Kết nối với chúng tôi:

Đời sống

Chuyện tình ở ‘ngôi nhà hình trái tim’

Đã đăng

 ngày

 
Dựng nhà giữa sông, ông Đa và bà Thủy không hình dung nhà sẽ tạo hình trái tim khi nhìn từ trên cao và nổi tiếng thế giới.

Bức ảnh “The Buffalo Man” (Người đàn ông chăn trâu) của nghệ sĩ nhiếp ảnh Alex Cao vừa đạt giải Highly Commended trong cuộc thi Drone thế giới, là một trong những cảnh đẹp từ trên cao được các hãng thông tấn lớn đăng tải.

Trong ảnh, đàn trâu được người đàn ông lùa ngang qua ngôi nhà hình trái tim, để lại một vệt bùn trên mặt nước vàng. Người đàn ông đó là Phạm Đức Quang (tên thường gọi là Đa, 55 tuổi).

Bức ảnh The Buffalo Man của tác giả Alex Cao đạt giải Highy Commended trong cuộc thi Drone Thế giới. Ảnh: Alex Cao.
Bức ảnh The Buffalo Man của tác giả Alex Cao đạt giải Highy Commended trong cuộc thi Drone Thế giới. Ảnh: Alex Cao.

“Ngôi nhà trái tim” được ông cùng vợ là bà Phùng Thị Thủy dựng lên 25 năm trước. Nhưng hạnh phúc của họ không chỉ có êm đềm và nên thơ.

Bà Thủy ở xã Tịnh Khê, còn ông Đa ở xã Tịnh Hòa (trước đây thuộc huyện Sơn Tịnh, nay nhập về TP Quảng Ngãi), cách nhau chỉ vài cây số. Nhà nghèo, bà Thủy bỏ cặp sách từ năm lớp 9 để đi buôn gà phụ giúp gia đình. Ra đời sớm, sẵn nhan sắc xinh đẹp, ở tuổi cập kê bà là cô gái lanh lợi và lém lỉnh.

Trong một lần đi ăn cưới bạn, bà gặp ông Đa ngồi cùng bàn. Anh chàng mặc quần nhung đỏ, áo sơ mi trắng và tóc lòa xòa nghệ sĩ, là mốt thời ấy. Thấy ông Đa bảnh bao nhưng rụt rè, ít cụng ly, bà Thủy trêu: “Nâng ly đi chứ anh Đa”. “Anh chàng này ăn chơi sành điệu, chắc cũng không nghiêm túc trong chuyện yêu đương gì đâu”, bà Thủy trộm nghĩ rồi cho qua. Chẳng ngờ ông Đa yêu thầm từ đó.

Thời đó chưa có điện thoại nên ông Đa làm quen với bạn của bà Thủy để tiếp cận, đi chơi chung. Lần nào đi, ông Đa cũng bảnh bao nhưng luôn mặc áo dài tay và cho hai tay vào túi quần. Bà Thủy không để ý nhiều, cứ tưởng đó là phong cách. Vài tháng sau, thấy ông Đa “tấn công” hơi mạnh, một người bạn của bà Thủy mới tiết lộ ông bị cụt một cánh tay từ khi còn nhỏ.

Nghe xong, bà Thủy ngỡ ngàng. “Công tắc tình yêu” của cô gái 20 chưa kịp bật qua đèn xanh đã sang đèn đỏ. Sau này nhớ lại, bà Thủy thật lòng: “Hồi đó mình xinh đẹp, nhiều người theo đuổi mà việc gì phải chọn người như ổng”.

Rồi bà Thủy hẹn hò người mới. Còn ông Đa không bỏ cuộc với chiến thuật “trồng cây si”. Mỗi lần bà Thủy đi xem phim chiếu bóng với bạn trai thì ông Đa lại xuất hiện, khiến bà ngại ngùng.

Thế nhưng, chuyện yêu đương của bà Thủy với những người mới cũng không suôn sẻ. Kẻ thì con trai một, nhà có điều kiện, bà Thủy ngại không tương xứng. Người thì thiếu bản lĩnh, thấy gia đình người yêu khó rồi thoái lui. Hơn một năm thất vọng với tình yêu, bà Thủy giật mình: “Vẫn còn có anh Đa, ảnh tuy không lành lặn nhưng thương mình thật lòng”. Biết bà Thủy đang cô đơn, ông Đa nhờ một người bạn khác trong làng sang nhà bà Thủy “đánh tiếng” là nếu đồng ý thì để ông về thưa chuyện với cha mẹ sang xin cưới.

Bà Thủy im lặng ngầm xuôi. Có một sự tình cờ khiến bà càng tin vào “chữ duyên” giữa mình với ông Đa. Khi bố chàng trai sang làng bên để thưa chuyện với gia đình bà Thủy, Trên đường, gặp một người đàn ông, hỏi nhà bà Thủy, ông này nói sẽ dẫn đến nơi. Đến nhà rồi, cha bà Thủy mới ôn tồn: “Tôi chính là cha con Thủy đây, anh đến đây có chuyện gì không?”. Rồi hai người cha ngồi vào bàn nói chuyện cho hai đứa con quen nhau.

Qua đám hỏi, bà Thủy lại bước vào cuộc đấu tranh nội tâm, chần chừ mãi chưa chịu cưới. Thấy con gái đắn đo, người cha khuyên nhủ, nếu con thấy khó quá thì có thể từ hôn, rồi tìm hiểu người khác, nó như vậy rồi làm sao giặt giũ khi con sinh nở, làm ăn nuôi con.

Ba năm sau đám hỏi, cha bà Thủy đột ngột qua đời. Nhà trai, phía ông Đa lại đến chung tay lo hậu sự. Ông Đa thì ở lại nhiều ngày sau đám tang để động viên vợ chưa cưới. Bà Thủy biết mình đã chọn đúng người nên đám tang xong bà dọn về nhà chồng.

Vợ chồng ông Đa bà Thủy sửa lại cửa của ngôi nhà giữa sông trước mùa Đông. Ảnh: Phạm Linh.
Vợ chồng ông Đa bà Thủy sửa lại cửa của ngôi nhà giữa sông trước mùa đông. Ảnh: Phạm Linh.

Hóa ra, bà lo lắng hơi thừa, vì ông Đa có tật có tài. Bà Thủy mang thai sau vài năm về chung sống, đến khi bụng lớn thì ông lo cơm nước, giặt giũ “êm ru” mà những người đàn ông lành lặn chưa chắc đã làm được.

Công việc đồng áng, ông Đa cũng tháo vát. Ông chèo đò, đánh trâu đi cày, cuốn, chất rạ…chỉ có cắt lúa và đi cấy là ông không làm được do chỉ còn một tay lành lặn. Ngoài 17 sào ruộng (mỗi sào 500 m2), ông còn làm được nhiều nông cụ như mũng, nia, cào…để bán kiếm thêm thu nhập.

Nhà ở bờ này sông Diêm Điền, nhưng đồng ruộng lại ở bên kia bờ sông. Nên đến mùa lúa, mùa gặt, vợ chồng phải mướn thêm hàng xóm, cùng chèo thuyền qua bên đó. Thấy họ “thuận vợ, thuận chồng”, những người trước đây bày tỏ lo lắng cho bà Thủy giờ lại ngưỡng mộ và thầm ghen tị vì “chồng bà Thủy làm giỏi hơn mấy ông khác”.

25 năm trước, ông Đa nảy ra ý định đắp gò ở bãi cạn giữa sông (sông rộng 400 m) để làm một trạm dừng chân khi đi làm đồng, vừa ở vừa nuôi vịt. Nghe ý tưởng có vẻ hơi kỳ nhưng bà Thủy cũng nghe theo chồng, cùng xúc đất lên thuyền rồi ra sông đắp gò.

Nước sông Diêm Điền vốn êm vì đã trị thủy và có nhiều lau sậy, nhưng hai vợ chồng phải trồng rất nhiều cây như: ổi, xanh, bình bát để chống xói lở. Kiên trì suốt 10 năm, diện tích gò đất được mở rộng lên 400 m2. Vợ chồng chia thành hai khoảnh, một khoảnh để dựng nhà tạm và một khoảnh để nuôi vịt.

Vợ chồng ông Đa thường ra nhà giữa sông ăn cơm và buổi trưa và cắt cử một người ở lại chăm vịt, người còn lại về nhà. Những lúc có chuyện riêng hoặc mâu thuẫn, họ ra đây nói với nhau để tránh làm phiền con cái. Ông Đa còn câu cả điện từ nhà sang giữa sông để có thể bật quạt, xem tivi ở đây.

Sông Diêm Điền từ hơn nửa thế kỷ qua được ngăn với biển bằng đập Bờ Đắp để nước sông không nhiễm mặn, giúp người dân hai xã Tịnh Khê và Tịnh Hòa trồng lúa ở cánh đồng hơn 100ha phía trên.

Thấy ông Đa hay đề nghị điều chỉnh nắp ngăn của Đập để xả nước tránh ngập úng và ngăn mặn kịp thời, bốn năm qua, ngành nông nghiệp giao cho ông công việc điều chỉnh nắp đập. Nên mỗi ngày, sau khi cùng vợ cho vịt ăn làm việc nhà, ông còn phải làm “chuyện xã hội” với phụ cấp 6 triệu đồng một năm.

Vợ chồng họ còn được ngành nông nghiệp tặng hơn 200 con giống vịt trời, những con vịt lớn nhanh nhờ vừa được cho ăn đầy đủ, vừa được bơi trong phạm vi các tấm khoanh bằng tre và lưới mà ông Đa bà Thủy dựng quanh nhà.

Tháng 5/2020, các thành viên của CLB Nhiếp ảnh trẻ Quảng Ngãi đang đi tìm những cảnh đẹp của quê hương thì bắt gặp ngôi nhà nhỏ đơn sơ nằm giữa mênh mông nước. “Ban đầu tôi cứ tưởng đây là nhà hoang nhưng không, đó là ngôi nhà có trái tim hạnh phúc được tạo nên từ tình yêu và đôi bàn tay không lành lặn của chú Đa”, anh Alex Cao, tác giả bức ảnh đoạt giải chia sẻ.

Thì ra, những tấm khoanh rào để nuôi vịt, lại cùng ngôi nhà tạo thành hình trái tim, mà chỉ khi chụp trên cao mới nhìn thấy rõ.

“Càng đi nhiều nơi, gặp gỡ nhiều người, tôi lại thấy rốt cuộc, tất cả những gì chúng ta tìm kiếm không phải là hai chữ bình yên sao? Hạnh phúc từ trong bình yên lặng lẽ, giống như hai vợ chồng trong ngôi nhà nhỏ ấy”, nghệ sĩ nhiếp ảnh nói.

Vợ chồng ông Đa bà Thủy trong gò đất họ cùng đắp trong 10 năm. Ảnh: Phạm Linh.
Vợ chồng ông Đa bà Thủy trong gò đất họ cùng đắp trong 10 năm. Ảnh: Phạm Linh.

Còn bà Thủy thì tâm sự: “Chú theo đuổi cô cũng kiên trì mà làm cái nhà này cũng kiên trì?”. Chồng bà trêu lại: “Cô theo đuổi chú chứ, bà ấy từ Tịnh Khê qua ở với chú ở Tịnh Hòa thì không phải theo là gì”.

Phạm Linh – Vnexpress

Advertisement

Đời sống

Hàn Quốc Hùng – Người con luôn canh cánh nỗi niềm với quê hương

Đã đăng

 ngày

Bởi

Sinh ra từ miền quê nghèo, xã Cẩm Sơn, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh – mảnh đất cằn sỏi đá, hằng năm phải hứng chịu biết bao thiên tai, lũ lụt- anh Hàn Quốc Hùng luôn canh cánh nỗi niềm với quê hương dù ở tận phương trời nào.

Cẩm Sơn nơi anh sinh ra trong trân lũ vừa qua

Anh sinh ra trong gia đình có hoàn cảnh khó khăn, một mình mẹ vất vả, lam lũ nuôi hai con với những ruộng lúa, luống khoai, với những bươn chải nhọc nhằn. Ý thức được điều đó, ngay khi vừa tốt nghiệp phổ thông anh vừa học nghề vừa đi làm để trang trải cuộc sống. Sau khi lập gia đình, hai vợ chồng gặp rất nhiều khó khăn, vất vả trong cuộc sống. Một thời gian sau, vì không tìm được việc làm ở nhà nên vợ chồng anh mạnh dạn vay mượn để đi theo con đường xuất khẩu lao động sang Nhật Bản. Sau một thời gian chăm chỉ lao động anh đã dần ổn định được cuộc sống, trang trải được nợ nần.

Năm 2020, là một năm đầy khó khăn, thách thức đối với cả xã hội nói chung và đối với những người dân Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh nói riêng. Khi dịch Covid-19 bùng phát tại Việt Nam và Nhật Bản, khẩu trang tại Nhật Bản khan hiếm, công nhân Việt Nam không mua được khẩu trang để đi làm. Anh Hùng đã mạnh dạn bỏ ra 80 triệu đồng mua hơn 4000 khẩu trang từ Việt Nam để phát miễn phí cho người Việt Nam tại Nhật Bản, gửi bưu điện đến tận nơi cho anh em, hỗ trợ anh em những lúc khó khăn, thất nghiệp.

Tháng 10/2020, miền Trung hứng chịu trận lũ lịch sử, miền quê nghèo Cẩm Sơn, Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh cũng là một trong những nơi ngập sâu, nhiều nhà nước ngập quá cửa sổ, gần mái nhà. Xóm làng bị cô lập, lúa gạo, lương thực, gia súc, gia cầm, đồ đạc trong nhà ngập ướt, hỏng hết hoặc bị cuốn trôi. Trong những ngày này, anh Hùng và bao người con xa quê đứng ngồi không yên, tìm mọi cách để liên lạc với gia đình, bà con làng xóm. Ngay trong những ngày mưa lũ, vợ chồng anh đã dùng khoản tiền dành dụm của mình gửi về cứu trợ cho bà con thôn An Sơn và các vùng ngập nặng trong xã Cẩm Sơn với 8400 gói mì tôm, 3660 hộp sữa, 1500 xúc xích (Tổng giá trị lên đến gần 60 triệu đồng). Ngoài ra, anh còn kêu gọi bạn bè đang sinh sống và làm việc tại Nhật Bản ủng hộ thêm gần 40 triệu đồng để cứu trợ cho quê hương giúp bà con thùng mì, túi gạo vượt qua những ngày khó khăn.

Chính tay bí thư đảng ủy xã Cẩm Sơn Lương Hữu Tiến trao tận tay cho người dân

Tấm lòng của anh khiến bà con vô cùng cảm động và cảm thấy ấm lòng biết bao. Trong khi vợ chồng anh cũng đang lo mưu sinh nơi đất khách quê người, chưa có nổi một ngôi nhà kiên cố để gia đình sinh sống mà anh luôn quan tâm, chăm lo cho anh em, bà con khi hoạn nạn. Có phải chăng vì lớn lên không được sự yêu thương, chăm sóc của người cha và cuộc sống cơ cực nơi miền quê nghèo đã giúp anh trưởng thành hơn, hiểu hơn những vất vả, thiếu thốn của mọi người. Có phải chăng trong anh luôn có chứa chan tình yêu thương, lòng trắc ẩn, hướng về quê hương với những tình cảm tốt đẹp nhất.

Tôi cảm thấy nể phục anh trước những gì anh đã làm vì tình đồng hương, tình quên hương.

Trận lũ lịch sử tại miền Trung

Sơn An – Ngoisao.tv

Đọc tiếp

Đời sống

Chuyện tình ở tuổi 70 của người đàn ông Mỹ và vợ Việt

Đã đăng

 ngày

Bởi

Tám tháng ở Việt Nam, 3 lần ông Anthony bị cấp cứu do không hợp khí hậu, song ông quyết chỉ về Mỹ khi đón được bà Mỹ Hạnh theo cùng.

Hạ cọ vẽ, bà Mỹ Hạnh, 64 tuổi, đang nhìn lại bức tranh mình vừa hoàn thiện thì ông Anthony T. Costanz bước lại quàng tay qua vai vợ, cùng ngắm tranh và liên tục cất lên những lời khen. Qua video, ông khoe gần 50 bức tranh trên tường phòng khách và tất cả quần áo ông đang mặc, đều là… vợ làm.

Với Anthony, người vợ Việt này còn trên cả những gì ông mong đợi. “Tôi luôn ao ước lấy được một người giỏi nữ công gia chánh và hiền hậu như mẹ”, người đàn ông 70 tuổi, gốc Italy, theo gia đình tới Mỹ lập nghiệp ở vùng cảng cá Monterey, California, chia sẻ. Tuy nhiên, qua hai cuộc hôn nhân thất bại, ông đành ở vậy nuôi nấng con trai bằng nghề kinh doanh.

Ông Anthony và bà Mỹ Hạnh trong sinh nhật 63 tuổi của bà, tại nhà của họ ở Monterey, California. Ảnh: Nhân vật cung cấp.
Ông Anthony và bà Mỹ Hạnh trong sinh nhật 63 tuổi của bà, tại nhà của họ ở Monterey, California. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Cách nửa vòng trái đất, bà Mỹ Hạnh cũng có một cuộc sống hôn nhân không trọn vẹn từ năm 24 tuổi, ở vậy và làm gia sư tiếng Pháp, tiếng Anh nuôi hai con. Khi con cái trưởng thành, có gia đình riêng, chỉ còn lại một mình bà trong căn hộ cũ rộng 24 m2 nhưng luôn có cảm giác trống trải.

Noel năm 2015, bà Hạnh ngồi một mình, thẫn thờ cả tiếng rồi “chọn đại” một tài khoản mạng xã hội có ảnh đại diện là người đàn ông với bộ râu trắng như tuyết. Chát được hai câu, họ chuyển qua nói nói chuyện video để hiểu nhau hơn. “Ông ấy với vẻ ngoài như ông già Noel, lại xuất hiện đúng đêm Giáng sinh làm tôi thấy thật là kỳ diệu”, bà Hạnh nhớ lại. Người này chính là ông Anthony.

Quen nhau được một tuần, ông Anthony đặt vé sang Việt Nam. Khi đó ông 65 tuổi và lần đầu bay một chuyến dài hơn 20 tiếng, đến Sài Gòn đúng dịp Tết cổ truyền.

Hai tuần đầu, bà Hạnh dẫn ông đi thăm thú một số nơi. Sang tuần thứ ba, bà mời ông về căn chung cư của mình ở quận 1. Ông Anthony cũng thành “khách mời danh dự” trong các buổi dạy tiếng Anh của người bạn già. Sống chung, ông mê mẩn sự trẻ trung, hiền lành và đặc điểm “không dùng mỹ phẩm” của bà. Bà Hạnh cũng nhận ra ông “thật thà và dễ tin người” đến độ nhờ bà giữ hộ toàn bộ tiền mang theo. “Ba tuần ngắn ngủi không đủ để hiểu rõ về nhau, nhưng chúng tôi đã phải lòng nhau”, bà bộc bạch.

Trước ngày quay về Mỹ, ông Anthony dắt bà Hạnh đi mua một chiếc nhẫn để đính ước. “Cô ấy chọn chiếc nhẫn đơn giản và rẻ nhất, chỉ 36 đôla. Tôi đã vô cùng bất ngờ”, Anthony kể.

Bà Hạnh và các con hay gọi ông Anthony là Ông già Noel hay Santa. Đây là bức tranh bà Hạnh vẽ về chuyện tình yêu của hai người.
Bà Hạnh và các con hay gọi ông Anthony là “Ông già Noel” hay “Santa”. Đây là bức tranh bà Hạnh vẽ về chuyện tình yêu của hai người.

Anthony dành toàn bộ một tháng rưỡi sau đó để làm hồ sơ bảo lãnh bà Hạnh sang Mỹ. “Tôi chỉ mong nhanh gặp lại. Nghĩ đến cô ấy là tôi thấy đau tim”, ông chia sẻ. Cuối tháng 2, người đàn ông Mỹ quay trở lại Việt Nam. Lần này ông ở cùng bà như một người chồng Việt thực thụ, dù phải đối mặt với những thử thách như không hợp khẩu vị đồ ăn hay nỗi sợ hãi đối với giao thông ở Việt Nam.

Song khó khăn lớn nhất đối với Anthony là không gian sống. Ở Mỹ, ông sống ở vùng ôn đới, ở nhà có sân vườn rộng 300 m2, nay phải chôn chân trong căn hộ 24 m2 cùng với bà Hạnh, con trai lớn và gia đình con gái nhỏ. Có lần ông đã thắc mắc: “Sao em phải chăm lo từ đời con sang đời cháu?”. Bà giải thích: “Tôi là người phụ nữ thế hệ 5X truyền thống, sống vì con vì cháu”. Từ đó ông không hỏi thêm gì nữa.

Ở cùng bà, ông có căn phòng riêng nhỏ cỡ 8 m2. Trời nóng khiến ông vã hôi như tắm, phải cởi trần suốt cả ngày. Mỗi chiều, bà Hạnh thường cùng ông ra ngoài đi dạo, ngặt nỗi chỉ có thể loanh quanh khu vực chợ Bến Thành cạnh nhà, hít đủ khói bụi. Một đêm tháng 6, cả gia đình bà Hạnh hoảng hốt khi thấy ông bị khó thở, huyết áp tăng cao. Không thể bế được “ông Santa khổng lồ” này, con trai và con rể bà Hạnh đặt ông lên một chiếc ghế có bánh xe đưa đi cấp cứu. Hơn 20 năm “gà trống nuôi con”, nay ốm đau được người phụ nữ Việt chăm sóc, khiến Anthony cảm giác như “được mẹ chăm thuở nhỏ”. Đợi ông khỏe hẳn, bà Hạnh và các con khuyên nên trở về nước. Song ông nhất quyết không về. “Tôi biết tính cô ấy không ham định cư Mỹ. Cô ấy quyến luyến con cháu lắm. Nên tôi có thể chắc chắn nếu mình về nước thì không biết bao giờ cô ấy mới sang”, ông giải thích.

Chấp nhận ở lại đồng nghĩa ông phải tiếp tục sống trong điều kiện ăn ở thiếu thốn. Hết hạn visa mà bà Hạnh vẫn chưa được gọi phỏng vấn, ông Anthony đành đi du lịch sang Campuchia, sau đó nhập cảnh lại Việt Nam chứ không về nước. Ba tháng tiếp theo đúng đợt nắng nóng cao điểm. Người đàn ông Mỹ nhốt mình trong phòng điều hòa nhiều hơn và phải đi cấp cứu thêm hai lần nữa.

Khi ông tỉnh lại, bà Hạnh ngồi bên giường khóc lóc, cố gắng khuyên ông về nước đi. “Tôi hứa chắc chắn sẽ sang”, bà nói. Giọng ông yếu mà cương nghị: “Anh chờ đón được em mới trở về”.

Ở quê nhà, bạn bè và con trai liệt kê đủ rủi ro để khuyên ông trở về. Con trai ông, anh Tom Costanza, 28 tuổi, khuyên không được nên giận bố và giận luôn cả bà Hạnh. Sau này khi bà Hạnh sang, suốt nửa năm đầu anh không thân thiện, có ăn cơm chung cũng “im như thóc”. Mãi sau này, ngày ngày chứng kiến bà Hạnh chăm bố, biến khu vườn trống trơn thành vườn hoa xinh đẹp thì anh chàng mới thay đổi.

“Giờ thì con đã hiểu sao bố nhất quyết ở lại Việt Nam”, một ngày anh chàng nói. Từ đó Tom và bà Hạnh thành một đội. Hễ muốn khuyên bố ăn kiêng hay vay mượn gì đó, anh đều nhờ bà Hạnh tác động vì biết bố chỉ nghe lời bà.

Ông Anthony, bà Hạnh cùng con và cháu gái bà tại , trong lần về nước hồi tháng 3/2020. Ảnh: Nhân vật cung cấp.
Ông Anthony, bà Hạnh cùng con và cháu gái bà tại , trong lần về nước hồi tháng 3/2020. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Hết hạn visa lần hai, Anthony lại đưa bà Hạnh đi du lịch Campuchia một lần nữa để được cấp visa lần 3. Ngày 20/9/2016, bà được lãnh sự quán Mỹ gọi phỏng vấn, một tuần sau thì nhận được visa Mỹ. Ngay tối hôm đó ông Anthony đặt vé máy bay về nước, lịch bay là chiều ngày hôm sau. “Tôi rời Việt Nam quá mau, không kịp trở tay. Nhưng vì ‘ông Santa’ đã ở Việt Nam 8 tháng chờ đợi nên tôi chiều theo ông ấy”, bà chia sẻ.

Ngày 28/9, bà Hạnh, khi đó 60 tuổi, ôm chặt 2 đứa con, 5 đứa cháu nhiều lần. Phía sau là quê hương với bao gương mặt thân thuộc, phía trước là vùng đất hoàn toàn mới, ngoài “ông Santa”, bà chẳng biết một ai. “Hãy xem như một chuyến du lịch nhé mẹ. Nếu không thích nữa thì về với các con”, lời hai người con vẫn văng vẳng bên tai bà Hạnh khi máy bay đã cất cánh.

Chị Hương Trinh, 40 tuổi, con gái bà Hạnh kể, chính quãng thời gian ông Anthony cùng sinh hoạt trong căn nhà chật chội, chị và anh trai đã nhìn ra ông là hiền lành, dễ tính và yêu thương mẹ thật lòng. Đặc biệt họ tin tưởng mẹ mình, vốn vui vẻ, lạc quan và nhiều tài vặt, sẽ không khó để thích nghi môi trường mới.

Sống với nhau ở Mỹ tròn 4 năm, đôi vợ chồng già thấy họ như được sinh ra cho nhau. Cả hai đều là người dễ ăn uống, tin người và hay mua đồ lặt vặt khi xem quảng cáo. Ông Anthony tạo niềm vui cho bà bằng việc mua nhiều mô hình lắp ghép, màu vẽ, máy may, vải vóc, đồng thời mở một trang web, đăng tải quảng cáo để vợ có thể kiếm tiền bằng cách nhận hàng may, sửa đồ, đan móc. Đến nay bà Hạnh đã có một số lượng khách hàng ổn định. Người đàn ông Mỹ cũng vừa trải qua một ca phẫu thuật giảm cân, để có thể sống lâu hơn bên vợ.

Khoảng 3 tháng sau khi sang Mỹ, ông Anthony dẫn bà Hạnh tới ngân hàng chuyển các tài khoản thành đứng tên hai vợ chồng. Hôm đó ông lấy ra một hộp trang sức, bên trong là tất cả nữ trang mẹ ông để lại, nay tặng cho người vợ Việt, như để bù lại chiếc nhẫn đơn sơ ngày đính ước…

“Tôi đã hứa đưa em sang đây là sẽ đảm bảo cho em về kinh tế, để có em bên cạnh, cùng nghỉ hưu với tôi”, lời ông Anthony hứa thời mới yêu, giờ ông vẫn đang cùng bà thực hiện.

Phan Dương – Vnexpress

Đọc tiếp

Đời sống

Vì sao có những cuộc hôn nhân ‘chết yểu’?

Đã đăng

 ngày

Bởi

Bên cạnh những cặp vợ chồng hạnh phúc, ấm êm cả đời, không ít các cặp đôi vừa kết hôn vài năm đã chia tay. Những cặp đôi thế nào thì có nguy cơ tan vỡ?
Ảnh minh họa: Mompresso.
Ảnh minh họa: Mompresso.

Theo tờ Aboluowang, có ba kiểu hôn nhân không thể bền.

Hôn nhân một chiều

Trong quan hệ vợ chồng, mỗi cá nhân đều mong được yêu thương trọn vẹn, hết lòng. Điều này là bản tính tự nhiên của con người. Tuy nhiên, nếu một người chỉ trông đợi nửa kia dốc lòng với mình mà bản thân lại không sẵn sàng làm điều đó, đây là một mối quan hệ một chiều, thiếu tích cực. Quan hệ vợ chồng không thể chỉ do một người duy trì. Mục đích của hôn nhân chính là cùng nhau đương đầu với những thử thách, khó khăn trong cuộc sống, chứ hoàn toàn không thể chỉ là “tìm nơi trú ẩn an toàn cho cuộc đời”.

Trong bộ phim “Ba mươi chưa phải là hết” của Trung Quốc – một bộ phim truyền hình gây tiếng vang trong nửa đầu 2020, nhân vật nữ chính Chung Hiểu Cần đã nói: “Ai cũng muốn trú mưa, tránh gió, vậy thì ai là bến đỗ?”.

Khi hai người bước vào hôn nhân, tức là cùng nhau chia sẻ trách nhiệm, đảm nhận những vai trò khác nhau để gìn giữ mối quan hệ bền vững. Thế nên, những cuộc hôn nhân chỉ một phía chịu trách nhiệm, nửa kia vẫn tiêu diêu đeo đuổi mục tiêu riêng mình, thì rất nhanh chóng, mối quan hệ ấy sẽ tan vỡ.

Theo tiến sĩ Caryl Rusbult – nhà tâm lý học tại Đại học Kentucky, Mỹ: “Lý do vì sao một mối quan hệ rất khó bền khi một trong hai phía không còn nỗ lực, là do sự tiêu cực của một người khiến người kia cũng bắt đầu phản ứng tiêu cực. Khi điều đó xảy ra, thật khó để cứu vãn mối quan hệ”.

Hôn nhân không chung thủy

Hôn nhân là sự kết hợp của hai tâm hồn đồng điệu. Thế nên, điều cấm kỵ nhất của hôn nhân chính là một trong hai phía có hành vi không chung thủy, phá vỡ sự đồng điệu đó.

Trong hôn nhân, tác động của sự thiếu chung thủy là vô cùng lớn, ví dụ gây cú sốc tinh thần to lớn cho nửa kia, làm mất sự tin tưởng và nảy sinh những cảm xúc tiêu cực: căm hận, ghen tuông, nghi ngờ…, kéo theo đó là những hành xử thiếu tử tế với đối phương. Ngay cả khi ngoại tình chấm dứt, thì những vết thương nó để lại vẫn tồn tại theo thời gian, trở thành vết sẹo khó lành trong lòng nửa kia.

Kết quả một điều tra, thăm dò xã hội được thực hiện bởi chuyên trang Best Life, Mỹ gần đây trên 441 người đã có gia đình và ngoại tình cho thấy, hơn một nửa (54,5%) đã chia tay ngay sau khi sự thật lộ ra. 30% khác cố gắng ở bên nhau nhưng cuối cùng đã chia tay, và chỉ 15,6% có thể duy trì quan hệ sau sự đổ vỡ lòng tin này.

Hôn nhân có yếu tố bạo lực

Bạo lực gia đình là một trong những nguyên nhân chính, dẫn đến sự đổ vỡ của mối quan hệ vợ chồng. Bạo lực gia đình không chỉ là việc bạo hành thể xác, mà còn bạo lực về tinh thần, về kinh tế, hay bạo hành tình dục…

Tờ NYTimes gần đây đăng tải đoạn video ghi lại hình ảnh một phụ nữ Trung Quốc bị chồng đánh đập nhẫn tâm. Người phụ nữ sau đó nhảy từ tầng hai xuống đường, dẫn đến bị gẫy xương sống, chân liệt tạm thời. Người vợ cho biết cô chỉ có cách nhảy xuống đường để thoát thân, nếu không muốn bị chồng đánh chết. Cô cho biết không muốn ở thêm một phút giây nào với người chồng, và kiên quyết ly dị.

Thống kê của Trung Quốc giai đoạn Covid-19 bùng phát mạnh nhất hồi đầu 2020 cho thấy, các vụ bạo lực gia đình tăng theo cấp số nhân. Số liệu thống kê trên toàn quốc về tỷ lệ ly hôn cũng cho thấy con số tăng vọt. Điều này chỉ ra một thực tế: bạo lực gia đình là một trong những nguyên nhân dẫn đến quyết định chia tay của các cặp vợ chồng.

Thùy Linh (Theo Aboluowang) – Vnexpress

Đọc tiếp
Advertisement

Facebook

Advertisement

Tin Nổi bật