Kết nối với chúng tôi:

Đời sống

Cô gái Việt bị ung thư và chuyện tình với chàng trai Nhật

Đã đăng

 ngày

 
Một tuần đầu biết bệnh, trừ những lúc cơn đau hành hạ, Minh Anh vẫn ngủ ngon, còn anh bạn trai hơn cô 15 tuổi đêm nào cũng khóc. – Star.vn Đời sống

Trong căn hộ nhỏ tại một chung cư phía bắc thành phố Osaka, Đặng Thị Minh Anh, 26 tuổi nằm trên giường nghe những cơn đau âm ỉ lan đi khắp ngực. Bất chợt, bạn trai của cô, anh Matsushita Motosuke từ bếp chạy vào nói: “Anh muốn nấu cho em món cháo thật ngon để nhanh khỏe nhưng anh nấu dở quá”.

Níu tay để anh đỡ mình ngồi dậy, Minh Anh động viên: “Em thấy anh vẫn nấu ngon mà, anh cứ mang cho em ăn thử nào”. Bát cháo ngồn ngộn rau củ nhưng lòng Minh Anh dịu lại. Mang trong mình căn bệnh ung thư phổi giai đoạn cuối khi đang ở nơi xứ người, sự săn sóc của người đàn ông hơn 15 tuổi nhưng tính tình lại rất “mong manh dễ vỡ” giúp cô mạnh mẽ hơn.

Minh Anh sang Nhật năm 20 tuổi, học chuyên ngành Marketing. Vốn năng động, cô xin làm thêm đủ thứ việc, từ nhân viên bán hàng, thu ngân, thông dịch viên,.. để có thêm thu nhập. Hai năm trước, cô xin vào làm thu ngân của một siêu thị, nơi Matsushita làm quản lý mảng hàng điện tử.

Một lần, cô gái Việt được điều động sang hỗ trợ nhóm của Matsushita. Cô tỏ ra khó chịu với đôi mắt lạnh lùng và khuôn mặt bí ẩn vì luôn đeo khẩu trang của người quản lý. “Về sau anh giải thích đi làm sớm buồn ngủ nên không muốn mọi người thấy vẻ mặt của mình. Điều hòa ở siêu thị phả thẳng vào mặt cũng khiến anh khó chịu”, cô giải thích.

Nhưng Matsushita thì ngược lại, anh ấn tượng về Minh Anh từ phút đầu gặp mặt. “Tôi thích đôi mắt to tròn, trong veo và nụ cười như tỏa nắng của cô ấy. Tôi càng bị thu hút khi biết Minh Anh là người ngoại quốc”, Matsushita kể.

Anh huyên thuyên đủ câu hỏi về Việt Nam, cốt để được trò chuyện nhiều hơn. Hôm sau, cô gái ngoại quốc không còn được cử sang hỗ trợ nhóm hàng điện tử, nhưng Matsushita chủ động đi về phía quầy thu ngân.

Ban đầu Minh Anh mất thiện cảm vì anh Motosuke đeo khẩu trang cả ngày. Về sau anh giải thích đi làm sớm buồn ngủ nên không muốn mọi người thấy vẻ mặt của mình. Điều hòa ở siêu thị phả thẳng vào mặt cũng khiến anh khó chịu, cô giải thích. Ảnh: Nhân vật cung cấp.
Ban đầu Minh Anh không có thiện cảm vì anh Matsushita đeo khẩu trang cả ngày. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

“Mỗi ngày anh kiếm cớ tặng tôi một món gì đó.Hôm thì chai nước hay túi giữ nhiệt. Anh để ý, biết tôi hay đi làm muộn nên hứa đến đúng giờ sẽ tặng tôi trà sữa”, Minh Anh nói. Chính những quan tâm nho nhỏ khiến cô gái trẻ rung động.

Ba tháng quen biết, Matsushita tặng cô gái Việt đôi bông tai. Nói là quà sinh nhật, nhưng kỳ thực, cô đã bước sang tuổi mới từ ba tháng trước. Đó chỉ là cái cớ để anh nói lời yêu và được cô đồng ý.

Chuyện tình yêu của họ tưởng như sẽ bình lặng trôi qua và bước sang giai đoạn mới của hạnh phúc. Cả hai sẽ dự tính kết hôn khi Minh Anh đi làm chính thức. Tuy nhiên, cách đây hai tháng, mấy đêm liền Minh Anh ho ra máu, chán ăn, ngón tay, móng tay cong lại. Chỉ một tuần, cô sụt hơn 7 kg. Matsushita phải đưa bạn gái vào viện kiểm tra.

“Tôi rất tiếc. Cô ấy bị ung thư phổi giai đoạn cuối. Nếu không chữa trị ngay sẽ không thể sống qua tháng thứ 6”, câu nói của bác sĩ khiến cô gái trẻ tê dại trong im lặng. “Tôi vừa tốt nghiệp đại học và chuẩn bị đi làm vào tháng Tư. Mọi thứ sụp đổ. Chỉ còn hai ngày nữa là Tết Nguyên đán, tôi chỉ khóc và muốn về với gia đình”, Minh Anh hồi tưởng.

Anh tự tay cạo đầu giúp bạn gái. Thấy cô sụt sùi vì tủi thân, anh nói sẽ cắt giống cô, nhưng Minh Anh gạt đi. Công việc của anh ấy phải ra ngoài giao tiếp nhiều, cái đầu trọc thực sự không hợp với anh ấy, cô kể. Ảnh: Nhân vật cung cấp.
Matsushita cũng đòi cạo trọc đầu giống bạn gái nhưng Minh Anh không đồng ý. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Lúc báo tin cho Matsushita, Minh Anh thấy anh đứng lặng và lần đầu cô thấy bạn trai khóc, càng gạt tay, nước mắt càng ứa ra. “Anh sẽ cùng em chiến đấu. Em phải sống thật khỏe, thật lâu để chứng minh cho mấy ông bác sĩ thấy mình không ốm yếu như họ nghĩ”, anh nói với cô, như vỗ về chính mình.

Từ hôm đó, ngoài công việc ở công ty, Matsushita dành toàn thời gian cho người yêu. Anh đón cô về nhà mình để tiện chăm sóc, tự đi chợ, nấu ăn. Mấy hôm đầu, trừ lúc đau đớn, cô vẫn ngủ được. Nhưng thỉnh thoảng tỉnh giấc, cô nhìn sang thấy mắt bạn trai đỏ hoe. “Anh sẽ ôm để truyền sức mạnh cho em. Đừng để anh một mình”, anh kéo cơ thể gầy rộc của bạn gái vào lòng thủ thỉ. Thấy bạn gái phải cạo hết tóc, tiện cho việc chữa trị, Matsushita cũng đòi cạo giống cô, nhưng Minh Anh gạt đi. “Công việc của anh ấy phải ra ngoài giao tiếp nhiều, cái đầu trọc thực sự không hợp với anh ấy”, cô kể

Sợ mình sẽ là gánh nặng cho Matsushita, Minh Anh đòi về Việt Nam trị bệnh với lý do muốn ở bên gia đình. Nhưng Matsushita nói: “Anh chính là gia đình của em”. Cả hai nhiều lần tranh cãi vì không ai chịu ai. Nhưng cuộc gọi của mẹ khuyên ở Nhật vì dịch vụ y tế tiên tiến hơn mới khiến cô gái Việt chịu ở lại.

Mẹ Minh Anh, bà Đoàn Thị Kim Huệ, 60 tuổi nói: “Cảm ơn trời phật đã phù hộ cho con tôi gặp được người như cậu ấy. Bố mẹ ở xa, đôi khi vì sợ chúng tôi lo lắng, con cũng không dám tâm sự hay than thở. Ở xứ người, có bạn trai, Minh Anh đỡ vất vả, cô đơn hơn”. Bà dự định sang với con trong tháng Ba, nhưng phải lùi lịch do dịch Covid-19.

Biết Minh Anh chỉ ăn được món mềm như cháo, mì, phở, Matsushita lên mạng học cách chế biến. Anh còn lên chùa xin bùa, cầu cho cả hai khỏe mạnh, nhét vào ví cho bạn gái. Lần nào cũng tay xách, nách mang quần áo, làm thủ tục nhập viện khi Minh Anh hóa trị. Chỉ một tuần đầu người yêu ngã bệnh, Matsushita sụt gần 3 kg. Gia đình bạn gái gửi tiền sang chi trả viện phí, còn thuốc thang bên ngoài, anh đều lo giúp.

Minh Anh đang điều trị tại Nhật Bản, nhờ sự chăm sóc, giúp đỡ của bạn trai. Những lần hóa trị, anh sẽ đi cùng cô, còn khi tái khám, tự đi được, Minh Anh đều chủ động. Ảnh: Nhân vật cung cấp.
Minh Anh đang điều trị tại Nhật Bản nhờ sự chăm sóc, giúp đỡ của bạn trai. Những lần hóa trị, anh đi cùng cô, còn khi tái khám, tự đi được, Minh Anh đều chủ động. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Ở lại Nhật Bản, nhưng lời cầu hôn của bạn trai, Minh Anh bỏ lửng. Visa du học của cô sắp hết hạn, nếu đăng ký kết hôn, cô sẽ chỉ việc yên tâm điều trị. “Sợ số phận mình mong manh, sẽ khiến anh đau khổ. Hạnh phúc trong tầm tay bỗng nhiên trở nên xa vời quá”, suy nghĩ đó nhiều đêm khiến cô trằn trọc. Để có thể gia hạn visa Nhật Bản, Minh Anh dự định sẽ điều trị thật tốt, rồi học tiếp lên cao học.

Covid-19 bùng phát khiến Matsushita lo cho sức khỏe của bạn gái. Anh không cho cô ra khỏi nhà, chuẩn bị sẵn đồ ăn ở bàn trước khi đi làm. Minh Anh đã biết sợ nên không dám trốn khỏi nhà đi chơi như trước. Cô làm đất để trồng thêm rau muống – món ưa thích của cô và bạn trai ở ban công – cạnh những chậu sen đá và xương rồng.

Những cây con đang đua nhau lớn bị cơn mưa đêm qua vùi dập. Sáng nay, khi cô còn ngái ngủ, đã thấy bạn trai lúi cúi ngoài ban công, nâng những mầm non đứng dậy. “Mai kia những ngọn này lại vươn lên, cũng như em, rồi sẽ khỏe lại”, anh động viên người yêu.

Phạm Nga – Vnexpress

Đời sống

Shipper trong những ngày đại dịch

Đã đăng

 ngày

Bởi

Gọi điện mãi không thấy nghe, Trần Văn Nghĩa đã nghĩ khách lại "bom hàng" và phải mang gói đồ về ăn. Bỗng nhiên, từ tầng hai một sợi dây thòng xuống. – Star.vn Đời sống

“Xin lỗi vì mải đi kiếm cái dây. Các anh đi khắp nơi, dịch bệnh khó lường, chuyển hàng thế này cho an toàn”, vị khách nói vọng xuống.

Nghĩa hơi sững người trước hành động của khách nhưng ngay lập tức anh hiểu ra vấn đề nên vội buộc túi đồ ăn vào sợi dây. Khi gói đồ được kéo lên đến tầng 2, trời bỗng trời nổi gió, bụi bay mù mịt, nước mắt Nghĩa bỗng ứa ra. “Chắc là do bụi”, anh chép miệng và chợt nghĩ, “Khách còn cẩn thận thế, còn vợ con mình thì sao? Liệu mình có vô tình mang virus về nhà không?”. Ý nghĩ cũng chỉ dừng lại được ở đó, người đàn ông 40 tuổi nổ máy xe và nhìn vào màn hình ứng dụng. Lại một đơn nữa “nổ”.

Từ sau lần giao hàng bằng dây thừng đó, để giảm tiếp xúc trực tiếp với khách, Nghĩa thường đặt thức ăn trên túi rồi lùi về sau khoảng 2-3 m để khách tự đi ra lấy cho yên tâm.

Là công nhân tại khu công nghiệp Bắc Thăng Long, ba năm nay, sau khi tan làm, anh Trần Văn Nghĩa (quê Đông Anh) lại vào nội thành làm xe ôm công nghệ. Riêng thứ bảy, chủ nhật anh chạy cả ngày nên cả tháng cũng có thể kiếm được 8-9 triệu đồng. Nhưng từ ngày Covid-19 lan đến Hà Nội, mỗi tối làm đến 23h, anh chỉ được nhận 2-3 chuyến, trừ chiết khấu, xăng xe, số dư còn lại chưa nổi 100.000 đồng. 

“Cánh xe ôm phải túm năm, tụm ba ở các ngã tư, dưới chân các chung cư nhưng cũng chẳng có khách. Từ tháng vừa rồi tôi chạy thêm giao đồ ăn”, anh nói và tiết lộ thường nhận thêm những cuốc giao đồ ăn khuya, bởi những đơn hàng này thường được khách “bo” thêm tiền.

Một shipper đứng đợi nhận hàng tại một quán ăn trên đường Cốm Vòng, quận Cầu Giấy, Hà Nội. Ảnh: Phạm Nga.
Một shipper đứng đợi nhận hàng tại một quán ăn trên đường Cốm Vòng, quận Cầu Giấy, Hà Nội. Ảnh: Phạm Nga.

Từ ngày 26/3, Hà Nội đóng cửa các cửa hàng không thiết yếu nhằm hạn chế lây lan dịch bệnh. Những cánh cửa tiệm trước đây luôn rộng mở đón khách giờ đóng kín mít, chỉ kéo lên lúc shipper đến giao, nhận hàng.

Tối đó, anh nhận một đơn giao đồ ăn đến chung cư ở ngoại thành lúc 8h tối. Gọi điện mấy lần không ai bắt máy, đứng trơ trọi giữa sân chung cư rộng lớn không bóng người, gió từ hồ điều hòa thổi vào khiến tay Nghĩa lạnh buốt. Chờ 10 phút, khách mới gọi lại, yêu cầu anh ra phía sau rồi thòng dây xuống từ tầng hai để lấy hàng.

“Khách họ cẩn thận cũng phải, nhưng cánh shipper như tôi thì chẳng có cách nào khác, không làm thì đói. Không tiếp xúc trực tiếp với khách nhưng vẫn phải cầm vào tiền, nguy cơ lây bệnh chẳng giảm được bao nhiêu”, anh Nghĩa tâm sự. Chạy xe khắp nơi giữa cao điểm dịch nhưng anh cũng chỉ một cái khẩu trang đeo từ sáng đến tối. Để “tăng thêm một lớp phòng thủ”, người đàn ông này đầu tư một chai nước sát khuẩn tay, cứ xong một chuyến là lôi ra rửa một lần. Trước đây, mỗi khi giao hàng cho khách Tây anh mới rửa như vậy, nay hành động này lặp lại với tất cả các khách.

Các quán hàng chọn bán online như phao cứu sinh giữa bão Covid-19 với nhiều shipper giao hàng. Ảnh: Phạm Nga. 
Các quán hàng chọn bán online như “phao cứu sinh” giữa bão Covid-19 với nhiều shipper giao hàng. Ảnh: Phạm Nga. 

Thấy khách quen ở gần bệnh viện Bạch Mai gọi điện, Nguyễn Văn Hùng, 29 tuổi cố tình không nghe máy, nhưng chuông reo ba lần, anh không thể làm lơ. Đầu dây bên kia rối rít trình bày, đang cần chuyển gấp gói thuốc cho khách, nhưng đặt trên ứng dụng không ai chịu nhận. Hùng xỏ đôi găng tay vốn chỉ dùng lúc trời rét, kéo tấm kính mũ bảo hiểm trùm kín mặt rồi lao đi.

Hai ngày nay, shipper này đã tự khoanh vùng địa bàn hoạt động, không nhận đơn hàng bán kính 2 km quanh “điểm nóng”, để bảo vệ chính mình. Nhưng đôi lần anh vẫn phải phá lệ vì cả nể. “Đơn trên ứng dụng thì chép miệng cho qua, nhưng người quen thì không nỡ. Trước thấy họ gọi thì mừng rụng đầu gối, giờ ‘phũ’ cũng không đành”, Hùng nói. Người tham việc như anh chưa bao giờ nghĩ có lúc phải cân đo chọn khách như bây giờ.

Con phố Phương Mai, nằm cạnh hàng loạt các bệnh viện lớn của Hà Nội, trong đó có bệnh viện Bạch Mai, trước đây đông đúc bao nhiêu thì giờ Hùng có thể phóng đến mức nhiều khi còn suýt vượt đèn đỏ vì phanh muộn.

“Giờ toàn gặp đồng nghiệp, không áo xanh thì áo đỏ, áo vàng, nhưng riêng mấy con phố quanh bệnh viện Bạch Mai thì đồng nghiệp cũng hơi khó tìm”, anh nói. Hùng đến điểm nhận đơn vừa lúc cánh cửa kéo hé mở. Lom khom luồn tay qua cửa nhận hàng rồi lao đi.

Từ đầu tháng 3 đến nay, khách xe ôm thưa hẳn, thu nhập dựa vào ứng dụng giao hàng là chủ yếu. Chưa hết tháng nhưng Hùng nhẩm tính giảm khoảng 1/3 thu nhập. Hai ngày nay, dịch bệnh căng thẳng, vợ con lại giục về quê. “Nhà còn có 3 cái tàu há mồm, vợ lại sắp sinh, về sao được”, anh nói.

Từ khi Hà Nội thông báo đóng cửa các dịch vụ không thiết yếu,các quán hàng chọn bán online như “phao cứu sinh” giữa bão Covid-19. Lực lượng shipper như Hùng đột nhiên đắt khách. Ngày 26/3 mới chỉ có 15 đơn, đến 27/3 các đơn hàng “nổ” nhiều đến mức không có sức mà chạy. Nhưng dòng tiền vào túi tỉ lệ thuận với nỗi bất an trong lòng anh.

Tiếp xúc với người tứ xứ, Hùng sợ mình vào danh sách F lúc nào không hay. Có những khi màn hình ứng dụng hiện đơn ở các điểm nóng, anh định nhấp vào rồi lại rụt lại.

Trưa 29/3, trên đường Ung Văn Khiêm, quận Bình Thạnh chỉ còn một quán cơm tấm bán theo hình thức mang đi. Chủ quán đã sắp xếp ghế, cho nhân viên hướng dẫn shipper ngồi cách xa nhau trong lúc chờ lấy hàng. Ảnh: Mộng Diệp.
Trưa 29/3, trên đường Ung Văn Khiêm, quận Bình Thạnh chỉ còn một quán cơm tấm bán theo hình thức mang đi. Chủ quán đã sắp xếp ghế, cho nhân viên hướng dẫn shipper ngồi cách xa nhau trong lúc chờ lấy hàng. Ảnh: Mộng Diệp.

Ngồi nghỉ dưới gốc cây cạnh một quán trà sữa trên đường Hoàng Diệu 2, TP HCM, Nguyễn Văn Thành, 28 tuổi, một shipper chuyên giao đồ ăn ngáp ngắn ngáp dài.

Con đường dài 1,5 km với hàng trăm hàng quán, mọi ngày tấp nập buôn bán, nườm nượp khách ra vào giờ lác đác vài cửa hàng mở cửa, nhưng chỉ bán mang về.

Cả buổi chưa được đơn hàng nào, Thành mừng rỡ khi thấy ứng dụng “nổ đơn”. Nhìn qua nội dung, anh lập tức định vị rồi phóng xe đi, 2 phút sau đã có mặt tại quán. “Quán tạm nghỉ”, dòng chữ đập vào mắt khiến Thành chưng hửng. Chỉ trong buổi sáng, sự thất vọng của anh lặp lại đến bốn lần. “Mất công quá”, anh thở dài rồi lủi thủi phóng xe về vị trí xuất phát. Đóng cửa quán nhưng chủ không “tắt app” nên khi khách đặt Thành vẫn chạy tới.

Trước khi có dịch, từ 11-13h là thời điểm vàng, cánh shipper giao đồ ăn như Thành chạy không kịp thở, hai tiếng giao 5- 6 đơn. “Lúc trước ăn trưa không dám bật app, bây giờ chờ cả tiếng đồng hồ cũng chưa có đơn nào”, anh tặc lưỡi.

Khu vực làm việc quen thuộc của chàng thanh niên 28 tuổi này là nơi có nhiều trường đại học và ký túc xá, khách hàng chủ yếu là sinh viên. Nhưng giờ, sinh viên không vào lại thành phố, lượng đơn hàng giảm một nửa. Để đạt mục tiêu mỗi ngày Thành phải cố chạy đến 21h. Đơn hàng ít, nhiều khách còn hủy đơn vì lý do “sợ dịch không nhận”. Cũng có khách yêu cầu để hàng trước cổng để tránh gặp trực tiếp hay trả tiền bằng cách kéo dây xuống từ tầng cao. 

Bỗng điện thoại có thông báo. Đơn hàng của Thành là món gỏi cuốn, quán cách chỗ anh đứng chỉ 700m nhưng điểm giao lại đến 5 km. Tính kỹ lại, đơn hàng này chỉ được 24.000 đồng cho 10 km cả chiều đi và về. “Thôi kệ, có còn hơn không”, Thành nói rồi chỉnh lại chiếc khẩu trang, lên xe nổ máy.

Đường Hoàng Diệu 14h, những cửa hàng còn sót lại rục rịch đóng cửa. “Vì dịch Covid-19, cửa hàng chỉ bán buổi trưa, mong quý khách thông cảm!”, tấm biển được treo lên đúng lúc Thành lướt xe qua.

Phan Diệp – Phạm Nga – Hải Hiền – Vnexpress

Đọc tiếp

Đời sống

Bác sĩ trẻ Italy tình nguyện lên tuyến đầu chống dịch

Đã đăng

 ngày

Bởi

Sáng 8/3, vừa thức dậy trong căn hộ ở Đức, nghe tin quê nhà Italy bị phong tỏa, Francesca Tamburelli lập tức nhảy xe buýt trở về Turin. – Star.vn Đời sống

Cô gái 25 tuổi này vừa tốt nghiệp trường y hè năm ngoái. Chỉ vài ngày sau khi trở về, cô bắt đầu làm việc trong một bệnh viện ở Cremona, một thành phố nằm ở tâm dịch, nơi có gần 500 bệnh nhân Covid-19 đang được điều trị. Khác với việc thực tập và làm tình nguyện ở Tanzania (một quốc gia Đông Phi), đây là lần đầu tiên Tamburelli thực sự là một bác sĩ.

Tamburelli là một trong nhiều bác sĩ trẻ ở Italy hưởng ứng lời kêu gọi của chính phủ, tham gia vào cuộc chiến chống Covid-19 trong bối cảnh các bệnh viện đều quá tải và nhân viên y tế thiếu hụt nghiêm trọng. 

Giờ đây, Italy đang là vùng dịch lớn thứ hai thế giới. Tính đến hết ngày 28/3, nước này có 92.472 ca nhiễm, trong đó có 10.023 ca tử vong.

Nhân viên y tế chống dịch Covid-19 ở Rome. Ảnh: Andrew Medichini/AP.
Nhân viên y tế chống dịch Covid-19 ở Rome. Ảnh: Andrew Medichini/AP.

Tại các thành phố bị ảnh hưởng nặng nề nhất như Cremona, tất cả các bệnh viện đã được chuyển thành trung tâm điều trị riêng cho bệnh nhân Covid-19. Mọi bác sĩ, cho dù họ chuyên về da liễu hay phụ khoa, đều chuyển sang nhiệm vụ chống đại dịch.

Ngày đầu tiên đi làm, Tamburelli được chỉ định vào khoa phổi, nơi điều trị cho bệnh nhân có vấn đề nghiêm trọng về hô hấp chưa cần điều trị tích cực. Sau bốn ngày, cô được chuyển đến khoa thần kinh – giờ đây thành nơi dành cho các bệnh nhân ít nguy kịch hơn.

“Tôi đang học rất nhiều mỗi ngày, nhưng những bác sĩ có 20 năm kinh nghiệm cũng đang học hỏi. Đây là trải nghiệm mới với tất cả mọi người. Cấu trúc phân cấp của bệnh viện đã thay đổi đột ngột. Bây giờ, các bác sĩ chuyên về phổi và gây mê đứng đầu”, cô nói.

Mặc dù bệnh viện nơi Tamburelli làm việc chưa bị thiếu thiết bị bảo vệ cá nhân (PPE) như nhiều cơ sở y tế khác, cô vẫn phải đối mặt với rủi ro, giống như phần lớn bác sĩ trong thời điểm này.

Tổng cộng, gần 6.500 bác sĩ và y tá ở Italy đã mắc bệnh. “Tôi biết nguy cơ bị nhiễm bệnh rất lớn. Không biết khi nào mới được gặp lại gia đình nhưng họ ủng hộ tôi và tôi biết mình đang làm điều đúng đắn”, Tamburelli nói.

Tamburelli đang ở cùng khách sạn với Ornella Calderone một người bạn từ hồi đại học, quê ở Messina, vùng Sicilia. Nữ bác sĩ 32 tuổi có bằng về sinh học và y học. Cách đây một tuần cô vẫn đang ôn thi vào chuyên ngành bác sĩ phẫu thuật và làm một số công việc tạm thời.

Hai giờ sau khi nộp đơn xin tham gia chống dịch tại những bệnh viện bị ảnh hưởng nặng nề nhất, cô được gọi đi làm.

“Tôi nhận ra ngay rằng cuộc sống của mình sắp thay đổi”, Calderone nghĩ khi nhận cuộc gọi. Trong hai ngày trước khi đến bệnh viện, cô đã học như điên điên để tìm kiếm thông tin thực tế và cập nhật những phương pháp đang được dùng để điều trị cho bệnh nhân Covid-19 mà cô chưa từng thực hành, ví dụ như lọc máu.

Hiện cô đang làm việc ở khoa phổi, một trong những khoa có bệnh nhân nguy kịch nhất của bệnh viện. “Tôi không thể nói mình sẵn sàng làm việc ngay lập tức, nhưng từ khi đến Cremona, chưa có giây phút nào tôi nghĩ mình đang ở nhầm chỗ”, nữ bác sĩ khẳng định.

Không phải tất cả sinh viên mới tốt nghiệp sẵn sàng ra tuyến đầu chống dịch. Paolo Rubiolo, 26 tuổi, vừa hoàn thành chương trình học tại Đại học Turin tuần trước. Anh đang băn khoăn về cách tham gia cuộc chiến. “Tôi thấy mình chưa sẵn sàng làm việc tại bệnh viện. Tôi nghĩ mình sẽ hữu ích hơn khi giúp cung cấp các dịch vụ đã bị gián đoạn do tình trạng khẩn cấp, chẳng hạn như chăm sóc sức khỏe ban đầu hoặc chăm sóc y tế cho người cao tuổi có vấn đề khác ngoài virus này”, Rubiolo nói.

Tuy nhiên, những tuyến đầu là nơi cần các bác sĩ nhất. Trong tình thế đó, ngoài nghị định của chính phủ cho phép các bệnh viện ký hợp đồng với các bác sĩ vừa ra trường, Cơ quan bảo vệ dân sự Italy mới đây đã kêu gọi thành lập một đội đặc nhiệm gồm 300 tình nguyện viên. Tổ chức Bác sĩ Không Biên giới cũng cung cấp hỗ trợ cho các bệnh viện ở những khu vực cần thiết nhất. Nhiều quốc gia đã gửi tiếp viện cho Italy.

Bãi đậu xe trước tòa nhà chính của bệnh viện Cremona giờ đây đã mọc lên một bệnh viện dã chiến.

“Tình cảnh này giống như chiến tranh, có các chiến hào và anh hùng”, Samin Sedghi Zadeh, 29 tuổi, người đã làm việc tại khoa phổi ở Cremona trong ba tuần qua, nói. “Nhưng tôi không thích sự so sánh này. Chiến tranh là thứ chúng ta tự mang lại, còn đây là một trường hợp khẩn cấp mà tất cả chúng ta đang cố thoát ra cùng nhau”.

Sedghi Zadeh được sinh ra ở Italy với cha mẹ là người Iran. Anh lấy được bằng y khoa ở Torino cách đây một năm rưỡi. Cho đến khi cuộc khủng hoảng bắt đầu, anh được thuê làm bác sĩ tại một công ty thương mại điện tử. Anh cho biết mình sẵn sàng tham gia giúp hệ thống y tế công cộng chống dịch.

Ba bác sĩ trẻ, Sedghi Zadeh, Tamburelli và Calderone, chỉ được ký hợp đồng làm việc trong một tháng. Nhưng tất cả đều nghĩ rằng hợp đồng của họ sẽ được gia hạn ít nhất cho đến khi kết thúc tình huống khẩn cấp. Sau đó, tất cả họ sẵn sàng đi bất cứ nơi nào đang cần họ.

“Kinh nghiệm chúng tôi đang tích lũy có thể hữu ích ở những nơi khác tại Italy hoặc trên thế giới. Tôi không nghĩ bất kỳ ai trong chúng tôi sẽ rút lui. Khi bạn là bác sĩ, bạn không phải là bác sĩ người Italy, người Pháp hay người Hy Lạp. Bạn là một bác sĩ và bạn sẽ đi đến bất cứ nơi đâu đang cần bạn”, Sedghi Zadeh nói.

Ánh Dương (Theo Time) – Vnexpress

Đọc tiếp

Đời sống

Người Hà Nội không kịp trở tay trước chỉ thị đóng cửa hàng

Đã đăng

 ngày

Bởi

Chiếc ôtô vừa đỗ trước quán cà phê, một nhân viên đã chạy ra xua tay "Đóng cửa rồi!". Người tài xế nhìn quanh, cả con phố vắng tanh, không một quán nào hé cửa.  – Star.vn Đời sống

Cậu nhân viên vừa xua tay “đuổi khách” phân trần, quán dừng hoạt động đột ngột theo lệnh của thành phố nên từ sáng đến giờ cậu đã phải từ chối khoảng 20 vị khách như vậy.

Chiều 25/3, sau cuộc họp của Ban chỉ đạo phòng, chống Covid-19 Hà Nội, Chủ tịch UBND TP Nguyễn Đức Chung quyết định thực hiện việc đóng cửa các dịch vụ không thiết yếu như quán bar, karaoke, cafe, nhà hàng, phòng tập gym… từ 0h ngày 26/3 đến ngày 5/4, bất kể nội hay ngoại thành. Thành phố sẽ chỉ để 20% xe buýt hoạt động, khuyến cáo người dân không sử dụng phương tiện giao thông công cộng trong lúc này.

Chủ quán Nguyễn Văn Thắng cho biết, đêm qua anh nhận được điện thoại từ công an phường Cổ Nhuế 1, quận Bắc Từ Liêm yêu cầu dừng hoạt động vì đây là một trong những biện pháp mới nhất nhằm ngăn chặn sự lây lan của Covid-19. Có lẽ các chủ quán khác trên địa bàn cũng nhận được điện thoại như anh nên từ sáng, cả con phố nằm trên quận non trẻ nhất thủ đô này đã vắng hoe. 

Trưa 26/3, anh Mạnh treo biển dóng cửa hàng thay vì tất bật đón khách như mọi ngày. Ảnh: Phan Dương.
Trưa 26/3, anh Thắng treo biển đóng cửa hàng thay vì tất bật đón khách như mọi ngày. Ảnh: Phan Dương.

“Bất ngờ, nhưng trong thời dịch dã thì phải làm thôi”, ông chủ quán nói. Từ sáng sớm, anh xúm vào dọn dẹp với 12 nhân viên. Đến gần trưa, cánh cổng sơn trắng khép lại, tấm biển “Nghỉ Covid-19 từ 26/3 đến ngày 5/4” được kéo ra chính giữa. Bên ngoài vỉa hè, hàng chục chậu cây xếp dồn một chỗ. Bên trong, bàn ghế úp ngược thành chồng cao giữa nhà.

“Đứa nào về quê thì về, không thì đóng cửa ở yên trong nhà trọ, đừng có đi lang thang, dịch đang cao điểm đấy”, anh nói với các nhân viên.

“Vị khách bị từ chối” đảo mắt nhìn quanh một lượt con phố dài khoảng 2 km chạy quanh hồ điều hòa với hy vọng tìm được một chỗ ngồi. Nhưng hàng chục quán cà phê, nhà hàng thuê mặt bằng từ các khu biệt thự và chung cư như tiệm anh Thắng đều đã đóng cửa kín mít, không có dấu hiệu hoạt động. Có nơi còn treo biển nghỉ 2 tháng kể từ hôm nay.

Khác với các hàng quán cố định, những gánh hàng rong, hộ kinh doanh nhỏ tỏ ra phản ứng mau lẹ hơn với lệnh cấm của thành phố. Phố Nghĩa Tân, con phố có biệt danh “thiên đường quà vặt” trưa 26/3 vắng như Tết. Hàng chục gánh bún đậu, thịt xiên, bánh mỳ bơ nướng… ngày thường chen chúc trên vỉa hè giờ bỗng nhiên biến mất, chỉ còn duy nhất một gánh tào phớ.

Người phụ nữ ngũ tuần vét nồi được hai bát cuối cùng đưa cho hai cậu học sinh. “Tôi không biết chỉ thị, lỡ làm rồi nên bán nốt”, bà vừa nói vừa xếp lại quang gánh.  

Cách đó chừng 30 mét, vợ chồng bà Khuyên ngồi trước cửa quán bún đậu của mình. Mọi ngày khách ngồi kín vỉa hè, sáng nay công an phường đến vận động đóng cửa quán, bà mới biết có chỉ thị mới. “Trở tay không kịp nữa”, bà nói vì đã trót làm hàng.

Vợ chồng bà Khuyên chỉ tiếp khách mua mang về hôm 26/3. Ảnh: Phan Dương.
Vợ chồng bà Khuyên chỉ tiếp khách mua mang về hôm 26/3. Ảnh: Phan Dương.

Không mở cửa bán nhưng hàng trăm suất đồ ăn đã làm, vợ chồng bà đành cố bán vớt vát cho những khách mang về nhưng cũng chẳng được bao nhiêu. “Chắc phải mang về chia cho anh em họ hàng ăn hộ thôi”, bà Khuyên nói. Từ khi có dịch tới giờ quán vắng hẳn, lại thêm quy định mới này nên bà quyết định sẽ đóng cửa một thời gian.

Cách đó không xa, một quán miến trộn đã kịp “chuyển đổi phương thức kinh doanh” – chỉ bán online. Họ cũng hạn chế số lượng khách vào quán, đồng thời khuyến khích mọi người mua về. “Từ ngày mai chúng tôi chỉ phục vụ khách online thôi”, anh nhân viên phục vụ cho hay.

Từ sáng sớm, các tiểu thương trong chợ Nghĩa Tân đã được công an phường đến phổ biến về chỉ thị mới. Trong sáng hôm đó, các chủ quầy chỉ ngồi bàn và hỏi han nhau xem từ mai mình có còn được bán hay không. Chị hàng thịt nhìn sang người hàng gạo, nói: “Chúng tôi là các mặt hàng nhu yếu phẩm nên vẫn được bán”.

Chỉ thị của Hà Nội cho biết, chỉ những cửa hàng kinh doanh một số mặt hàng thiết yếu như lương thực, thực phẩm, hiệu thuốc, trạm xăng dầu sẽ được phép mở cửa. 

Biết về chỉ thị đóng cửa các hàng quán từ tối qua, song anh Lưu Tiến Mạnh, 35 tuổi ở Đống Đa không nghĩ Hà Nội lại thực hiện “thần tốc” tới vậy. Trên đường đi làm, anh không thể tìm được hàng ăn sáng nào, đến đâu cũng thấy đóng cửa im lìm. “Thế là ôm bụng đói đến trưa”, anh Mạnh, làm tại phòng quảng cáo một cơ quan nhà nước trên phố Quán Sứ, nói.

Một số đồng nghiệp cũng chung cảnh “bơ vơ” như Mạnh. Hơn 10 giờ đã có người đi ăn cơm bụi nhưng sau đó trở về báo không có quán nào bán, Mạnh rủ đồng nghiệp mua đồ ăn online. “Thường buổi trưa tôi hay đi ăn ngoài, sau còn la cà trà đá. Nay đến quán trà đá cũng mất tích luôn”, anh nói và dự định có thể từ mai phải mang cơm nhà đi.

Không chỉ mất chỗ ăn, anh Mạnh còn nhận được tin từ chiều nay, phòng tập gym quen thuộc cũng đóng cửa và chưa biết bao giờ mới mở lại. Tập gym 5 năm nay, giờ thói quen bị gián đoạn, anh dự định sẽ đi chạy và vận động tại nhà. “Chắc chắn sẽ bứt rứt nhưng tôi nghĩ đây là điều nên làm. Hy vọng Covid-19 sẽ nhanh được kiểm soát”, anh nói.

Nhà hàng treo biển đóng cửa hai tháng để phòng chống Covid-19 từ sáng 26/3. Ảnh: Phan Dương.
Nhà hàng treo biển đóng cửa hai tháng để phòng chống Covid-19 từ sáng 26/3. Ảnh: Phan Dương.

Cách cơ quan anh Mạnh hơn 2 km, trong căn phòng hơn 30 m2 trên phố Phan Huy Chú, Nguyễn Tiến Đức, 24 tuổi và hai người bạn đang ngồi quanh mâm cơm tự nấu đầu tiên với trứng rán, rau khoai lang luộc và thịt rang.

Ba thanh niên cùng làm trong ngành du lịch thuê trọ một nhà, thất nghiệp khi Covid-19 bùng phát. Thu nhập không có, hàng quán quanh phố đóng cửa im ỉm, ba người bảo nhau mỗi ngày góp 20 nghìn đồng, nấu cơm ngày hai bữa.

“Mỗi thằng một xe đi làm shipper. Tôi có quen một anh bạn làm bánh ngọt, ba đứa đang tính lấy hàng về bán online kiếm thêm thu nhập”, Đức kể. 

Hà Nội hiện là địa phương đang điều trị nhiều người nhiễm nCov nhất cả nước và có khả năng xuất hiện ổ dịch.

Phan Dương – Phạm Nga – Vnexpress

Đọc tiếp
Advertisement

Facebook

Advertisement

Tin Nổi bật