Kết nối với chúng tôi:

Đời sống

Cô gái Hà Nội giàu lên từ khi sống tối giản

Đã đăng

 ngày

 

Hồng Vân giàu lên về tâm hồn, mối quan hệ và cả tiền bạc kể từ khi cô giải phóng bản thân khỏi sự lệ thuộc vào đồ vật.

Tốt nghiệp thạc sĩ ngân hàng, nhiều năm làm việc lương cao tại một ngân hàng lớn, Nguyễn Hồng Vân, 31 tuổi, đã thôi việc để tìm hướng đi mới, lối sống mới, tối giản về vật chất, tư duy, giúp cô hạnh phúc hơn:

Nhiều người nghĩ sống tối giản là sống tiết kiệm. Câu trả lời là đúng và không đúng. Cụ thể hơn, những người sống tối giản rất tiết kiệm với những thứ không cần thiết trong cuộc sống của họ hay không đem lại hạnh phúc cho họ, nhưng lại rất hào phóng với những thứ thực sự mang lại giá trị cho cuộc sống của họ. Họ có thể cân nhắc rất lâu khi mua một cái quần, cái áo, nhưng sẵn sàng chi cả vài chục triệu cho một trải nghiệm chỉ trong vài phút, một chuyến du lịch, một khóa học… Tôi đang suy nghĩ và hành động như vậy.

Khi ở độ tuổi 20, tôi vô cùng thích mua sắm. Không đam mê, không mục đích sống rõ ràng, hạnh phúc cũng chỉ xuất hiện mỗi khi tôi có món đồ mới và qua đi chóng vánh.

Con đường trở thành người tối giản không chỉ về vật chất mà cả trong suy nghĩ đối với tôi như một cuộc cách mạng về tư duy và cũng như bất cứ cuộc cách mạng nào, nó mất rất nhiều năm.

Vân đọc sách cho trẻ em SaPa. Ảnh: H. V.
Vân đọc sách cho trẻ em SaPa. Ảnh: H. V.

Vào năm 22 tuổi, có một thời điểm tôi cảm thấy vô cùng lạc lõng, chán nản với tất cả mọi thứ xung quanh. Cũng vào lúc đó, tôi tình cờ đọc được một bài báo về một thanh niên Hà Nội du học Singapore về, từ chối công việc thu nhập cao ở thủ đô để lên vùng núi Sapa, dạy tiếng Anh cho trẻ. Tôi tự hỏi vì sao lại có những người can đảm đến thế.

Đang làm cho một công ty chứng nhận và giám định ISO, tôi viết đơn thôi việc, xách balo lên Sapa tìm anh. Khi gặp, anh ấy nói vì thấy các em nhỏ khổ quá, muốn làm điều gì đó cho các em, chứ không phải điều gì lớn lao như tôi suy luận. Tôi ở lại đây một tháng dạy tiếng Anh cho lũ trẻ, ngoài ra đi hội chợ bán cà phê lấy quỹ giúp các em.

Đó là lần đầu tiên tôi được trải nghiệm hạnh phúc đến ứa nước mắt khi được tự do chìm đắm trong thiên nhiên hùng vĩ, được cảm nhận những ấm áp, hạnh phúc giản dị ngay trong sự thiếu thốn – mà mua sắm không hề mang lại – và biết rằng thế giới rộng lớn biết bao, còn mình nhỏ bé mức nào.

Trong rất nhiều sự chuyển biến về nhận thức, việc hiểu ra tiền chỉ là công cụ, không phải là đích đến hay hạnh phúc gần như đã giải phóng tôi khỏi  những quan niệm trói buộc mình – như có tiền mới hạnh phúc, đánh giá sự thành công của một người dựa trên tài sản, cho rằng bản thân đã hiểu biết đủ, không biết rõ tiềm năng của bản thân, không biết rõ mục đích sống.

Tôi bắt đầu đi du lịch một mình đến các nước để bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân, trải nghiệm tất cả những điều trước đó tôi cho là “không thể làm được”. Vốn rất sợ nước nên tôi chưa bao giờ biết bơi. Nhưng vì ước mơ được thử lướt ván một lần mà tôi tự đẩy mình ra chỗ sâu nhất, dìm mình xuống bể bơi. Tôi đã bơi được sau 5 ngày uống no nước.

Tôi cũng loại bỏ được ám ảnh từ trong tiềm thức vì từ bé đã học dốt tiếng Anh, người yêu cũ còn bảo “em đi học làm gì tốn tiền, em không có năng khiếu ngoại ngữ đâu”. Đến giờ, tôi trở thành cô giáo dạy tiếng Anh.

Trong cuộc sống tôi dần vứt bỏ những món đồ ít hoặc không dùng đến, những đồ đạc tích trữ trong nhà. Có lần quyên đồ đi từ thiện, riêng quần áo của tôi đã có hai tải. Việc tối giản giúp tôi chỉ mất 30 phút cuối tuần để dọn dẹp nhà cửa. Tôi cũng tối giản trong các mối quan hệ, đầu tư vào những người thân yêu, những người bạn tốt và giỏi, học được cách hoạch định tài chính.

Tối giản thực sự ảnh hưởng lớn đến cuộc sống tôi. Ba năm trước, tôi vay vốn làm homestay tối giản ở Hà Nội, với mong muốn truyền cảm hứng về lối sống này tới cho mọi người: “Giảm bớt đi những điều không cần thiết để chào đón những điều thực sự có ý nghĩa và mang lại hạnh phúc”. Đến giờ, homestay đã tự vận hành mà không cần đến sự có mặt của tôi nữa.

Hơn một năm trước, khi đã hết đam mê với công việc ở ngân hàng, tôi đi đến quyết định thôi việc nơi đã gắn bó 4 năm, để làm các công việc mình thích như tư vấn set up các homestay, đầu tư vào phòng gym, spa, kiếm tiền qua kênh thuê và cho thuê nhà, kinh doanh bất động sản, mua bán trong thị trường tiền tệ và thỉnh thoảng dạy tiếng Anh.

Công việc linh động nên tôi có rất nhiều thời gian cho gia đình, bản thân. Hàng ngày tôi chỉ tập trung khoảng một tiếng cho công việc, còn lại là thời gian thiền, tập thể dục, uống trà sáng, đọc sách, chăm sóc cơ thể, nấu ăn, học các bộ môn mới và gặp gỡ những người giỏi…, những thứ mang lại cho tôi hạnh phúc.

Tất cả những thứ tôi đang làm đều là thứ mình muốn làm nên không có cảm giác “phải” làm việc nữa. 

Với thu nhập hiện tại 50-70 triệu đồng/tháng (đa phần là thu nhập thụ động, tức là không phải đi làm hàng ngày mà vẫn kiếm được), tôi đặt mục tiêu sẽ có thu nhập thụ động 200 triệu/tháng – con số đủ để tôi sống cuộc sống thoải mái như du lịch mỗi tháng một lần, giúp đỡ người thân, giúp đỡ cộng đồng và làm từ thiện…

Con đường tìm đến với cuộc sống tối giản vật chất, làm giàu tinh thần của Hồng Vân bắt đầu từ khi cô 22 tuổi. Ảnh: Trà My.
Con đường tìm đến với cuộc sống tối giản vật chất, làm giàu tinh thần của Hồng Vân bắt đầu từ khi cô 22 tuổi. Ảnh: Trà My.

Để thực hiện mục tiêu này, tôi tuân thủ triệt để một số nguyên tắc sau:

– Mua những thứ cần, không phải thứ muốn: Mỗi khi định mua một món đồ, tôi thường hỏi mình 2 câu hỏi: Mình có thực sự cần món đồ này không hay mình chỉ thích nó thôi? Mình có dùng nó hàng ngày không? Trước đây tôi đua theo hàng hiệu, tràn lan, giờ ít khi mua những chiếc áo trên một triệu đồng nữa, nhưng vẫn tuân thủ việc mua “ít mà chất”. 

– Tích lũy một, tạo mới 10: Nếu đang nghĩ về việc tích lũy tiền bạc thì có lẽ bạn cũng chưa thoải mái về tài chính và có lẽ cũng chưa nhiều tiền. Vậy thì nếu nghĩ về tích lũy một thì hãy nghĩ gấp 10 lần về việc làm sao tạo được thêm thu nhập. Tôi tập trung vào tạo dựng thu nhập thụ động chứ không phải chủ động. Điều này cho phép tôi có thời gian tận hưởng cuộc sống mà vẫn kiếm ra tiền. 

– Một tách cafe không làm bạn nghèo đi hay giàu lên: Việc tiết kiệm là tốt nhưng tiết kiệm thái quá khiến cho cuộc sống trở nên khổ sở. Việc cắt bỏ những điều này không làm bạn giàu lên mà chỉ làm bạn có cảm giác bần cùng.

– Sống là để tận hưởng: Bất cứ giai đoạn nào hay thời điểm nào trong cuộc sống, tôi cũng tìm ra những cách tận hưởng cuộc sống phù hợp, lâu lâu thưởng cho mình những chuyến đi, dịch vụ sang trọng hay mua thứ gì đó tôi thích.

– Quan điểm về nghỉ hưu sớm và tiết kiệm hưu trí: Tôi thường xuyên nghe những câu như “Tôi cũng muốn nghỉ việc lắm nhưng nghỉ thì không biết làm gì”, “Ôi em năng động mới làm được chứ chị thì chịu”, “Đi làm đủ năm để được lương hưu”… Tôi thì không muốn bám lấy công việc mình không thích để nhận lấy đồng lương hưu ít ỏi. Khi nghỉ việc theo đuổi đam mê, tôi nhận được nhiều thứ, bên cạnh tiền bạc.

Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi, hay nói chính xác hơn là khi tư duy của chúng ta thay đổi. Tôi rất thích một câu nói của Henry Ford: “Nếu bạn nghĩ bạn có thể làm được hay không thể làm được, bạn đều đúng”.

Vì vậy, cho dù mục tiêu của bạn đang là gì, nếu muốn đạt được, bạn phải có một tư duy đúng đắn trước. Sau đó bạn phải lên kế hoạch và quan trọng nhất là phải bắt tay hành động. 

Hồng Vân – Vnexpress

Advertisement
Nhấn vào đây để bình luận

You must be logged in to post a comment Login

Leave a Reply

Cộng đồng

Choáng váng khi “muốn yêu thì phải đi du lịch trời Tây”

Đã đăng

 ngày

Bởi

Quen nhau một thời gian, đến thời điểm đẹp khởi đầu cho một cuộc tình đẹp, Đạt đang hồi hộp thì Thanh đã nhanh chóng đề nghị… muốn nhận lời tỏ tình ở đảo quốc sư tử. 

Hóa ra “yêu thì phải đi du lịch” không chỉ có ở gameshow hẹn hò mà cư dân mạng đang sửng sốt trước đòi hỏi “tài trợ đi du lịch Âu – Mỹ” của cô gái 31 tuổi.  

Phải tỏ tình ở Singapore

Sau chuyến đi đầu tiên bên nhau sang Singapore, với lời tỏ tình đúng như kế hoạch của Thanh, cả hai chính thức yêu nhau. Mối tình đó kéo dài không đến một năm, Đạt rút lui khi nhận ra sau những chuyến đi xa xỉ của Thanh là sự ích kỷ, vô tâm.  

Thật lòng, Nguyễn Minh Đạt, 30 tuổi, làm kỹ sư trong một tập đoàn nước ngoài vẫn còn chút tiếc nuối mối tình với Thanh. Thanh kém Đạt hai tuổi, làm tại một công ty bảo hiểm, hai người quen nhau qua một người bạn chung.

Quen một lời gian, Đạt nhận thấy mình thật sự có tình cảm và khá cảm phục cá tính hiện đại của cô. Khi đã có tín hiệu, Đạt lên kế hoạch tỏ tình khá lãng mạn. Nhưng chưa kịp thực hiện thì Thanh đã nhanh chóng đề nghị… muốn nhận lời tỏ tình ở đảo quốc sư tử để đánh dấu kỷ niệm tình yêu. 

Ban đầu Đạt cũng khá choáng váng, sau nghĩ lại anh thấy cũng hay. Hai người có chung chuyến đi, sẽ có thêm những kỷ niệm đẹp. Chuyến đi Đạt gánh toàn bộ chi phí, anh cũng khá ngạc nhiên khi Thanh thản nhiên ăn uống, mua sắm hàng hiệu bằng tiền của bạn trai mà không một chút bận lòng. Rồi Đạt cũng tặc lưỡi… 

Về vài hôm, Thanh đòi đi Đà Lạt, Hội An, rồi đề nghị cuối năm nay hai đứa mình đi Hàn Quốc. Một cảm giác mệt mỏi và khinh thường cô gái này xuất hiện trong Đạt. Thanh không hề quan tâm đến khả năng tài chính của bạn trai. Anh đang đi học, lo thêm cho em trai cũng đang học năm hai. Đạc biệt, cô còn không hề quan tâm đến cảm xúc, suy nghĩ của anh. 

“Nếu tôi cũng hào hứng, cả hai cùng phấn đấu để đi thì đó là sự lý tưởng. Còn cô ấy ở chỉ ở tâm thế đòi hỏi, bắt người khác phải phục vụ theo sở thích của mình thì là sự vô lý và ích kỷ”, Đạt bày tỏ. 

Đạt nhận ra, Thanh chỉ nghĩ đến bản thân mình, ngay gia đình cô bố mẹ khó khăn, ốm đau, cô cũng chẳng quan tâm. Cuối cùng, anh rút lui trong im lặng, khi Thanh réo rắt: “Chỉ cần anh lo cho em đi du lịch, em ở bên anh suốt đời”. 

Nhiều người đặt ra yêu cầu, muốn yêu mình thì phải... bao đi du lịch (Ảnh minh họa)
Nhiều người đặt ra yêu cầu, muốn yêu mình thì phải… bao đi du lịch (Ảnh minh họa)

Phái nữ thường là người đưa ra đòi hỏi với bạn trai trong quá trình tình hiểu, yêu đương. Tuy nhiên, cũng có những ca ngược lại, nhiều cô gái lụy tình cũng ra sức cung phụng, đáp ứng đòi hỏi của bạn trai. 

Đó có thể kể đến câu chuyện Nguyễn Thanh Thảo, con nhà có điều kiện ở TPHCM chi… đến hàng tỷ đồng đưa bạn trai đi du lịch khắp nơi. Thảo cũng từng hạnh phúc ngất trời, khoe những ngày lung linh bên nhau ở nước này nước nọ với người tình trong mơ bằng tiền của… bố mẹ cô. 

Cho đến một ngày, Thảo phát hiện, bạn trai đang cặp kè với người khác. Cô nhận ra, mối tình ảo tưởng này không có tình yêu, cô bị lợi dụng một cách đáng thương. Hai năm qua, cô không chỉ trở thành nhà tài trợ về vật chất và còn phục vụ về thân xác trong các chuyến vi vu của một anh chàng đào mỏ. 

“Đi” thành… tiêu chí chọn người yêu 

Cộng đồng mạng vẫn chưa hoàn hồn trước đòi hỏi của cô gái P.T.T.D, 31 tuổi ở TPHCM với đối phương ngay trong bữa đầu gặp mặt tại một gameshow hẹn hò. 

Tự nhận mình có đặc tính “ăn nhiều nhưng không biết nấu ăn”, T.D đặt ra yêu cầu: “”Sau khi anh lấy vợ, nếu như vợ anh không đi làm, anh có đủ bản lĩnh nuôi được 2 vợ chồng, 2 đứa con, bên cạnh đó, anh phải chăm lo gửi tiền về cho bố mẹ bên nội, bên ngoại không?”. 

Cô gái yêu cầu đối phương phải tài trợ các chuyến du lịch châu Âu, châu Mỹ trên một chương trình hẹn hò gây choáng váng
Cô gái yêu cầu đối phương phải tài trợ các chuyến du lịch châu Âu, châu Mỹ trên một chương trình hẹn hò gây choáng váng

Nhưng chưa, trọng điểm của cô gái là đam mê du lịch, yêu cầu bạn trai phải đủ tiêu chí tự tin và bản lĩnh để tài trợ cho mình những chuyến đi châu Âu, châu Mỹ. Mà nếu bạn trai bận thì với cô, anh chỉ chi tiền, mình hoàn toàn có thể đi một mình.

Lời khuyên gửi đến cô gái nhiều nhất trong những ngày qua: Tốt nhất là ở một mình!

Phải có tiền “bao” đi du lịch, phải nói nhiều năm gần đây trở thành tiêu chí… chọn người yêu của rất nhiều người. Vẻ ngoài, nhìn có vẻ sang, đẳng cấp hơn với những đòi hỏi về tiền bạc, xe cộ… theo xu hướng “không có tiền cạp đất mà ăn” trong tình yêu. 

Tiêu chí "đi" có vẻ sang chảnh nhưng khi là sự đòi hỏi, đổi chác nghĩa là đang tự hạ thấp bản thân
Tiêu chí “đi” có vẻ sang chảnh nhưng khi là sự đòi hỏi, đổi chác nghĩa là đang tự hạ thấp bản thân 

Nhiều người ngộ nhận rằng, đặt ra tiêu chí như vậy là đang nâng tầm giá trị của bản thân, đối phương phải là người tài giỏi, kiếm ra tiền phục vụ mình thì mới xứng đáng với mình. 

Tuy nhiên, với lối sống thực dụng này, nhiều người đã tự biến bản thân, tình cảm thành một món hàng có thể trao đổi, đổi chác. Lúc những chuyến đi không cùng khát khao, lý tưởng cùng thực hiện mong muốn khá phá thế giới mà đến từ sự đòi hỏi, ỷ lại, đào mỏ… thì chính người trong cuộc đang hạ thấp giá trị bản thân. 

Trong cuộc sống, nhất là trong tình yêu, bản thân chỉ thật sự có giá trị khi tự lập, tự chủ và biết chia sẻ với người khác. 

Hoài Nam – Dân Trí

Đọc tiếp

Đời sống

Thanh Lam quyên hơn một tỷ đồng giúp con đồng nghiệp ghép tủy

Đã đăng

 ngày

Bởi

Diva kêu mọi người hỗ trợ con trai ca sĩ Minh Hiền chữa biến chứng chủng lao tại Singapore.

Ngày 24/7, Thanh Lam trao cho Minh Hiền số tiền 1,2 tỷ đồng – quyên góp từ các đồng nghiệp kết hợp bán tranh của họa sĩ Vũ Đình Tuấn. “Cuộc sống có nhiều hoàn cảnh nghiệt ngã. Tôi mong bé Minh Đức, con trai ca sĩ Minh Hiền, được ghép tủy sớm”, ca sĩ cho biết.

Diva Thanh Lam. 

Thanh Lam cho biết hiện ca sĩ Minh Hiền liên hệ với các đơn vị từ thiện, tổ chức quốc tế tìm sự hỗ trợ cho ca ghép tủy của con trai. Nếu trong trường hợp đồng nghiệp vẫn cần sự giúp đỡ, chị tiếp tục đi quyên tiền. Ngoài Thanh Lam, ca sĩ Trung Quân kêu gọi được 70 triệu đồng giúp Minh Hiền.

Hồi đầu tháng 7, ca sĩ Minh Hiền cho biết tình hình khó khăn của cô khi con trai chín tháng tuổi mắc nhiều bệnh. Khi Minh Đức suy dinh dưỡng nặng và trướng bụng, cô đưa con sang Singapore kiểm tra và bác sĩ cho biết bé bị biến chứng chủng lao, nên ghép tủy sớm, nếu muộn, cơ hội sống rất ít. “Chi phí ca ghép tủy hơn bốn tỷ đồng, vượt quá khả năng gia đình”, Minh Hiền chia sẻ trên trang cá nhân. 

Ngày 22/7, Minh Hiền cho biết bé Minh Đức chuyển biến tốt khi các vết loét ở mông đã liền sẹo và khô hết. Đồng thời, bé tăng từ 6,2 kg lên bảy kg. “Điều hạnh phúc nữa là kết quả sinh thiết não của con không bị nhiễm virus hay vi khuẩn khác ngoài vi khuẩn lao. Con trai tôi tiếp tục điều trị nhiễm khuẩn lao và lên kế hoạch phẫu thuật ghép tủy vào khoảng ngày 10 -12/8”, ca sĩ viết trên trang cá nhân.

Bé Minh Đức đang điều trị ở Singapore.
Bé Minh Đức đang điều trị ở Singapore. 

Minh Hiền sinh năm 1989, tốt nghiệp Học viện Âm nhạc Việt Nam. Là mẹ đơn thân, cô vừa học vừa đi hát kiếm thêm thu nhập. Những lúc ca sĩ vắng nhà, bố mẹ ruột hỗ trợ cô trông nom con trai Minh Đức.

Tâm Giao – Vnexpress

Đọc tiếp

Cuộc sống quanh ta

2 bà cháu ngủ vỉa hè Sài Gòn vẫn dành tiền nuôi chú chó nhỏ

Đã đăng

 ngày

Bởi

53 năm ở lề đường, tôi chỉ cầu mong ban đêm ngủ không bị đuổi, ban ngày lao động kiếm đủ tiền cơm nước qua ngày là mãn nguyện lắm rồi.

Chiều Chủ Nhật, trung tâm Sài Gòn vô cùng náo nhiệt. Vậy mà – chỉ cách chợ Bến Thành vài bước chân (P. Bến Thành, Q.1, TP.HCM) một gia đình bé nhỏ đang thoải mái nằm nghỉ ngơi sau một ngày lao động mệt nhọc …

53 năm bám vỉa hè

Trên tấm bạt nhỏ, một bà cụ đang ngồi đảo mắt nhìn tứ phía. Cạnh bà, một đứa bé đang nằm ngủ và con chó ngồi vẫy đuôi. Trước mặt 2 bà cháu, chiếc thau nhỏ bên trong có nhiều đồng tiền lẻ. Cạnh đó có một chiếc bao căng phồng và một thùng xốp lớn.

Thằng bé vẫn say sưa ngủ. Một người đi ngang qua cúi xuống bỏ vào thau một tờ tiền. Bà nở nụ cười, nói lời cám ơn.

Bà đã già. Trên khuôn mặt sạm nắng của bà có nhiều vết nhăn. Đôi mắt bà không còn sáng nhưng cũng đủ để nhìn cảnh vật xung quanh…

Chúng tôi tiếp cận bà. Bà rất vui và cởi mở. Câu chuyện bà kể cho chúng tôi nghe thật thắt lòng…

Cuộc sống trên vỉa hè của hai bà cháu và chú chó nhỏ
Cuộc sống trên vỉa hè của hai bà cháu và chú chó nhỏ

Bà tên Mai Thị Kim Hoàng, 60 tuổi. Bà không còn nhớ quê quán mình ở đâu, chỉ biết, bà đến ở khu vực này khi vừa lên 7 tuổi. Năm ấy, cha mẹ qua đời, bà về sống với người dì. Người dì này rất mê cờ bạc. Sau những lần thua bạc dì hay cáu gắt và đổ lên đầu đứa cháu côi cút của mình bằng những trận đòn chí tử.

‘Tôi đến khu vực này từ lúc ấy. Hàng ngày tôi tá túc ở nhà ga Sài Gòn (bây giờ là Công viên 23 tháng 9) trên đường Lê Lai. Còn nhỏ, chưa biết làm gì ra tiền để sinh sống, tôi đi xin, đi nhặt thức ăn thừa để qua ngày. Đêm xuống, tôi vào ngủ ở nhà ga nhưng cũng không đêm nào được yên vì nơi đây nhiều tệ nạn.

Sau đó, tôi bỏ đến khu vực khác. Ban đêm, tôi tìm những góc khuất để ngủ. Những hôm mưa, tôi cố lết vào những mái hiên nhà nhưng chủ nhà không cho ngủ. Thế mà cũng lớn dần lên’, người đàn bà nhớ lại.

Bà kể tiếp: ‘Năm 14 tuổi, tôi được nhận vào làm ở quán ăn Thanh Xuân trên đường Tôn Thất Thiệp. Có lẽ đây là quãng thời gian tôi hạnh phúc nhất. Tuy nhiên cũng không được lâu, 5 năm sau tôi mất việc’.

Nơi bà cháu nghỉ ngơi cách chợ Bến Thành vài bước chân
Nơi bà cháu nghỉ ngơi cách chợ Bến Thành vài bước chân

‘Thời gian này, ai thuê bất cứ việc gì tôi cũng làm. Giờ rảnh, tôi đi lượm ve chai. Cũng nhờ vậy mà sống được qua ngày. Một hôm, tình cờ tôi gặp một thanh niên, lớn hơn tôi vài tuổi. Chuyện trò qua lại được vài lần, chúng tôi yêu nhau.

Mối tình lớn dần lên cho đến năm 23 tuổi, tôi có thai. Lúc này chồng tôi trở nên đổ đốn. Rượu chè, ăn nhậu rồi bỏ mặc mẹ con tôi. Hàng ngày, tôi bế con đi lượm ve chai để có tiền mua sữa cho con. Cha nó mải vui chơi không một lần ghé lại. Cuộc sống cứ thế, cảnh mẹ con nheo nhóc vậy mà cũng trôi qua. 

Nghĩ lại, quãng thời gian này là khổ nhất. Tay xách nách mang nuôi con lớn cho đến năm nó 10 tuổi, nó bỏ tôi đi ở với người dưng. Tôi buồn lắm nhưng biết làm sao giờ. Chỉ mong con không làm điều gì dại dột để khổ cho bản thân …’, bà Hoàng nói, giọng bùi ngùi.

Mong ngoại có nhà

Thằng bé vừa thức giấc. Nó choàng tay qua ôm bà, con thương ngoại lắm. Nó gục đầu vào người bà như muốn tìm hơi ấm.

‘Nó là cháu ngoại tôi đấy. Mười năm trước, trong một buổi tối, con gái tôi tìm về. Trên tay nó là một đứa bé sơ sinh còn đỏ hỏn… Đứa bé vừa đầy tháng. Nó nói, con của con đó. Con nuôi không nổi, má nuôi dùm con. Tôi từ chối, ‘tao nuôi thân tao còn chưa xong làm sao nuôi con mày?’. Nói vậy nhưng nó có nghe đâu. Nó bỏ mặc con nó cho tôi rồi biến mất. Nghe nói bây giờ nó ở tận Bình Dương và rất nghèo khổ’.

Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, bà Hoàng và cháu trai vẫn nuôi một chú chó nhỏ để bầu bạn.
Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, bà Hoàng và cháu trai vẫn nuôi một chú chó nhỏ để bầu bạn.

’50 tuổi, tôi ôm đứa trẻ sơ sinh đi khắp đó đây tìm kiếm mưu sinh cho cả hai bà cháu. Có những lúc đang lượm ve chai, nó khát sữa khóc tôi phải ngưng lại cho nó bú rồi làm tiếp. Nắng, gió, mưa đã quá quen với nó nên cũng ít bệnh, nhờ vậy mới qua ngày được.

Thằng bé càng lúc càng lớn. Nó cần có bạn để chơi nhưng có đứa trẻ nào dám đến chơi với nó? Buồn quá, tôi xin cho nó một con chó để nó chơi cùng. Nhưng rồi chó cũng bị bắt mất. Kiếm con khác cũng mất. Đến gần đây, tôi mới ky cóp được 500.000đ mua cho nó con chó này để bầu bạn với nó’, bà nói, ánh mắt hướng về phía con chó đang nằm vẫy đuôi.

Thằng bé ôm con chó vào lòng nhìn chúng tôi. ‘Con tên gì?’ ‘Dạ con là Mai Thành Trung nhưng ngoại cứ kêu con là Cu Bin’. ‘Hàng ngày con làm gì?’. ‘Con theo phụ ngoại lượm ve chai và bán vé số’.

Cu Bin cho biết, cháu đã học hết lớp 3 nhưng hiện đã nghỉ học. Cháu bày tỏ ao ước tiếp tục đến trường. ‘Nhưng làm sao tiếp tục được?’.

Ngoại của Bin nói: ‘Chúng tôi không nhà không cửa, không mảnh giấy tùy thân, ai cho học. Muốn lắm chứ. Đêm đêm nó thường thỏ thẻ với tôi, con không muốn ngủ ngoài đường chỉ mong có một mái nhà để con và ngoại sinh sống. Mà không học thì làm sao mơ đến được?’.

53 năm ở lề đường, đến lúc tuổi già vẫn chưa biết được tương lai sẽ ra sao. Bà nói: ‘Cũng may bây giờ không còn cô độc nữa. Bên cạnh tôi còn có cháu ngoại và con chó trung thành. Tôi chỉ cầu mong ban đêm ngủ không bị đuổi, ban ngày lao động kiếm đủ tiền cơm nước qua ngày là mãn nguyện lắm rồi.

Ước mơ của đứa bé, của bà cụ không phải lớn lao gì nhưng biết bao giờ bà cháu mới đạt được ?

Trần Chánh Nghĩa – Vietnamnet

Đọc tiếp
Advertisement

Facebook

Advertisement

Tin Nổi bật