Kết nối với chúng tôi:

Cuộc sống quanh ta

Khách hàng “giận tím người” với chiêu trò thổi giá lên cao rồi giảm sốc 50% – 70% dịp Black Friday ở Việt Nam

Đã đăng

 ngày

 

“Black Friday ở Việt Nam chỉ là cú lừa” – nhiều khách hàng đã phải ngao ngán thốt lên như vậy khi săn “sale” hay dạo một vòng thị trường quần áo, giày dép và mỹ phẩm dịp Black Friday năm nay.

Black Friday (Ngày thứ Sáu đen tối) là một thuật ngữ không còn quá lạ lẫm với người Việt Nam, đặc biệt là các tín đồ thời trang ở các thành phố lớn. Nhân dịp này, nhiều doanh nghiệp sẽ tung ra những chương trình khuyến mãi, giảm giá “cực sâu” để thu hút khách hàng. Chính vì thế, đây cũng là cơ hội để người tiêu dùng có thể “săn” được những món đồ gia dụng, đồ điện tử hay đồ thời trang với mức giá được cho là siêu hời.

Hình ảnh người dân tấp nập đi mua hàng dịp Black Friday năm nay.
Hình ảnh người dân tấp nập đi mua hàng dịp Black Friday năm nay.

Không chỉ giới thiệu các gói quà tặng hấp dẫn, hay những voucher mua hàng giảm giá cho lần sau, không ít cửa hàng đã tung ra chương trình giảm giá sâu từ 30 – 50%, thậm chí có những cửa hàng còn treo biển tuyên bố bán hàng “phi lợi nhuận” với mức giảm giá sâu lên tới 70 – 90%.

Những dòng chữ khổ lớn in trên các tấm băng rôn, “bão sale”, “giảm giá sốc”, “siêu giảm giá”… được treo ngay trước cửa vô cùng bắt mắt đã thu hút không ít khách hàng dịp Black Friday năm nay. Tuy nhiên, bên cạnh những mặt hàng được giảm giá thực, không ít “thượng đế” đã phải thốt lên “Black Friday ở Việt Nam chỉ là cú lừa” khi quyết tâm săn “sale” hay dạo một vòng thị trường nhân ngày giảm giá mạnh nhất năm này.

Tăng giá thật cao để thông báo giảm thật nhiều

Và câu chuyện dường như không hề mới khi nhiều cửa hàng đã sử dụng chiêu trò lén tăng giá sản phẩm lên gấp đôi, gấp ba rồi thông báo giảm giá sốc lên tới 50 – 70%.

“Giận tím người! Chiếc áo khoác mình thích ngày thường giá 800k, nay Black Friday thấy tin nhắn giảm 50% liền chạy qua mua thì nó tăng lên 1.800.000, giảm 50% còn 900k…”, chia sẻ của bạn N.D sau khi “săn” chiếc áo yêu thích của 1 nhãn hàng thời trang yêu thích nhưng không thành.

Chỉ bấy nhiêu thôi thì đã biết anh chàng khó chịu đến mức nào. Cả năm mới có đợt giảm giá siêu “khủng”, vậy mà chỉ cần thiếu tinh ý một chút thôi là anh chàng có thể đã phải mua hàng với mức giá còn đắt hơn cả giá niêm yết ngày thường. Bên dưới chia sẻ của tài khoản N.D, nhiều người đã để lại bình luận đồng tình, cũng như ngỏ ý muốn được biết tên thương hiệu thời trang để còn biết đường “né”. 



Một chiếc mác quần bò có gía 69 USD giảm giá còn 49,99 USD. Tuy nhiên, khi bóc lớp tem dán bên ngoài ra thì giá thực tế của chiếc quần chỉ 39USD mà thôi.
Một chiếc mác quần bò có gía 69 USD giảm giá còn 49,99 USD. Tuy nhiên, khi bóc lớp tem dán bên ngoài ra thì giá thực tế của chiếc quần chỉ 39USD mà thôi.

Giá khuyến mại của 5 gói mì cay còn cao hơn giá bình thường tại 1 shop khác 1.000 đồng
Giá khuyến mại của 5 gói mì cay còn cao hơn giá bình thường tại 1 shop khác 1.000 đồng

Không chỉ có các cửa hàng thời trang, nhiều cửa hàng bán đồ ăn cũng nhân dịp Black Friday để kích cầu mua sắm. Tuy nhiên, cũng nhiều câu chuyện dở khóc dở cười đã được ghi nhận. Theo chia sẻ của một người dùng mạng, 1 shop đồ ăn đã chạy trương trình “flash sale” giảm giá sốc trong “khung giờ vàng”. Theo đó, combo 5 gói mì cay tại một shop có giá niêm yết là 170.000 đồng, tuy nhiên, khi có chương trình giảm giá 63% xuống chỉ còn 79.000 đồng. 

Trong khi đó, cũng với 5 gói mì gà cay, tại một shop online khác giá niêm yết chưa hề giảm lại chỉ có 78.000 đồng; như vậy là còn rẻ hơn 1.000 đồng so với shop đang chạy chương trình giảm giá. 

Nhiều khách hàng: “Phải thật tỉnh táo trước những chiêu khuyến mại khủng”

Sau những lần sập bẫy “giảm giá ảo”, nhiều khách hàng cũng đã tự rút ra kinh nghiệm để có thể trở thành người mua hàng thông thái. Tài khoản S.K khẳng định, “Nguyên tắc bất di bất dịch khi mua hàng giảm giá trên mạng bây giờ là: lên coi giá xong copy model, lên mạng tìm kiếm giá để tham khảo, so sánh… để biết chắc chắn là đã được giảm giá. Đặc biệt, khuyên mọi người không nên ham hố giảm giá sâu 90 – 95%. Bởi chỉ cần làm phép tính đơn giản thôi cũng đủ biết bán vậy là lỗ nặng rồi”.

“Nhân dịp này, các cửa hàng thường sẽ xả hàng tồn kho và các mẫu không bán chạy. Hoặc một số khác thì “treo đầu dê bán thịt chó”, treo biển giảm tới 50 – 70% nhưng khi khách hàng tới thì toàn giảm các sản phẩm lỗi mốt, không mặc được, còn những mặt hàng mới chỉ giảm 5% và thậm chí còn không giảm. Vậy nên, với những sản phẩm giảm giá quá nhiều, các bạn nên kiểm tra thật cẩn thận. Đừng vì tâm lý đám đông mà lao vào mua, để rồi về nhà mới ngỡ ngàng vì thực ra mình cũng không được giảm giá quá nhiều như tưởng tượng, hay đen đủi hơn là không dùng được chính món hàng vừa mua.”, tài khoản Đ.T cũng chia sẻ.

Có thể thấy rằng, vẫn còn nhiều cửa hàng ở Việt Nam chỉ tung chiêu giảm giá ảo, ăn theo chương trình Black Friday để kích cầu tiêu dùng mà vẫn đảm bảo được lợi nhuận. Nếu không kiểm tra, so sánh giá kĩ càng trước khi quyết định mua thì người tiêu dùng có thể dễ dàng “sập bẫy” giảm giá và mua về sản phẩm kém chất lượng hoặc có giá còn đắt hơn cả bình thường.

Theo Kênh14

Advertisement
Nhấn vào đây để bình luận

You must be logged in to post a comment Login

Leave a Reply

Cuộc sống quanh ta

Phố Lãn Ông – nơi có mùi “nồng nàn” nhất Hà Nội

Đã đăng

 ngày

Đến với phố Lãn Ông – con phố chuyên bán thuốc Đông Y, du khách sẽ bị quyến rũ bởi một mùi hương đặc trưng từ các loại thuốc và nét cổ kính của con phố.

Phố Lãn Ông – con phố chuyên buôn thuốc Bắc có từ lâu đời. Đây là một trong những địa chỉ được rất nhiều người dân biết đến trong khu phố cổ còn lưu giữ được ngành nghề của cha ông.

Chợ thuốc Đông Y có tuổi đời lớn nhất Thủ Đô

Phố Lãn Ông chỉ dài khoảng 180m nhưng xung quanh giáp đến 7 con phố khác.  Phía đông giáp ngã tư Hàng Ngang -Hàng Đường và nối với Hàng Buồm, phía tây giáp ngã tư phố Thuốc Bắc – Hàng Vải, đoạn giữa cắt ngã tư phố Chả Cá – Hàng Cân.

Đây nguyên là đất thôn Đức Môn, tổng Đông Thọ, huyện Thọ Xương cũ.
Đây nguyên là đất thôn Đức Môn, tổng Đông Thọ, huyện Thọ Xương cũ.

Phố Lãn Ông trước đây có tên là phố Phúc Kiến bởi thời bấy giờ có rất đông người Hoa kiều gốc tỉnh Phúc Kiến đến cư ngụ. Số 40 Lãn Ông trước đây là hội quán của Hoa kiều người Phúc Kiến ngụ ở Hà Nội nhưng nay đã là trường Tiều học Hồng Hà.

Sau Cách mạng tháng 8/1945, phố vẫn mang tên là Phúc Kiến, đến năm 1949 mới đổi tên thành phố Lãn Ông. Cái tên đó được giữ nguyên đến nay.

Hội quán của người Phúc Kiến xưa nay là trường Tiểu học Hồng Hà.
Hội quán của người Phúc Kiến xưa nay là trường Tiểu học Hồng Hà.

Tên phố Lãn Ông xuất hiện từ thời kì tạm chiến. Đây vốn là biệt hiệu Hải Thượng Lãn Ông của Lê Hữu Trác, một vị danh y nổi tiếng có nhiều đóng góp to lớn cho nền y học dân tộc Việt Nam. Việc đặt tên phố Lãn Ông bắt nguồn từ nghề Đông y có lịch sử lâu đời trên phố.

Những người đầu tiên làm nghề thuốc ở phố Lãn Ông là một số Hoa kiều, trong đó nổi tiếng nhất phải kể đến dòng họ Phó đến từ tỉnh Phúc Kiến. Sau đó còn có hàng chục lương y người Việt thành danh trên phố này; họ có gốc gác phần lớn là từ những làng nghề làm thuốc có truyền thống như Đa Ngưu, Nghĩa Trai, Ninh Hiệp, Đồng Tâm, hay từ những vùng đất học giỏi như Nhân Chính, Đông Ngạc, Hành Thiện…

Trải qua thời gian, các cửa hàng thuốc Đông y trên phố Lãn Ông ngày nay vẫn buôn bán tấp nập, không bị phai nhạt nghề truyền thống như ở nhiều phố khác trong khu phố cổ.

Con phố có mùi “nồng nàn” nhất Hà Nội

Người dân biết đến trong khu phố cổ còn lưu giữ được ngành nghề của cha ông. Các cửa hàng trên phố Lãn Ông chuyên bắt mạch, kê đơn, bán thuốc cho mọi người.

Người mua, kẻ bán trên con phố luôn tấp nập.
Người mua, kẻ bán trên con phố luôn tấp nập.

Người làm nghề thuốc ở đây đa phần không qua trường lớp đào tạo bên ngoài mà thường lấy bí kíp gia đình làm cốt yếu. Có lẽ bởi tính cha truyền con nối ấy mà nghề thuốc ở con phố Lãn Ông này không bị phai mờ đi như các con phố nghề khác.

Bên cạnh các cửa hàng bán thuốc luôn tấp nập người vào ra thì những hiệu lương y lại có một vẻ thâm trầm, kín đáo, bên trong thường có chân dung Hải Thượng Lãn Ông đặt ở vị trí trang trọng. Sừng sững sát tường là những chiếc tủ gỗ đựng thuốc lên nước nâu bóng với hàng trăm ngăn kéo quai đồng, mỗi ngăn có đề tên thuốc.

Vẻ đẹp cổ kính vẫn còn được lưu giữa ở những cửa hàng bán thuốc.
Vẻ đẹp cổ kính vẫn còn được lưu giữa ở những cửa hàng bán thuốc.

Các cửa hàng thuốc tập trung phía cuối con phố, nằm san sát nhau. Phố Lãn Ông trước đây chỉ bán thuốc Bắc, rồi sau đó mới dần dần bán cả thuốc Nam, từ các loại thuốc bình dân như vỏ quýt, sa sâm, quế chi, hạt sen, bán hạ… đến các loại cao cấp như đông trùng hạ thảo, nhân sâm, linh chi,.. loại nào cũng có.

Điều này đã khiến cả con phố mang một mùi hương nồng nàn đặc trưng, là sự kết hợp của vô số loại thảo dược, khiến những người ở xa khi đi qua phố không khỏi ngạc nhiên và ấn tượng.

Vô số các loại thảo dược được đóng gói và bày bán.
Vô số các loại thảo dược được đóng gói và bày bán.

Chỉ cần đến đầu phố thôi là đã ngửi thấy thoang thoảng mùi thơm của các loại thảo dược trong các bài thuốc, không đâu khác chính là Phố Lãn Ông. Con phố không dài lắm nhưng đâu đâu cũng thấy bán thuốc đông y. Đây là một trong số ít những con phố còn giữ nghề truyền thống ở phố cổ. 

Theo YAN News

Đọc tiếp

Cuộc sống quanh ta

Ngắm Hà Nội ‘đứng yên’ trong những tấm ảnh film

Đã đăng

 ngày

Bởi

Phong cảnh, con người, đời sống sinh hoạt hàng ngày,…của thủ đô được tái hiện lại dưới lớp màu film đầy hoài niệm trong 62 tấm ảnh được trưng bày tại triển lãm ‘Hà Nội 36 frame’ do báo Hà Nội Mới cùng các thành viên nhóm ‘Phố Hàng Film’ tổ chức.

Triển lãm được tổ chức tại cửa Tòa soạn Báo Hà Nội Mới – 44 Lê Thái Tổ, Hoàn Kiếm, Hà Nội - ảnh: MAI THƯƠNG
Triển lãm được tổ chức tại cửa Tòa soạn Báo Hà Nội Mới – 44 Lê Thái Tổ, Hoàn Kiếm, Hà Nội – ảnh: MAI THƯƠNG

Ra đời nhân dịp kỷ niệm Giải phóng Thủ đô 10-10 và ngày thành lập báo Hà Nội Mới 24-10, triển lãm quy tụ 19 tác giả chuyên và không chuyên sinh sống tại Hà Nội và trên cả nước, những người cùng mang trong mình niềm yêu với Hà Nội, với từng góc phố xưa cũ, từng gương mặt, từng nhịp sống nhỏ nhặt nhất của thủ đô.

Tác phẩm ‘Cầu Long Biên’ ghi lại quá trình thay đổi trong 4 mùa được trưng bày tại triển lãm - ảnh: NHẬT LINH
Tác phẩm ‘Cầu Long Biên’ ghi lại quá trình thay đổi trong 4 mùa được trưng bày tại triển lãm – ảnh: NHẬT LINH

Điều đặc biệt tại triển lãm là những hình ảnh này đều được ghi lại bằng máy film với gam màu cũ kỹ đầy hoài niệm. Tham quan triển lãm, thật khó lòng tránh khỏi việc đứng thật lâu trước một bức ảnh, không chỉ bởi một góc Hà Nội thân thương quen thuộc, mà còn bởi màu sắc đưa ta về một miền ký ức xa xăm không rõ gọi tên, bởi những hạt grain nổi lên trong từng khung ảnh, và cả bởi cảm xúc của tác giả trong mỗi cú bấm hình.

‘Phố Phùng Hưng giao thừa’ được chụp bằng máy LeicaMP và film Kodak Gold 100 - ảnh: NHẬT LINH
Phố Phùng Hưng giao thừa’ được chụp bằng máy LeicaMP và film Kodak Gold 100 – ảnh: NHẬT LINH

Tại đó, người xem sẽ được cảm nhận một Hà Nội ‘đứng yên’, một thủ đô không phải tiếng còi xe, cảnh tắc đường, dòng người chen chúc mỏi mệt. Ở đó có một thủ đô neo mình khiêm tốn bên Hồ Gươm, người dân nối đuôi nhau chạy thể dục. Hay là Hà Nội trong từng vạt nắng loang lổ trên nền tường vàng của những ngôi nhà trong phố.

Nghệ sĩ Chiều Xuân cũng tham quan triển lãm trong bộ áo dài nhẹ nhàng- ảnh: MAI THƯƠNG
Nghệ sĩ Chiều Xuân cũng tham quan triển lãm trong bộ áo dài nhẹ nhàng- ảnh: MAI THƯƠNG

Hay, đó còn là một Hà Nội với không gian chung trong cảm nhận cá nhân riêng biệt của người yêu Hà Nội.

Người xem thích thú khi tham quan triển lãm - ảnh: MAI THƯƠNG
Người xem thích thú khi tham quan triển lãm – ảnh: MAI THƯƠNG

‘Có thể thấy, Hà Nội luôn là một văn bản vô tận, và những tấm ảnh film được trưng bày đã đạt được thành công trong việc chạm đến ký ức tập thể mà chúng ta đã từng nhìn thấy qua, từng rung động, từng ấn tượng, nhưng rồi lại bị cuốn đi thật nhanh sau nhịp sống của thủ đô vồn vã’ – bạn Thục Hân (23 tuổi, Ba Đình, Hà Nội) chia sẻ khi tham quan triển lãm.

Hà Nội bình yên trong bức ảnh với chủ đề ‘ Ngã tư Hàng Vải’ - ảnh: MAI THƯƠNG
Hà Nội bình yên trong bức ảnh với chủ đề ‘ Ngã tư Hàng Vải’ – ảnh: MAI THƯƠNG

Bác Nguyễn Trường (Hà Nội) lại nhận xét ‘Triển lãm có cái hay là không ghi tên tác giả, chỉ ghi tiêu đề và tên thiết bị, điều này giúp người xem tập trung hết ấn tượng vào chủ thể và bỏ qua tất cả những đánh giá cảm quan về tác giả. Ở đó, cảm xúc về Hà Nội được hiện ra một cách khách quan nhưng cũng không kém phần chân thực, vì nó sẽ chạm đến trái tim chân thành của mỗi người.’

Triển lãm cũng là nơi những người có sở thích chụp ảnh hội ngộ, trao đổi kiến thức và niềm yêu với nhiếp ảnh và với Hà Nội - ảnh: MAI THƯƠNG
Triển lãm cũng là nơi những người có sở thích chụp ảnh hội ngộ, trao đổi kiến thức và niềm yêu với nhiếp ảnh và với Hà Nội – ảnh: MAI THƯƠNG
‘Nhà hát lớn’ được ghi lại đầy sáng tạo với kỹ thuật Reflection – ảnh phản chiếu – ảnh: NHẬT LINH
‘Nhà hát lớn’ được ghi lại đầy sáng tạo với kỹ thuật Reflection - ảnh phản chiếu - ảnh: NHẬT LINH
‘Nhà hát lớn’ được ghi lại đầy sáng tạo với kỹ thuật Reflection – ảnh phản chiếu – ảnh: NHẬT LINH
Triển lãm thu hút nhiều người yêu Hà Nội tham quan và ghi lại kỷ niệm - ảnh: MAI THƯƠNG NHẬT LINH
Triển lãm thu hút nhiều người yêu Hà Nội tham quan và ghi lại kỷ niệm – ảnh: MAI THƯƠNG NHẬT LINH

MAI THƯƠNG

Đọc tiếp

Cuộc sống quanh ta

2 bà cháu ngủ vỉa hè Sài Gòn vẫn dành tiền nuôi chú chó nhỏ

Đã đăng

 ngày

Bởi

53 năm ở lề đường, tôi chỉ cầu mong ban đêm ngủ không bị đuổi, ban ngày lao động kiếm đủ tiền cơm nước qua ngày là mãn nguyện lắm rồi.

Chiều Chủ Nhật, trung tâm Sài Gòn vô cùng náo nhiệt. Vậy mà – chỉ cách chợ Bến Thành vài bước chân (P. Bến Thành, Q.1, TP.HCM) một gia đình bé nhỏ đang thoải mái nằm nghỉ ngơi sau một ngày lao động mệt nhọc …

53 năm bám vỉa hè

Trên tấm bạt nhỏ, một bà cụ đang ngồi đảo mắt nhìn tứ phía. Cạnh bà, một đứa bé đang nằm ngủ và con chó ngồi vẫy đuôi. Trước mặt 2 bà cháu, chiếc thau nhỏ bên trong có nhiều đồng tiền lẻ. Cạnh đó có một chiếc bao căng phồng và một thùng xốp lớn.

Thằng bé vẫn say sưa ngủ. Một người đi ngang qua cúi xuống bỏ vào thau một tờ tiền. Bà nở nụ cười, nói lời cám ơn.

Bà đã già. Trên khuôn mặt sạm nắng của bà có nhiều vết nhăn. Đôi mắt bà không còn sáng nhưng cũng đủ để nhìn cảnh vật xung quanh…

Chúng tôi tiếp cận bà. Bà rất vui và cởi mở. Câu chuyện bà kể cho chúng tôi nghe thật thắt lòng…

Cuộc sống trên vỉa hè của hai bà cháu và chú chó nhỏ
Cuộc sống trên vỉa hè của hai bà cháu và chú chó nhỏ

Bà tên Mai Thị Kim Hoàng, 60 tuổi. Bà không còn nhớ quê quán mình ở đâu, chỉ biết, bà đến ở khu vực này khi vừa lên 7 tuổi. Năm ấy, cha mẹ qua đời, bà về sống với người dì. Người dì này rất mê cờ bạc. Sau những lần thua bạc dì hay cáu gắt và đổ lên đầu đứa cháu côi cút của mình bằng những trận đòn chí tử.

‘Tôi đến khu vực này từ lúc ấy. Hàng ngày tôi tá túc ở nhà ga Sài Gòn (bây giờ là Công viên 23 tháng 9) trên đường Lê Lai. Còn nhỏ, chưa biết làm gì ra tiền để sinh sống, tôi đi xin, đi nhặt thức ăn thừa để qua ngày. Đêm xuống, tôi vào ngủ ở nhà ga nhưng cũng không đêm nào được yên vì nơi đây nhiều tệ nạn.

Sau đó, tôi bỏ đến khu vực khác. Ban đêm, tôi tìm những góc khuất để ngủ. Những hôm mưa, tôi cố lết vào những mái hiên nhà nhưng chủ nhà không cho ngủ. Thế mà cũng lớn dần lên’, người đàn bà nhớ lại.

Bà kể tiếp: ‘Năm 14 tuổi, tôi được nhận vào làm ở quán ăn Thanh Xuân trên đường Tôn Thất Thiệp. Có lẽ đây là quãng thời gian tôi hạnh phúc nhất. Tuy nhiên cũng không được lâu, 5 năm sau tôi mất việc’.

Nơi bà cháu nghỉ ngơi cách chợ Bến Thành vài bước chân
Nơi bà cháu nghỉ ngơi cách chợ Bến Thành vài bước chân

‘Thời gian này, ai thuê bất cứ việc gì tôi cũng làm. Giờ rảnh, tôi đi lượm ve chai. Cũng nhờ vậy mà sống được qua ngày. Một hôm, tình cờ tôi gặp một thanh niên, lớn hơn tôi vài tuổi. Chuyện trò qua lại được vài lần, chúng tôi yêu nhau.

Mối tình lớn dần lên cho đến năm 23 tuổi, tôi có thai. Lúc này chồng tôi trở nên đổ đốn. Rượu chè, ăn nhậu rồi bỏ mặc mẹ con tôi. Hàng ngày, tôi bế con đi lượm ve chai để có tiền mua sữa cho con. Cha nó mải vui chơi không một lần ghé lại. Cuộc sống cứ thế, cảnh mẹ con nheo nhóc vậy mà cũng trôi qua. 

Nghĩ lại, quãng thời gian này là khổ nhất. Tay xách nách mang nuôi con lớn cho đến năm nó 10 tuổi, nó bỏ tôi đi ở với người dưng. Tôi buồn lắm nhưng biết làm sao giờ. Chỉ mong con không làm điều gì dại dột để khổ cho bản thân …’, bà Hoàng nói, giọng bùi ngùi.

Mong ngoại có nhà

Thằng bé vừa thức giấc. Nó choàng tay qua ôm bà, con thương ngoại lắm. Nó gục đầu vào người bà như muốn tìm hơi ấm.

‘Nó là cháu ngoại tôi đấy. Mười năm trước, trong một buổi tối, con gái tôi tìm về. Trên tay nó là một đứa bé sơ sinh còn đỏ hỏn… Đứa bé vừa đầy tháng. Nó nói, con của con đó. Con nuôi không nổi, má nuôi dùm con. Tôi từ chối, ‘tao nuôi thân tao còn chưa xong làm sao nuôi con mày?’. Nói vậy nhưng nó có nghe đâu. Nó bỏ mặc con nó cho tôi rồi biến mất. Nghe nói bây giờ nó ở tận Bình Dương và rất nghèo khổ’.

Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, bà Hoàng và cháu trai vẫn nuôi một chú chó nhỏ để bầu bạn.
Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, bà Hoàng và cháu trai vẫn nuôi một chú chó nhỏ để bầu bạn.

’50 tuổi, tôi ôm đứa trẻ sơ sinh đi khắp đó đây tìm kiếm mưu sinh cho cả hai bà cháu. Có những lúc đang lượm ve chai, nó khát sữa khóc tôi phải ngưng lại cho nó bú rồi làm tiếp. Nắng, gió, mưa đã quá quen với nó nên cũng ít bệnh, nhờ vậy mới qua ngày được.

Thằng bé càng lúc càng lớn. Nó cần có bạn để chơi nhưng có đứa trẻ nào dám đến chơi với nó? Buồn quá, tôi xin cho nó một con chó để nó chơi cùng. Nhưng rồi chó cũng bị bắt mất. Kiếm con khác cũng mất. Đến gần đây, tôi mới ky cóp được 500.000đ mua cho nó con chó này để bầu bạn với nó’, bà nói, ánh mắt hướng về phía con chó đang nằm vẫy đuôi.

Thằng bé ôm con chó vào lòng nhìn chúng tôi. ‘Con tên gì?’ ‘Dạ con là Mai Thành Trung nhưng ngoại cứ kêu con là Cu Bin’. ‘Hàng ngày con làm gì?’. ‘Con theo phụ ngoại lượm ve chai và bán vé số’.

Cu Bin cho biết, cháu đã học hết lớp 3 nhưng hiện đã nghỉ học. Cháu bày tỏ ao ước tiếp tục đến trường. ‘Nhưng làm sao tiếp tục được?’.

Ngoại của Bin nói: ‘Chúng tôi không nhà không cửa, không mảnh giấy tùy thân, ai cho học. Muốn lắm chứ. Đêm đêm nó thường thỏ thẻ với tôi, con không muốn ngủ ngoài đường chỉ mong có một mái nhà để con và ngoại sinh sống. Mà không học thì làm sao mơ đến được?’.

53 năm ở lề đường, đến lúc tuổi già vẫn chưa biết được tương lai sẽ ra sao. Bà nói: ‘Cũng may bây giờ không còn cô độc nữa. Bên cạnh tôi còn có cháu ngoại và con chó trung thành. Tôi chỉ cầu mong ban đêm ngủ không bị đuổi, ban ngày lao động kiếm đủ tiền cơm nước qua ngày là mãn nguyện lắm rồi.

Ước mơ của đứa bé, của bà cụ không phải lớn lao gì nhưng biết bao giờ bà cháu mới đạt được ?

Trần Chánh Nghĩa – Vietnamnet

Đọc tiếp
Advertisement

Facebook

Advertisement

Tin Nổi bật