Kết nối với chúng tôi:

Đời sống

Bệnh nhân siêu lây nhiễm Italy xuất viện

Đã đăng

 ngày

 
Mattia, 38 tuổi, kết thúc cuộc đấu tranh kéo dài một tháng với Covid-19 và rời bệnh viện với tư cách người chiến thắng, ngày 23/3. – Star.vn Đời sống

Trong một đoạn phỏng vấn sau khi xuất viện, Mattia nói: “Tôi hay bạn đều có thể được chữa khỏi căn bệnh này”. 

Tính đến ngày 23/3, có gần 64.000 bệnh nhân mắc Covid-19 được chẩn đoán ở Italy, với mức tăng gần 5.000 người trong một ngày. Khi Mattia được đưa vào danh sách những người được chữa trị, cha anh đã qua đời vào ngày 19/3 và trở thành một trong hơn 6.000 người tử vong vì đại dịch.

Mattia không phải là trường hợp đầu tiên mắc Covid-19 được xác nhận tại Italy. Theo báo cáo của Interface News, bệnh nhân Covid-19 được xác định sớm nhất tại nước này là một cặp khách du lịch người Trung Quốc đến Italy du lịch và được chẩn đoán mắc bệnh tại Rome vào ngày 31/1. Một tuần sau, một khách Trung Quốc khác khi đến Rome cũng đã mắc bệnh. Do được phát hiện và cách ly kịp thời nên ba trường hợp trên không mở rộng sự lây nhiễm, bởi vậy họ không được gọi là “bệnh nhân số 1” theo nghĩa dịch tễ học.

Một đám tang khép kín của bệnh nhân nhiễm Covid-19  tại vùng Lombardia, phía Bắc nước Italy. Ảnh: The Guardian
Một đám tang khép kín của bệnh nhân nhiễm Covid-19  tại vùng Lombardia, phía Bắc nước Italy. Ảnh: The Guardian

Dịch bệnh ở Italy chính thức xuất phát từ thị trấn Codogno tại phía Bắc, cách Rome khoảng 600km. Mattia là trường hợp đầu tiên tại thị trấn mắc bệnh và anh cũng là công dân Italy đầu tiên được xác nhận nhiễm Covid-19.

Mattia là vận động viên marathon. Lần đầu anh cảm thấy không khỏe là hôm 14/2. Tuy nhiên, anh chỉ được kê đơn thuốc chống cúm và cho về nhà vì các bác sĩ cho rằng Mattia không thể nhiễm Covid-19 bởi không đến Trung Quốc.

Ba ngày tiếp theo, Mattia liên tục đến bệnh viện khám lại nhưng đều được chẩn đoán bị cúm mặc dù bệnh ngày càng nặng hơn. Đến 3 giờ sáng 19/2, Mattia khó thở, được vợ đưa vào bệnh viện cấp cứu. Đến 20/2, anh mới được chẩn đoán bị viêm phổi do nCoV. Sau đó anh được chuyển đến bệnh viện Policlinico San Matteo ở Pavia để cách ly và điều trị.

Sau khi được xác nhận nhiễm Covid-19, vợ của Mattia mới nhớ ra gần đây anh có tiếp xúc với một người bạn Trung Quốc. Tuy nhiên các xét nghiệm sau đó cho thấy người bạn này lại không hề nhiễm virus.

Người đàn ông 38 tuổi này được cho là người đầu tiên trở thành nguồn lây nhiễm ở Italy. Khi nhập viện, anh ở trong tình trạng nguy kịch. Trước đó, một số thành viên trong gia đình và bạn bè đã đến thăm.

Trong thời gian điều trị, tình trạng của Mattia xấu đi và anh được chuyển đến phòng chăm sóc đặc biệt trong 18 ngày. Các bác sĩ đã phải cho người đàn ông này thở máy liên tục đến ngày 8/3. Sau khi xuất viện, Mattia nói rằng thở là điều đơn giản nhưng tuyệt vời nhất. Anh cũng kêu gọi mọi người ở nhà vì chỉ có phòng ngừa mới có thể ngăn chặn sự lây nhiễm.

Bệnh nhân này phải mất một tuần từ khi xuất hiện các triệu chứng đến chẩn đoán và 36 giờ từ khi nhập viện đến điều trị cách ly, phản ứng chậm trễ của bệnh viện đã tạo ra sự lây truyền rộng rãi của nCoV.

Một số nhân viên bệnh viện phàn nàn rằng họ đã không được thông báo về nguy cơ dịch bệnh khi có kết quả dương tính của Mattia và phòng cấp cứu đã không được đóng cửa kịp thời để khử trùng sau khi đưa bệnh nhân ra khỏi đó.

Cuối cùng, Mattia đã lây nhiễm cho ít nhất 13 người, bao gồm người vợ đang mang thai, người bạn chạy bộ cùng, 2 bác sĩ ở viện, 1 bác sĩ gia đình, 3 trẻ mới lớn và 1 phụ nữ 77 tuổi hiện đã qua đời.

Trước khi xuất hiện các triệu chứng, Mattia cũng thường xuyên tham gia các hoạt động xã hội. Theo tờ New York Times, anh đã tham dự ít nhất 3 bữa tối với sự tham dự của hàng trăm người. Điều này có nghĩa anh có thể lây truyền virus cho nhiều người khác. 

Sau khi Mattia được chẩn đoán dương tính, số trường hợp nhiễm bệnh ở miền Bắc Italy bắt đầu tăng theo cấp số nhân và dần mở rộng ra toàn quốc. Ngày 23/2, số bệnh nhân đã vượt quá 130 và Cordonio trở thành một trong 11 thành phố và thị trấn đầu tiên bị phong tỏa tại quốc gia này. Tính đến 23/3, tổng cộng có 28.761 trường hợp được xác nhận mắc bệnh tại vùng Lombardia và 3.776 người đã tử vong.

Sơ đồ lây nhiễm của bệnh nhân số 1 tới 13 người khác. Ảnh: The Guardian
Sơ đồ lây nhiễm của “bệnh nhân số 1” tới 13 người khác. Ảnh: The Guardian

“Đây không phải là cơn sóng nhỏ mà là sóng thần”, ông Roberto Rona, người đứng đầu bộ phận chăm sóc đặc biệt tại bệnh viện thành phố Monza thuộc vùng Lombardy nói.

Thủ tướng Italy Giuseppe Conte vào ngày 24/2 cũng đã chỉ trích bệnh viện (giấu tên) góp phần để xảy ra 528 ca nhiễm và 14 ca tử vong tại nước này. Trước đó, ông Conte thừa nhận sai sót trong quá trình phòng và điều trị khiến bệnh lan mạnh.

Các bác sĩ Italy nghi ngờ rằng nCoV đã lây lan ở nước này trước khi Mattia bị nhiễm bệnh. Cũng có một tuyên bố bệnh “viêm phổi lạ” xuất hiện ở vùng Lombardy đặc biệt ở người cao tuổi từ tháng 11/2019, tuy nhiên chưa thể xác định được đó là viêm phổi gì. Fabrizio Pregliasco, một nhà dịch tễ học, cho biết cái gọi là “bệnh nhân số 1” có thể là “bệnh nhân số 200”.

“Phong tỏa từ thị trấn, cho đến các thành phố và cuối cùng là toàn bộ đất nước, cách tiếp cận phòng chống dịch bệnh của người Italy dường như luôn chậm hơn một bước so với quỹ đạo gây chết người của virus”, nhà dịch tễ học này đưa ra nhận định. Hiện Italy là quốc gia có số người chết cao nhất do Covid-19 trên toàn thế giới.

Hôm nay, Mattia đang hồi phục và chờ vợ mình – người cũng vừa được xuất viện đến đón. Họ cũng đang hồi hộp chào đón đứa con đầu lòng sẽ ra đời vào tháng 5 tới, trong khi Italy vẫn đang tìm cách thoát khỏi dịch bệnh.

Mattia đã nhiễm virus corona ở đâu và ai là “Bệnh nhân số 0” của Italy vẫn là một bí ẩn chưa có lời giải.

Vy Trang (Theo sohu) – Vnexpress

Đời sống

Cách ‘trốn dịch’ của giới siêu giàu Mỹ

Đã đăng

 ngày

Bởi

Một số người thuê phòng khách sạn, khu nghỉ dưỡng, thậm chí là bao trọn gói một khách sạn làm nơi "cách biệt cộng đồng" trong thời gian dịch bệnh. – Star.vn Đời sống

Blantyre Country Resort, một khu nghỉ dưỡng sang trọng ở Berkshires thường hoạt động vào tháng 5, nhưng hiện đã mở cửa cho một nhóm nhỏ hoặc một gia đình đặt toàn bộ số phòng. Chi phí là 38.000 USD/ngày.

“Mặc dù chúng tôi đang ở giữa mùa đông đóng cửa hàng năm, chúng tôi đã nhận được một số cuộc gọi từ nhiều vị khách quen thuộc đề nghị bao trọn khách sạn. Có một mong muốn hơn bao giờ hết là đưa tất cả gia đình và những người thân yêu (đi trốn dịch), và việc thuê trọn biệt thự từ thời đại mạ vàng (cuối thế kỉ 19) của chúng tôi là một cách để làm vậy”, tổng giám đốc Stephen Benson nói với CNN Travel.

Blantyre Country Resort. Ảnh: CNN Travel.
Blantyre Country Resort. Ảnh: CNN Travel.

Cape Arundel Inn ở Kennebunkport, Maine, cũng cho thuê tương tự. Mức giá hàng tuần 19.500 USD sẽ bao gồm toàn bộ khách sạn 14 phòng ngủ, tất cả đều có tầm nhìn ra biển, dọn phòng và phục vụ ăn uống. Để đảm bảo an toàn cho nhân viên, tất cả các liên hệ đều qua mạng và các bữa ăn được chuẩn bị trước.

“Đây là dịch vụ chúng tôi mới triển khai trong tháng 4. Chúng tôi thấy rất nhiều ngôi nhà thường phục vụ trong mùa hè đang trở thành nơi nghỉ cho những người tới từ khu vực thành thị đông dân kể từ khi virus tấn công”, giám đốc quản lý khách sạn, Justin Grimes, nói. “Chúng tôi cung cấp các lựa chọn bổ sung cho những ai muốn tránh các khu đô thị đông người”.

Thực tế trên đã phản ánh hoàn hảo sự chênh lệch giàu nghèo rõ rệt ở Mỹ. Nhiều người không thể rời khỏi nhà hoặc ngừng làm việc, chứ đừng nói đến việc tới bang khác và thuê trọn khách sạn.

Trong vài tuần qua, một số tỷ phú thuê siêu du thuyền để trốn dịch trên đất liền. Việc sử dụng máy bay tư nhân tăng vọt ngay cả khi du lịch hàng không thương mại giảm. Ngược lại, 3,3 triệu người Mỹ đã nộp đơn thất nghiệp trong tuần kết thúc vào ngày 21/3, trong bối cảnh toàn bộ nhiều ngành sụp đổ vì mọi người được yêu cầu phải ở nhà tránh dịch.

Những người giàu có rời nhà cửa và coi thường các biện pháp tự cách ly. Họ có thể trở thành nguồn “siêu lây nhiễm”, bởi thường đến từ các điểm nóng như New York và mang virus tới các vùng ngoại ô. Khi đến những khu vực này, họ thường làm xáo trộn cuộc sống ở địa phương. Hậu quả, đã có báo cáo về tình trạng thiếu lương thực ở một số thị trấn trên khắp nước Mỹ.

Tệ hơn nữa, một lượng đáng kể người mới có thể gây thiếu hụt các nguồn lực. Chẳng hạn, hòn đảo Nantucket đang chứng kiến một nhóm người giàu đến những ngôi nhà họ mua để nghỉ vào mùa hè sớm hơn dự kiến nhiều tháng. Chính quyền ở đây yêu cầu những người này “tránh xa” hòn đảo vì nơi đây chỉ có một bệnh viện với 14 giường bệnh.

Ánh Dương (Theo Business Insider) – Vnexpress

Đọc tiếp

Đời sống

Số vụ ly hôn tăng vọt sau đại dịch

Đã đăng

 ngày

Bởi

Tiền quá ít, thời gian chạm mặt nhau quá nhiều, việc nhà không phân chia công bằng… trong thời kỳ cách ly đã đẩy nhiều cuộc hôn nhân xuống "vực thẳm". – Star.vn Đời sống

Đó cũng là câu chuyện của gia đình cô Wu, 30 tuổi, ở Quảng Đông sau gần hai tháng sống cách ly trong nhà cùng người bạn đời không có việc làm. Họ đã cãi nhau liên tục.

Cô Wu liệt kê ra một danh sách những vấn đề của cuộc hôn nhân. Ngoài chuyện tài chính và việc nhà, điều khiến cô khó chịu nhất là thói quen cho con chơi đến khuya của chồng. “Anh ta là người gây ra những rắc rối trong nhà”, cô nói, “Tôi không chịu đựng được nữa. Chúng tôi đã đồng ý ly hôn, và việc tiếp theo là đi tìm luật sư”.

Ngay khi các lệnh phong tỏa được dỡ bỏ, lượng đơn xin ly hôn tăng vọt ở Trung Quốc. Ảnh: Global Times.
Ngay khi các lệnh phong tỏa được dỡ bỏ, lượng đơn xin ly hôn tăng vọt ở Trung Quốc. Ảnh: Global Times.

Mặc dù Trung Quốc chỉ công bố số liệu thống kê trên toàn quốc về ly hôn theo định kỳ thường niên, các báo cáo từ nhiều thành phố khác nhau cho thấy sự bất ổn gia tăng mạnh nhất vào tháng 3, khi các ông chồng và bà vợ bị “nhốt” ở nhà trong nhiều tuần, nhằm ngăn chặn sự lây lan của Covid-19.

Các vụ bạo lực gia đình cũng tăng lên theo cấp số nhân. Xu hướng này có thể là một cảnh báo đáng ngại cho các cặp vợ chồng ở những đất nước khác đang trong giai đoạn đầu của việc bị cô lập ở nhà. Nếu sự xa cách làm cho trái tim nảy nở xúc cảm yêu đương, thì ngược lại, việc ở gần nhau quá nhiều thời gian, trong một không gian khép kín, có thể gây ra những cảm xúc tiêu cực.

Thành phố Tây An và tỉnh Tứ Xuyên đều báo cáo số lượng hồ sơ ly hôn cao kỷ lục vào đầu tháng 3, thậm chí dẫn đến sự ùn ứ tại các tòa án. Khoảng một tuần nay, ở Hồ Nam, nhân viên tiếp nhận hồ sơ ly hôn thậm chí không còn thời gian để uống nước, vì rất nhiều cặp vợ chồng xếp hàng để nộp đơn. Lượng hồ sơ tiếp nhận mỗi ngày liên tục bị phá kỷ lục.

“Các vấn đề tầm thường trong cuộc sống đã dẫn đến sự leo thang của các cuộc xung đột. Việc giao tiếp kém cũng là nguyên nhân khiến mọi người thất vọng về hôn nhân và đưa ra quyết định ly hôn”, ông Yi Xiaoyan – giám đốc trung tâm đăng ký kết hôn của thành phố Mịch La, chia sẻ.

Luật sư chuyên các vụ ly hôn ở Thượng Hải, Steve Li tại hãng luật Gentle & Trust cho biết số ca ly hôn anh xử lý đã tăng 25% kể từ khi lệnh phong tỏa của thành phố được nới lỏng hơn vào giữa tháng 3. Ngoại tình từng là lý do số 1 khiến khách hàng tìm đến anh. Nhưng giờ đây thì không phải vậy. Giống như Giáng sinh ở phương Tây, kỳ nghỉ Tết Nguyên đán ở Trung Quốc có thể gây ra căng thẳng trong các liên kết gia đình. Thế nên, khi virus bắt đầu tấn công vào cuối tháng 1, nhiều cặp vợ chồng đã phải chịu đựng hai tháng “mắc kẹt” trong cùng một mái nhà, đôi khi là cả một gia đình lớn. Đối với một số người, điều đó là quá sức.

“Càng có nhiều thời gian ở bên nhau, họ càng ghét nhau hơn”, Li nói về một số trường hợp anh đang xử lý. “Con người đều cần không gian riêng, không chỉ là các cặp vợ chồng”.

Tỷ lệ ly hôn của Trung Quốc đã tăng lên đều từ năm 2003, khi luật pháp được tự do hóa. Theo thống kê của Bộ Nội vụ, hơn 1,3 triệu cặp vợ chồng đã ly hôn vào năm đó, con số này tăng dần trong 15 năm, đạt đỉnh 4,5 triệu cặp vào năm 2018. Năm 2019, 4,15 triệu cặp vợ chồng Trung Quốc ly hôn.

Các quan chức Trung Quốc từng hy vọng rằng các cặp vợ chồng kết hôn sẽ giúp tăng số lượng trẻ em, nhằm giúp bù đắp tỷ lệ sinh đang ở mức thấp kỷ lục kể từ năm 1949.

“Giờ đây bạn ở nhà trong giai đoạn dịch bệnh bùng phát, chính sách sinh con thứ hai được nới lỏng, nên việc sinh con thứ hai cũng là góp phần đóng góp cho đất nước”, đây là biểu ngữ do văn phòng kế hoạch hóa gia đình treo tại Lạc Dương, Hà Nam. Nhưng có vẻ mọi thứ đi theo chiều ngược lại.

Trong khi đó, truyền thông Trung Quốc tràn ngập các báo cáo về xung đột vợ chồng. Trang Sixth Tone trụ sở Thượng Hải đưa tin rằng cảnh sát một quận dọc theo sông Dương Tử, trung tâm Hồ Bắc, nơi xảy ra đại dịch ở Vũ Hán, đã nhận 162 báo cáo về bạo lực gia đình trong tháng 2, tức là gấp ba lần so với số báo cáo ở cùng thời điểm này trong năm 2019.

Feng Yuan, người đồng sáng lập Equality, một tổ chức phi chính phủ ở Bắc Kinh tập trung vào bạo lực giới nói rằng đã có sự gia tăng các yêu cầu giúp đỡ tới tổ chức của cô. Người này nhận định trong email: “Lệnh phong tỏa đã làm bộc lộ xu hướng bạo lực vốn đã tồn tại trước đó nhưng chưa thể hiện. Việc bị buộc ở nhà cũng khiến việc tìm kiếm sự giúp đỡ trở nên khó khăn hơn. Cảnh sát bận rộn với việc thực thi kiểm dịch đến nỗi đôi khi không thể đáp ứng các cuộc gọi khẩn cấp từ các nạn nhân, những phụ nữ bị hành hung mà không thể ra khỏi nhà, trong khi tòa án, nơi ban hành các lệnh bảo vệ, lại đóng cửa”.

Ngay cả khi dịch bệnh giảm đi, cuộc sống có thể trở lại với trạng thái tương đối bình thường, các căng thẳng tâm lý và kinh tế dự kiến sẽ còn tồn tại trong nhiều tháng. Một nghiên cứu về người dân Hong Kong sau đại dịch SARS 2002-2003 cho thấy, một năm sau khi dịch bệnh bùng phát, những người sống sót sau đó vẫn có mức độ căng thẳng, lo âu cao. Tỷ lệ ly hôn của Hong Kong năm 2004 cao hơn 21% so với năm 2002.

Hiện tượng số vụ ly hôn tăng vọt sau đại dịch khiến các chuyên gia đặt câu hỏi: Phải chăng nguyên nhân là vì Covid-19?. Ảnh: AP.
Hiện tượng số vụ ly hôn tăng vọt sau đại dịch khiến các chuyên gia đặt câu hỏi: Phải chăng nguyên nhân là vì Covid-19?. Ảnh: AP.

Ở Trung Quốc, phụ nữ thường là người chủ động đòi ly hôn, với con số là 74% năm 2016-2017, theo đánh giá của Chánh án Tòa án Nhân dân tối cao. Tuy nhiên, phụ nữ lại là đối tượng thiệt thòi hơn khi phân xử chia tài sản. Theo thông lệ, đàn ông trẻ tuổi độc thân ở các vùng thành thị Trung Quốc khi mua nhà thường nhờ sự giúp đỡ của cha mẹ. Việc làm này là cách chứng minh với bạn đời tương lai rằng họ có sự ổn định về tài chính. Khi ly hôn, người chồng do đó có quyền đối với tài sản trước hôn nhân của mình, ngay cả khi người vợ đã giúp trả một phần nợ ngân hàng. Như trường hợp cô Wu ở trên, may mắn rằng bố mẹ cô đã mua nhà, mua xe cho vợ chồng cô, thế nên cô không rơi vào cảnh bị thiệt thòi khi phân chia tài sản.

Trong phiên họp vào cuối năm nay, Đại hội đồng Nhân dân Trung Quốc sẽ xem xét đề xuất giai đoạn “hàn gắn” kéo dài 30 ngày cho các cặp đôi đệ đơn xin ly hôn, và trong thời gian đó, một trong hai bên có thể rút đơn. Còn hiện tại, thẩm phán xét xử các đơn ly dị sẽ yêu cầu các lý do nghiêm trọng như ngoại tình, bỏ rơi… để có thể chấp thuận ly dị, hoặc có thể từ chối với các cặp còn quá trẻ, quá nóng vội. Tuy nhiên nếu các cặp nộp tái nộp đơn sau sáu tháng, thẩm phán sẽ coi rằng đây là sự khác biệt không thể hòa giải.

Người trẻ ngày nay có nhiều khả năng ly hôn hơn cha mẹ họ. “Giờ đây, một phía chỉ cần nói: “Tôi không thích anh nữa”, thì ngay ngày hôm sau, phía kia có thể đệ đơn ly hôn”, Li nói. Yang Shenli, một luật sư tại công ty luật Dingda ở Thượng Hải cho hay bốn trường hợp nộp đơn ly hôn trong giai đoạn lệnh phong tỏa diễn ra đến nay, đều sinh sau năm 1985, hai cặp trong số đó đều quyết định chia tay vì “giai đoạn cách ly khiến mâu thuẫn tăng cao”.

Thùy Linh (Theo Bloomberg)

Theo Vnexpress

Đọc tiếp

Đời sống

Shipper trong những ngày đại dịch

Đã đăng

 ngày

Bởi

Gọi điện mãi không thấy nghe, Trần Văn Nghĩa đã nghĩ khách lại "bom hàng" và phải mang gói đồ về ăn. Bỗng nhiên, từ tầng hai một sợi dây thòng xuống. – Star.vn Đời sống

“Xin lỗi vì mải đi kiếm cái dây. Các anh đi khắp nơi, dịch bệnh khó lường, chuyển hàng thế này cho an toàn”, vị khách nói vọng xuống.

Nghĩa hơi sững người trước hành động của khách nhưng ngay lập tức anh hiểu ra vấn đề nên vội buộc túi đồ ăn vào sợi dây. Khi gói đồ được kéo lên đến tầng 2, trời bỗng trời nổi gió, bụi bay mù mịt, nước mắt Nghĩa bỗng ứa ra. “Chắc là do bụi”, anh chép miệng và chợt nghĩ, “Khách còn cẩn thận thế, còn vợ con mình thì sao? Liệu mình có vô tình mang virus về nhà không?”. Ý nghĩ cũng chỉ dừng lại được ở đó, người đàn ông 40 tuổi nổ máy xe và nhìn vào màn hình ứng dụng. Lại một đơn nữa “nổ”.

Từ sau lần giao hàng bằng dây thừng đó, để giảm tiếp xúc trực tiếp với khách, Nghĩa thường đặt thức ăn trên túi rồi lùi về sau khoảng 2-3 m để khách tự đi ra lấy cho yên tâm.

Là công nhân tại khu công nghiệp Bắc Thăng Long, ba năm nay, sau khi tan làm, anh Trần Văn Nghĩa (quê Đông Anh) lại vào nội thành làm xe ôm công nghệ. Riêng thứ bảy, chủ nhật anh chạy cả ngày nên cả tháng cũng có thể kiếm được 8-9 triệu đồng. Nhưng từ ngày Covid-19 lan đến Hà Nội, mỗi tối làm đến 23h, anh chỉ được nhận 2-3 chuyến, trừ chiết khấu, xăng xe, số dư còn lại chưa nổi 100.000 đồng. 

“Cánh xe ôm phải túm năm, tụm ba ở các ngã tư, dưới chân các chung cư nhưng cũng chẳng có khách. Từ tháng vừa rồi tôi chạy thêm giao đồ ăn”, anh nói và tiết lộ thường nhận thêm những cuốc giao đồ ăn khuya, bởi những đơn hàng này thường được khách “bo” thêm tiền.

Một shipper đứng đợi nhận hàng tại một quán ăn trên đường Cốm Vòng, quận Cầu Giấy, Hà Nội. Ảnh: Phạm Nga.
Một shipper đứng đợi nhận hàng tại một quán ăn trên đường Cốm Vòng, quận Cầu Giấy, Hà Nội. Ảnh: Phạm Nga.

Từ ngày 26/3, Hà Nội đóng cửa các cửa hàng không thiết yếu nhằm hạn chế lây lan dịch bệnh. Những cánh cửa tiệm trước đây luôn rộng mở đón khách giờ đóng kín mít, chỉ kéo lên lúc shipper đến giao, nhận hàng.

Tối đó, anh nhận một đơn giao đồ ăn đến chung cư ở ngoại thành lúc 8h tối. Gọi điện mấy lần không ai bắt máy, đứng trơ trọi giữa sân chung cư rộng lớn không bóng người, gió từ hồ điều hòa thổi vào khiến tay Nghĩa lạnh buốt. Chờ 10 phút, khách mới gọi lại, yêu cầu anh ra phía sau rồi thòng dây xuống từ tầng hai để lấy hàng.

“Khách họ cẩn thận cũng phải, nhưng cánh shipper như tôi thì chẳng có cách nào khác, không làm thì đói. Không tiếp xúc trực tiếp với khách nhưng vẫn phải cầm vào tiền, nguy cơ lây bệnh chẳng giảm được bao nhiêu”, anh Nghĩa tâm sự. Chạy xe khắp nơi giữa cao điểm dịch nhưng anh cũng chỉ một cái khẩu trang đeo từ sáng đến tối. Để “tăng thêm một lớp phòng thủ”, người đàn ông này đầu tư một chai nước sát khuẩn tay, cứ xong một chuyến là lôi ra rửa một lần. Trước đây, mỗi khi giao hàng cho khách Tây anh mới rửa như vậy, nay hành động này lặp lại với tất cả các khách.

Các quán hàng chọn bán online như phao cứu sinh giữa bão Covid-19 với nhiều shipper giao hàng. Ảnh: Phạm Nga. 
Các quán hàng chọn bán online như “phao cứu sinh” giữa bão Covid-19 với nhiều shipper giao hàng. Ảnh: Phạm Nga. 

Thấy khách quen ở gần bệnh viện Bạch Mai gọi điện, Nguyễn Văn Hùng, 29 tuổi cố tình không nghe máy, nhưng chuông reo ba lần, anh không thể làm lơ. Đầu dây bên kia rối rít trình bày, đang cần chuyển gấp gói thuốc cho khách, nhưng đặt trên ứng dụng không ai chịu nhận. Hùng xỏ đôi găng tay vốn chỉ dùng lúc trời rét, kéo tấm kính mũ bảo hiểm trùm kín mặt rồi lao đi.

Hai ngày nay, shipper này đã tự khoanh vùng địa bàn hoạt động, không nhận đơn hàng bán kính 2 km quanh “điểm nóng”, để bảo vệ chính mình. Nhưng đôi lần anh vẫn phải phá lệ vì cả nể. “Đơn trên ứng dụng thì chép miệng cho qua, nhưng người quen thì không nỡ. Trước thấy họ gọi thì mừng rụng đầu gối, giờ ‘phũ’ cũng không đành”, Hùng nói. Người tham việc như anh chưa bao giờ nghĩ có lúc phải cân đo chọn khách như bây giờ.

Con phố Phương Mai, nằm cạnh hàng loạt các bệnh viện lớn của Hà Nội, trong đó có bệnh viện Bạch Mai, trước đây đông đúc bao nhiêu thì giờ Hùng có thể phóng đến mức nhiều khi còn suýt vượt đèn đỏ vì phanh muộn.

“Giờ toàn gặp đồng nghiệp, không áo xanh thì áo đỏ, áo vàng, nhưng riêng mấy con phố quanh bệnh viện Bạch Mai thì đồng nghiệp cũng hơi khó tìm”, anh nói. Hùng đến điểm nhận đơn vừa lúc cánh cửa kéo hé mở. Lom khom luồn tay qua cửa nhận hàng rồi lao đi.

Từ đầu tháng 3 đến nay, khách xe ôm thưa hẳn, thu nhập dựa vào ứng dụng giao hàng là chủ yếu. Chưa hết tháng nhưng Hùng nhẩm tính giảm khoảng 1/3 thu nhập. Hai ngày nay, dịch bệnh căng thẳng, vợ con lại giục về quê. “Nhà còn có 3 cái tàu há mồm, vợ lại sắp sinh, về sao được”, anh nói.

Từ khi Hà Nội thông báo đóng cửa các dịch vụ không thiết yếu,các quán hàng chọn bán online như “phao cứu sinh” giữa bão Covid-19. Lực lượng shipper như Hùng đột nhiên đắt khách. Ngày 26/3 mới chỉ có 15 đơn, đến 27/3 các đơn hàng “nổ” nhiều đến mức không có sức mà chạy. Nhưng dòng tiền vào túi tỉ lệ thuận với nỗi bất an trong lòng anh.

Tiếp xúc với người tứ xứ, Hùng sợ mình vào danh sách F lúc nào không hay. Có những khi màn hình ứng dụng hiện đơn ở các điểm nóng, anh định nhấp vào rồi lại rụt lại.

Trưa 29/3, trên đường Ung Văn Khiêm, quận Bình Thạnh chỉ còn một quán cơm tấm bán theo hình thức mang đi. Chủ quán đã sắp xếp ghế, cho nhân viên hướng dẫn shipper ngồi cách xa nhau trong lúc chờ lấy hàng. Ảnh: Mộng Diệp.
Trưa 29/3, trên đường Ung Văn Khiêm, quận Bình Thạnh chỉ còn một quán cơm tấm bán theo hình thức mang đi. Chủ quán đã sắp xếp ghế, cho nhân viên hướng dẫn shipper ngồi cách xa nhau trong lúc chờ lấy hàng. Ảnh: Mộng Diệp.

Ngồi nghỉ dưới gốc cây cạnh một quán trà sữa trên đường Hoàng Diệu 2, TP HCM, Nguyễn Văn Thành, 28 tuổi, một shipper chuyên giao đồ ăn ngáp ngắn ngáp dài.

Con đường dài 1,5 km với hàng trăm hàng quán, mọi ngày tấp nập buôn bán, nườm nượp khách ra vào giờ lác đác vài cửa hàng mở cửa, nhưng chỉ bán mang về.

Cả buổi chưa được đơn hàng nào, Thành mừng rỡ khi thấy ứng dụng “nổ đơn”. Nhìn qua nội dung, anh lập tức định vị rồi phóng xe đi, 2 phút sau đã có mặt tại quán. “Quán tạm nghỉ”, dòng chữ đập vào mắt khiến Thành chưng hửng. Chỉ trong buổi sáng, sự thất vọng của anh lặp lại đến bốn lần. “Mất công quá”, anh thở dài rồi lủi thủi phóng xe về vị trí xuất phát. Đóng cửa quán nhưng chủ không “tắt app” nên khi khách đặt Thành vẫn chạy tới.

Trước khi có dịch, từ 11-13h là thời điểm vàng, cánh shipper giao đồ ăn như Thành chạy không kịp thở, hai tiếng giao 5- 6 đơn. “Lúc trước ăn trưa không dám bật app, bây giờ chờ cả tiếng đồng hồ cũng chưa có đơn nào”, anh tặc lưỡi.

Khu vực làm việc quen thuộc của chàng thanh niên 28 tuổi này là nơi có nhiều trường đại học và ký túc xá, khách hàng chủ yếu là sinh viên. Nhưng giờ, sinh viên không vào lại thành phố, lượng đơn hàng giảm một nửa. Để đạt mục tiêu mỗi ngày Thành phải cố chạy đến 21h. Đơn hàng ít, nhiều khách còn hủy đơn vì lý do “sợ dịch không nhận”. Cũng có khách yêu cầu để hàng trước cổng để tránh gặp trực tiếp hay trả tiền bằng cách kéo dây xuống từ tầng cao. 

Bỗng điện thoại có thông báo. Đơn hàng của Thành là món gỏi cuốn, quán cách chỗ anh đứng chỉ 700m nhưng điểm giao lại đến 5 km. Tính kỹ lại, đơn hàng này chỉ được 24.000 đồng cho 10 km cả chiều đi và về. “Thôi kệ, có còn hơn không”, Thành nói rồi chỉnh lại chiếc khẩu trang, lên xe nổ máy.

Đường Hoàng Diệu 14h, những cửa hàng còn sót lại rục rịch đóng cửa. “Vì dịch Covid-19, cửa hàng chỉ bán buổi trưa, mong quý khách thông cảm!”, tấm biển được treo lên đúng lúc Thành lướt xe qua.

Phan Diệp – Phạm Nga – Hải Hiền – Vnexpress

Đọc tiếp
Advertisement

Facebook

Advertisement

Tin Nổi bật