tao Tao, một phó giáo sư khác, người lớn tuổi chăm hai cháu có quyền nộp đơn xin hỗ trợ nhiều lần một năm. Mỗi lần nộp đơn như vậy, chính phủ sẽ cử chuyên gia tới chăm trẻ thay và chi trả toàn bộ chi phí.

“Như vậy, các ông bà sẽ được nghỉ ngơi và tránh nguy cơ kiệt sức về cả thể chất lẫn tinh thần”, Tao nói.

Cũng phải chăm hai cháu song Chen Xianling nhẫn nại đếm từng ngày lũ trẻ vào mẫu giáo. Bà ngoại 58 tuổi đã rời Hà Bắc nhiều năm nay để tới Bắc Kinh giúp vợ chồng con gái. Chen thừa nhận cuộc sống ở thủ đô đôi khi rất cô quạnh.

“Hàng xóm không hiểu tiếng địa phương của tôi. Con gái và con rể cũng thích nhìn vào điện thoại hơn là nói chuyện với tôi”, Chen chia sẻ.

Tuy vậy, Chen vẫn vui mừng khi con gái quyết định sinh thêm. Thực tế, bà chính là người động viên con, hứa hẹn sẽ chăm sóc cả hai đứa trẻ.

“Tôi luôn muốn có nhiều con nhưng chính sách nhà nước không cho tôi làm điều đó”, Chen nói. “Hai đứa con sẽ san sẻ trách nhiệm chăm sóc bố mẹ sau này. Như thế tốt cho mọi người”.

Thu Nguyệt (Theo Sixth Tone) – Vnexpress

Đọc tiếp

Đời sống

Hàn Quốc Hùng – Người con luôn canh cánh nỗi niềm với quê hương

Đã đăng

 ngày

Bởi

Sinh ra từ miền quê nghèo, xã Cẩm Sơn, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh – mảnh đất cằn sỏi đá, hằng năm phải hứng chịu biết bao thiên tai, lũ lụt- anh Hàn Quốc Hùng luôn canh cánh nỗi niềm với quê hương dù ở tận phương trời nào.

Cẩm Sơn nơi anh sinh ra trong trận lũ vừa qua

Anh sinh ra trong gia đình có hoàn cảnh khó khăn, một mình mẹ vất vả, lam lũ nuôi hai con với những ruộng lúa, luống khoai, với những bươn chải nhọc nhằn. Ý thức được điều đó, ngay khi vừa tốt nghiệp phổ thông anh vừa học nghề vừa đi làm để trang trải cuộc sống. Sau khi lập gia đình, hai vợ chồng gặp rất nhiều khó khăn, vất vả trong cuộc sống. Một thời gian sau, vì không tìm được việc làm ở nhà nên vợ chồng anh mạnh dạn vay mượn để đi theo con đường xuất khẩu lao động sang Nhật Bản. Sau một thời gian chăm chỉ lao động anh đã dần ổn định được cuộc sống, trang trải được nợ nần.

Năm 2020, là một năm đầy khó khăn, thách thức đối với cả xã hội nói chung và đối với những người dân Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh nói riêng. Khi dịch Covid-19 bùng phát tại Việt Nam và Nhật Bản, khẩu trang tại Nhật Bản khan hiếm, công nhân Việt Nam không mua được khẩu trang để đi làm. Anh Hùng đã mạnh dạn bỏ ra 80 triệu đồng mua hơn 4000 khẩu trang từ Việt Nam để phát miễn phí cho người Việt Nam tại Nhật Bản, gửi bưu điện đến tận nơi cho anh em, hỗ trợ anh em những lúc khó khăn, thất nghiệp.

Tháng 10/2020, miền Trung hứng chịu trận lũ lịch sử, miền quê nghèo Cẩm Sơn, Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh cũng là một trong những nơi ngập sâu, nhiều nhà nước ngập quá cửa sổ, gần mái nhà. Xóm làng bị cô lập, lúa gạo, lương thực, gia súc, gia cầm, đồ đạc trong nhà ngập ướt, hỏng hết hoặc bị cuốn trôi. Trong những ngày này, anh Hùng và bao người con xa quê đứng ngồi không yên, tìm mọi cách để liên lạc với gia đình, bà con làng xóm. Ngay trong những ngày mưa lũ, vợ chồng anh đã dùng khoản tiền dành dụm của mình gửi về cứu trợ cho bà con thôn An Sơn và các vùng ngập nặng trong xã Cẩm Sơn với 8400 gói mì tôm, 3660 hộp sữa, 1500 xúc xích (Tổng giá trị lên đến gần 60 triệu đồng). Ngoài ra, anh còn kêu gọi bạn bè đang sinh sống và làm việc tại Nhật Bản ủng hộ thêm gần 40 triệu đồng để cứu trợ cho quê hương giúp bà con thùng mì, túi gạo vượt qua những ngày khó khăn.

Chính tay bí thư đảng ủy xã Cẩm Sơn Lương Hữu Tiến trao tận tay cho người dân

Tấm lòng của anh khiến bà con vô cùng cảm động và cảm thấy ấm lòng biết bao. Trong khi vợ chồng anh cũng đang lo mưu sinh nơi đất khách quê người, chưa có nổi một ngôi nhà kiên cố để gia đình sinh sống mà anh luôn quan tâm, chăm lo cho anh em, bà con khi hoạn nạn. Có phải chăng vì lớn lên không được sự yêu thương, chăm sóc của người cha và cuộc sống cơ cực nơi miền quê nghèo đã giúp anh trưởng thành hơn, hiểu hơn những vất vả, thiếu thốn của mọi người. Có phải chăng trong anh luôn có chứa chan tình yêu thương, lòng trắc ẩn, hướng về quê hương với những tình cảm tốt đẹp nhất.

Tôi cảm thấy nể phục anh trước những gì anh đã làm vì tình đồng hương, tình quê hương.

Trận lũ lịch sử tại miền Trung

Sơn An – Ngoisao.tv

Đọc tiếp
Advertisement

Facebook

Advertisement

Tin Nổi bật