Kết nối với chúng tôi:

Thế giới

Châu Âu đã ‘mộng du’ trước Covid-19

Đã đăng

 ngày

 
Một tháng trước khi nháo nhào tìm khẩu trang, máy thở và kit xét nghiệm, các nước châu Âu vẫn tự tin rằng họ đủ khả năng đối phó Covid-19.

“Mọi thứ đều trong tầm kiểm soát”, một quan chức Ủy ban châu Âu (EU) nói trong cuộc họp kín với các nhà ngoại giao từ các quốc gia thành viên ngày 5/2, hai tuần sau khi Trung Quốc áp vòng kiềm tỏa với 60 triệu người ở tỉnh Hồ Bắc, gần bằng dân số Italy. Họ tin rằng hệ thống y tế các nước thành viên đều đã sẵn sàng ứng phó với Covid-19 và không cần phải đặt mua thêm vật tư y tế, tài liệu của EU cho thấy.

Nhưng đánh giá “màu hồng” này hoàn toàn trái ngược với tình trạng thiếu hụt khẩu trang và thiết bị y tế chỉ vài tuần sau đó, khi EU ước tính nhu cầu của các quốc gia thành viên gấp 10 lần nguồn cung thông thường.

Bác sĩ rời khỏi một lều chăm sóc đặc biệt của bệnh viện dã chiến tại Lombardy, Italy ngày 2/4. Ảnh: AFP.
Bác sĩ rời khỏi một lều chăm sóc đặc biệt của bệnh viện dã chiến tại Lombardy, Italy ngày 2/4. Ảnh: AFP.

Các tài liệu nội bộ và công khai mà Reuters được tiếp cận cho thấy chính phủ các nước EU có thể đã “tự bắn vào chân mình” vì đánh giá quá cao năng lực đối phó với Covid-19 của họ.

“Các quốc gia thành viên có sự chuẩn bị kỹ càng, hầu hết đều có biện pháp để phát hiện và đối phó Covid-19”, quan chức EU nói tại Brussels, theo biên bản cuộc họp hôm 5/2. Cuộc họp diễn ra hai tuần trước khi Italy ghi nhận ca tử vong vì nCoV đầu tiên. Hiện giờ, Italy báo cáo hơn 115.000 ca nhiễm và gần 14.000 người tử vong. Số ca nhiễm ở Tây Ban Nha và Đức đều đã vượt Trung Quốc đại lục.

Khi được hỏi liệu các tài liệu này có cho thấy phản ứng của châu Âu quá chậm hay không, một phát ngôn viên EU cho biết: “Từ tháng một, ủy ban đã gợi ý hỗ trợ các quốc gia thành viên”.

Đến tháng 3, các nước EU mới bắt đầu nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình hình, nhưng thay vì tập trung vào hành động chung, nhiều nước đã dùng các biện pháp bảo hộ, dựng lên các rào cản thương mại để chặn xuất khẩu vật tư y tế sang nước láng giềng.

Italy cần 90 triệu khẩu trang cho nhân viên y tế mỗi tháng, nhưng họ mới chỉ có phần nhỏ số đó. Pháp tuần trước đặt hàng hơn một tỷ khẩu trang và các nhà sản xuất đang điều chỉnh dây chuyền để chế tạo máy thở.

Đánh giá quá lạc quan mà quan chức EU đưa ra hôm 5/2 xuất phát từ một loạt cuộc họp với chuyên gia y tế từ các quốc gia thành viên.

Trong cuộc họp ngày 31/1, đại biểu từ Bộ Y tế các nước nói với EU rằng họ không cần hỗ trợ thêm thiết bị y tế. “Không quốc gia nào yêu cầu hỗ trợ thêm biện pháp đối phó”, biên bản họp có đoạn viết. Chỉ 4 quốc gia cảnh báo họ có thể thiếu đồ bảo hộ nếu tình hình xấu đi ở châu Âu, nhưng 4 nước này không được nêu tên.

Ngày 28/2, một tháng sau lời đề nghị giúp đỡ đầu tiên và sau khi thúc giục các chính phủ làm rõ nhu cầu trong ít nhất hai cuộc họp nữa, Ủy ban Châu Âu khởi xướng chương trình mua sắm chung khẩu trang và đồ bảo hộ khác. Chưa có hợp đồng nào được ký kết.

Các nước nói với EU rằng nhân viên y tế của họ được chỉ dẫn rất rõ về cách xử lý bệnh nhân Covid-19, mặc dù Italy chỉ yêu cầu nhân viên y tế đeo khẩu trang khi tiếp nhận các trường hợp nghi nhiễm từ ngày 24/2. Tính đến 2/4, gần 10.000 y bác sĩ nước này nhiễm nCoV, chiếm hơn 9% số ca nhiễm toàn quốc.

Tại một cuộc họp của EU ngày 4/2, chuyên gia y tế các nước cho biết: “Chúng tôi đủ năng lực chẩn đoán bệnh, một số quốc gia đã bắt đầu triển khai xét nghiệm”. Nhưng giờ đây, EU đang đối mặt tình trạng thiếu hụt nghiêm trọng kit xét nghiệm và đã khởi động chương trình mua sắm chung ngày 18/3.

Ngày 13/3, các chuyên gia y tế EU mới lần đầu tiên đề cập sự cần thiết phải cùng mua máy thở cho những bệnh nhân nguy kịch. Chương trình mua sắm máy thở được EU khởi động ngày 17/3.

Hồi giữa tháng hai, dựa vào đánh giá của từng quốc gia thành viên, cơ quan kiểm soát dịch bệnh EU nhận định nguy cơ hệ thống y tế bị quá tải ở mức “thấp đến trung bình”. Một tháng sau, họ cập nhật đánh giá, nói rằng không quốc gia nào đủ giường chăm sóc đặc biệt đến giữa tháng 4.

Giới chuyên gia cho rằng việc thiếu kinh nghiệm đối phó dịch bệnh và sự chủ quan trong đoạn đầu là những nguyên nhân khiến châu Âu, vốn có hệ thống y tế hàng đầu thế giới, chật vật trước Covid-19.

Stacey Mearns, thuộc Ủy ban Cứu hộ Quốc tế, cho biết vài tuần trước, không ai tưởng tượng nổi tình cảnh tuyệt vọng đang diễn ra trên khắp châu Âu – các bác sĩ và y tá cầu xin đồ bảo hộ, sân trượt băng biến thành nhà xác tạm thời. Ở Tây Ban Nha, 14% người nhiễm là nhân viên y tế, càng làm thiếu hụt nguồn lực vào thời điểm quan trọng.

“Các nước châu Âu đã tính toán sai khả năng ngăn chặn nCoV”, Mearns nói. “Nhưng dẫu sao đây cũng là bệnh mới và tốc độ lây lan của nó gây bất ngờ”.

Phương Vũ (Theo Reuters/AP) – Vnexpress

Thế giới

Những vũ khí mật vụ Mỹ mang theo hộ tống Trump

Đã đăng

 ngày

Bởi

Mật vụ Mỹ trang bị nhiều vũ khí cá nhân với uy lực mạnh để nhanh chóng vô hiệu hóa mối đe dọa, bảo vệ Tổng thống.

Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm 1/6 đi bộ từ Nhà Trắng qua Công viên Lafayette tới thăm nhà thờ St. John ở bên kia đường, sau khi phát biểu lên án hành vi phá hoại trong các cuộc biểu tình những ngày qua. Một trong những cảnh tượng gây chú ý trong sự kiện là sự xuất hiện của các xạ thủ bắn tỉa đi cùng nhóm quan chức Nhà Trắng tháp tùng Trump.

Hai xạ thủ này thuộc Đội Chống Tấn Công (CAT), đóng vai trò quan trọng trong đội hình bảo vệ tổng thống Mỹ. Khác với mật vụ cận vệ Tổng thống chỉ mặc vest và mang súng ngắn, các thành viên CAT luôn mặc quân phục tác chiến màu đen, trang bị vũ khí hạng nặng kèm theo nhiều khí tài hiện đại.

Các thành viên CAT trong đoàn hộ tống Trump tới biên giới liên Triều năm 2019. Ảnh: AP.
Các thành viên CAT trong đoàn hộ tống Trump tới biên giới liên Triều năm 2019. Ảnh: AP.

Nếu Nhà Trắng hay đoàn xe hộ tống Tổng thống Mỹ bị tấn công, họ sẽ là những người đầu tiên nổ súng để chế áp mối đe dọa, chặn hậu để lực lượng cận vệ đưa ông chủ Nhà Trắng đến nơi an toàn, trong khi đội chống bắn tỉa của CAT có trách nhiệm rà soát toàn bộ khu vực xung quanh để tìm kiếm, vô hiệu hóa xạ thủ ẩn nấp.

Mật vụ CAT được xếp vào diện “đặc nhiệm”, được trang bị nhiều loại súng có hỏa lực mạnh và khả năng tùy biến cao, chỉ dành riêng cho lực lượng đặc nhiệm và không bán ra thị trường, theo Ronald Kessler, tác giả cuốn sách “Trong Cơ quan Mật vụ Tổng thống” xuất bản năm 2010.

Vũ khí cơ bản của thành viên CAT là súng carbine SR-16 do công ty Knight’s Armament (KAC) chế tạo. Nó sử dụng thiết kế cơ bản của súng trường tấn công AR-15 và cỡ đạn 5,56×45 mm NATO, có chế độ bắn phát một và liên thanh nên không được bán ra thị trường dân sự. Đây cũng là súng tiêu chuẩn của Đội Phản ứng Khẩn cấp thuộc Mật vụ Mỹ.

Phiên bản SR-16 tiêu chuẩn có nòng dài 37 cm, trong khi mẫu SR-16E3 được CAT sử dụng có nòng rút gọn chỉ còn hơn 29 cm. Điều này cho phép đặc vụ xoay chuyển dễ dàng hơn khi ngồi trong ôtô bám sau chuyên xa Quái thú của Tổng thống Mỹ.

Phần báng của SR-16 có thể điều chỉnh chiều dài để phù hợp với cỡ tay của từng người. Súng được lắp nhiều ray Picatinny, cho phép gắn các phụ kiện như kính ngắm, tay cầm, bộ chỉ thị laser và đèn pin. SR-16 có thiết kế phù hợp với người thuận tay trái hoặc tay phải.

Mật vụ Mỹ trang bị súng SR-16 cảnh giới bên ngoài Nhà Trắng. Ảnh: Firearm Blog.
Mật vụ Mỹ trang bị súng SR-16 cảnh giới bên ngoài Nhà Trắng. Ảnh: Firearm Blog.

Mẫu súng ngắn được CAT sử dụng là SIG Sauer P229 do Đức và Thụy Sĩ hợp tác chế tạo. Đây là loại súng ngắn bán tự động nhỏ gọn và có độ chính xác cao. Mật vụ Mỹ được trang bị phiên bản dùng cỡ đạn .357 SIG (9×22 mm) với hộp tiếp đạn 12 viên.

P229 được phát triển từ mẫu P226 rất được đặc nhiệm hải quân Mỹ ưa chuộng. Khung súng làm bằng hợp kim thép, nắp hộp khóa nòng được chế tạo từ thép không rỉ để tăng độ bền và phủ vật liệu chống ăn mòn. Súng có thể gắn đèn pin hoặc bộ chiếu laser theo nhu cầu riêng của đặc vụ.

Ngoài súng trường và súng ngắn, đặc vụ CAT thường được trang bị thêm một súng săn Remington 870 MCS (Modular Combat Shotgun). Đây là biến thể hiện đại hóa của dòng Remington 870, cho phép người dùng nhanh chóng thay đổi nòng, ống chứa đạn và báng súng để phù hợp với từng nhiệm vụ như tác chiến đô thị và phá cửa.

Súng dùng đạn ghém, có thể bắn ra 12-20 viên bi nhỏ trong mỗi lần khai hỏa, tạo ra vùng sát thương rộng ở khoảng cách gần, đặc biệt phù hợp với các mục tiêu không trang bị giáp bảo vệ.

Trong nhiệm vụ bắn tỉa và chống bắn tỉa, CAT thường triển khai các đội xạ thủ được trang bị súng bắn tỉa khác nhau, bảo đảm khả năng giao chiến với mọi mục tiêu từ khoảng cách gần đến xa.

Mật vụ Mỹ mang súng SR-25 (trái) và AXAICS hộ tống Trump tại Công viên Lafayette hôm 1/6. Ảnh: AP.
Mật vụ Mỹ mang súng SR-25 (trái) và AXAICS hộ tống Trump tại Công viên Lafayette hôm 1/6. Ảnh: AP.

Một trong hai người sẽ sử dụng súng bắn tỉa phát một, loại vũ khí được chọn hiện nay dựa trên thiết kế khung AX của hãng Accuracy International (AXAICS). Loại súng này có độ chính xác và khả năng tùy biến rất cao, cho phép khách hàng như các đơn vị quân đội và lực lượng hành pháp tự lựa chọn cỡ đạn, loại nòng và nhiều bộ phận để đáp ứng nhu cầu riêng.

AXAICS có thể sử dụng nhiều cỡ đạn khác nhau từ .308 Winchester (7,62×51 mm) đến .338 Lapua Magnum (8,6×70 mm), loại đạn nổi bật nhờ độ chính xác cao ở tầm xa, cũng khả năng xuyên thủng mọi loại giáp bộ binh hiện có trên thế giới.

Súng bắn tỉa phát một có tốc độ khai hỏa thấp, nhưng tầm bắn và độ chính xác rất cao. Nó cho phép xạ thủ phát hiện, tiêu diệt mục tiêu ở khoảng cách đến 1,5 km, bảo đảm các tay bắn tỉa không thể vào đủ gần để đe dọa Tổng thống Mỹ.

Người còn lại trang bị súng trường có độ chính xác cao SR-25 của KAC, sử dụng đạn .308 Winchester và kính ngắm ACOG. Tầm bắn và độ chính xác của nó kém khẩu AXAICS, nhưng băng đạn lớn và chế độ bắn bán tự động cung cấp mật độ hỏa lực lớn hơn, phù hợp với tình huống giao chiến tầm gần và tầm trung.

Mẫu súng này cũng được đặc nhiệm Mỹ ưa chuộng vì độ bền và chính xác cao, ít phải bảo dưỡng như biến thể M14 bắn tỉa. Mẫu SR-25 mới nhất đang được lục quân Mỹ sử dụng đại trà với tên gọi M110 SASS.

Vũ Anh (Theo Washington Post) – Vnexpress

Đọc tiếp

Thế giới

Nỗi dằn vặt của cảnh sát Mỹ trong biểu tình

Đã đăng

 ngày

Bởi

Có những cảnh sát được ca ngợi vì cùng quỳ gối với người biểu tình, nhưng cũng có nhiều người bị sa thải vì một phút sai lầm.

Tại trung tâm thành phố Dallas, một người biểu tình la hét vào mặt những sĩ quan cảnh sát mặc đồng phục: “Tại sao các anh sống được như thế? Tại sao các anh lại làm việc cho cái mà các anh biết là sai trái?” Ở bên đường, đứng cạnh các sĩ quan đang bị la ó, một thành viên thuộc Sở Cảnh sát Dallas mặc thường phục đang bật khóc dưới lớp khẩu trang.

Đó là một khoảnh khắc nhỏ bé suýt bị bỏ qua trên những con phố đang bị đốt cháy vì biểu tình và bạo loạn tại Mỹ sau khi George Floyd, người đàn ông da màu ở thành phố Minneapolis, bang Minnesota, bị cảnh sát ghì đến chết hồi tuần trước. Nó cho thấy những khó khăn và dằn vặt mà các cảnh sát Mỹ phải đối mặt.

Cảnh sát đối mặt với người biểu tình ở Seattle, Mỹ, ngày 30/5. Ảnh: Crosscut.
Cảnh sát đối mặt với người biểu tình ở Seattle, Mỹ, ngày 30/5. Ảnh: Crosscut.

Họ bị người biểu tình tấn công và họ cũng tấn công người biểu tình, kích động giận dữ trong đám đông. Một số cảnh sát được hoan nghênh vì bắt tay, ôm, quỳ gối hoặc tuần hành cùng người biểu tình nhằm biến các cuộc đối đầu căng thẳng thành những cuộc diễu hành đề cao tinh thần đoàn kết. Số khác bị kỷ luật, sa thải hoặc bị truy tố vì sử dụng vũ lực quá mức với người biểu tình.

Thông điệp từ Tổng thống Mỹ Donald Trump là dùng vũ lực trấn áp biểu tình. Thông điệp từ nhiều thị trưởng thành phố và thống đốc bang lại là khoan dung, kết nối và đồng cảm. Thông điệp từ đường phố đôi khi cho rằng cảnh sát chính là một phần của vấn đề. Thông điệp từ truyền thông là hãy cân nhắc kỹ lưỡng lời nói và hành động của bạn.

Tất cả các thông điệp trên đang xung đột với nhau, khi chiến thuật đối phó với biểu tình của cảnh sát được phân tích trên mạng xã hội, khi phản ứng của giới chức ngày càng được liên bang hóa và khi các sĩ quan ở một số thành phố bị ném gạch, bị bắn và bị người biểu tình quá khích lái xe lao vào người.

Tại thành phố St. Louis, bang Missouri, đêm 1/6, 4 sĩ quan bị trúng đạn trong một cuộc đấu súng giữa cảnh sát và những kẻ có vũ trang tham gia một cuộc biểu tình. Tại Las Vegas, một sĩ quan đang phải thở máy sau khi bị bắn gần khách sạn kiêm sòng bài Circus Circus trong lúc cảnh sát cố gắng giải tán đám đông đang ném đá và chai lọ về phía họ. Tại Buffalo, một tài xế đã lái chiếc xe SUV lao vào hàng rào cảnh sát chống bạo động, khiến hai người bị thương.

“Chúng tôi cảm thấy mình như những con tốt trên bàn cờ”, một lãnh đạo cảnh sát ở St. Louis nói. “Như thể có hẳn một kế hoạch và chúng tôi đang bị cả hai bên xoay vần, cả bên trái lẫn bên phải, để họ đạt được mục đích”.

“Những cuộc biểu tình kiểu này ảnh hưởng rất nhiều đến sức khỏe tinh thần của các cảnh sát và chúng cũng tạo thêm không ít áp lực”, Manny Ramirez, sĩ quan sở cảnh sát Fort Worth, chủ tịch liên đoàn cảnh sát địa phương, nói. “Ở đây là Fort Worth, Texas, cách Minneapolis hơn 1.600 km, nhưng các sĩ quan cảnh sát vẫn trở thành mục tiêu của cơn thịnh nộ đó”.

Ramirez, 35 tuổi, đang có mặt tại sở chỉ huy vào ngày 31/5 khi những người biểu tình bắt đầu ném chai nước, gạch đá về phía cảnh sát. Một người bị trúng đạn vào khuỷu tay. Một người khác bị gãy chân khi đuổi theo kẻ đập phá cướp đồ.

Tại Beverly Hills, California, ngày 2/6, hàng trăm người biểu tình vừa đi vừa la hét. Cảnh sát được đặc nhiệm SWAT hỗ trợ bằng các phương tiện chiến thuật nhằm theo dõi chặt chẽ từng hành động của đám đông.

“Tôi mới chỉ về nhà một lần trong suốt 4 ngày qua”, một sĩ quan cảnh sát Los Angeles cho hay. “Bạn gái phải mang quần áo tới để tôi thay. Đây thực sự là địa ngục với tất cả mọi người. Nước tăng lực là thứ duy nhất giúp tôi tỉnh táo”.

Trong khi cả thế giới theo dõi các cuộc biểu tình qua truyền hình và mạng xã hội, cả mặt tốt nhất và xấu nhất của lực lượng thực thi pháp luật Mỹ đều được phơi bày.

Những người biểu tình, cả bạo lực lẫn ôn hòa, bị các cảnh sát đánh đập. Tại Denver, một sĩ quan hai ngày trước bị sa thải sau khi đăng một bức ảnh có ba cảnh sát trong trang phục chuyên dụng với dòng bình luận “Hãy bắt đầu cuộc bạo loạn”.

Tại Austin, Texas, một người Mỹ gốc Phi 20 tuổi tham gia biểu tình đã bị thương nặng sau khi trúng đạn của cảnh sát vào vùng đầu hôm 31/5. Một người biểu tình đứng cạnh anh này đã ném đồ về phía cảnh sát song cảnh sát lại nhắm bắn vào anh. Nhiều người khác cũng bị trúng đạn từ lực lượng an ninh, bao gồm một phụ nữ đang tham gia hỗ trợ y tế và một phụ nữ gốc Phi đang mang thai.

“Tôi đã suy sụp”, cảnh sát trưởng Austin Bryan Manley nói trong họp báo ngày 1/6. “Hôm nay, tôi đã khóc rất nhiều lần”.

Ở vào thời điểm nhạy cảm và căng thẳng như hiện nay, những hành động sai lầm sẽ gây ra tác động không nhỏ đến hình ảnh của sở cảnh sát. Tại Richmond, Virginia, hai sĩ quan đang được điều trị vì trúng đạn. Họ bị bắn chỉ vài giờ sau khi sở cảnh sát đăng lên Twitter lời xin lỗi những người biểu tình ôn hòa bị dính hơi cay trước đó.

Bên cạnh hình ảnh cứng rắn, nhiều sĩ quan cảnh sát cũng tỏ ra đồng cảm với người biểu tình. Ở nhiều nơi, các lãnh đạo cảnh sát đã thể hiện khía cạnh rất khác của họ với cảm xúc mạnh mẽ hơn.

Tại một cuộc biểu tình ở Redlands, vùng ngoại ô thuộc hạt Bernardino, Nam California, người biểu tình quỳ gối và cúi đầu im lặng để gợi nhớ về 8 phút 46 giây Floyd bị viên cảnh sát Minneapolis ghì lên gáy. Trong đám đông quỳ gối có cả Chris Catren, cảnh sát trưởng Redlands.

“Đó là kiểm soát cộng đồng 2.0”, Catren nói. “Khi làm công việc này, bạn không thể làm nửa vời. Bạn cần dấn thân hoặc không gì cả. Khi những sự việc tương tự xảy ra, đối với tất cả các sĩ quan cảnh sát trên khắp đất nước, nó làm lu mờ đi mọi công việc mà chúng tôi đã làm, mọi niềm tin mà chúng tôi đã xây dựng trong cộng đồng, điều đó thật sự đáng thất vọng”.

Cảnh sát New York quỳ gối cùng người biểu tình
Cảnh sát New York quỳ gối cùng người biểu tình.
   

Vũ Hoàng (Theo New York Times)

Theo Vnexpress

Đọc tiếp

Thế giới

Vì sao thế giới cũng sục sôi vì biểu tình ở Mỹ?

Đã đăng

 ngày

Bởi

Biểu tình ở Mỹ làm dấy lên giận dữ về tình trạng phân biệt đối xử và phân cực chính trị, thúc đẩy người dân nhiều nước xuống đường.

Giữa lúc các cuộc biểu tình chống lại sự bạo lực của cảnh sát và nạn phân biệt chủng tộc làm rung chuyển hàng chục thành phố Mỹ, Ngoại trưởng Anh Dominic Raab nói về cuộc khủng hoảng này với giọng điệu thường được dùng khi đề cập tới những xung đột nan giải trên thế giới.

“Chúng tôi muốn thấy tất cả vấn đề căng thẳng đó xuống thang và người Mỹ đoàn kết lại”, ông phát biểu hôm 31/5.

Ngoại trưởng Anh không phải người duy nhất thể hiện thái độ như vậy. Một phát ngôn viên của Ủy ban châu Âu cũng gửi thông cáo bất thường về tình hình ở Mỹ cho báo giới, bày tỏ hy vọng “tất cả vấn đề” liên quan đến các cuộc biểu tình “sẽ được giải quyết một cách nhanh chóng và hoàn toàn tôn trọng thượng tôn pháp luật, cũng như nhân quyền”.

Đám đông tuần hành trong cuộc biểu tình vì quyền lợi của người da màu tại Sydney, Australia hôm 2/6. Ảnh: AAP.
Đám đông tuần hành trong cuộc biểu tình vì quyền lợi của người da màu tại Sydney, Australia hôm 2/6. Ảnh: AAP.

Theo bình luận viên Ishaan Tharoor của Washington Post, tình trạng bất ổn ở Mỹ thu hút sự chú ý toàn cầu vì cả những lý do cũ và mới. Đối với một số người dân trên thế giới thỉnh thoảng mới tìm hiểu về nội bộ nước Mỹ, diễn biến kịch tính tại siêu cường số một khá mới mẻ và khơi gợi sự tò mò.

Tuy nhiên, sự việc còn được nhiều người theo dõi bởi phong trào chống bạo lực chủng tộc, cũng như phân biệt đối xử với các nhóm thiểu số, vốn tồn tại lâu nay.

Những video lan truyền trên mạng xã hội khắp thế giới, quay cảnh người đàn ông da màu George Floyd bị cảnh sát da trắng ghì chết cùng các cuộc biểu tình sau đó, như “đổ dầu” vào lửa thịnh nộ, thúc đẩy người dân tại nhiều nước một lần nữa đứng lên đấu tranh vì những vấn đề quen thuộc.

Tại Australia, nơi các cuộc biểu tình diễn ra trong tuần này, biến động ở Mỹ đã làm sống dậy sự tức giận trước những hành động chống lại cộng đồng người bản địa của cảnh sát, cũng như ký ức về sự cố năm 2015, khi David Dungay Jr., thổ dân 26 tuổi, chết trong lúc bị cảnh sát Australia giam.

“Chúng tôi phẫn nộ vì sự việc đang xảy ra ở Minneapolis, nhưng những người tại Australia cũng cần cùng nhau đứng lên, bởi họ thực sự có thể nhìn thấy tình trạng phân biệt chủng tộc và bất công với người dân chúng tôi”, Paul Francis-Silva, cháu trai của Dungay, trả lời phỏng vấn ABC News.

Tình huống tương tự diễn ra tại Pháp, khi vụ George Floyd gợi lại ký ức về một sự cố năm 2016. Adama Traore, thanh niên 24 tuổi người da màu sống tại vùng ngoại ô Paris, chết ngạt sau khi bị cảnh sát giam. Cái chết của Traore châm ngòi cho phong trào “Mạng sống người da màu cũng quan trọng” tại Pháp khi đó.

Hàng nghìn người tại Paris hôm qua quỳ gối và giơ nắm đấm trên đường phố nhằm bày tỏ sự tôn trọng với Floyd và Traore. Cuộc biều tình hầu như ôn hòa, nhưng đụng độ vẫn lác đác, khiến cảnh sát chống bạo động phải dùng hơi cay giải tán đám đông. Lính cứu hỏa cũng nỗ lực dập tắt nhiều đám cháy trên đường.

“Làm sao có thể không nhớ về nỗi đau khủng khiếp mà Adama từng chịu đựng khi bị ba cảnh sát khống chế, rồi liên tục kêu lên ‘Tôi không thể thở’”, một nhóm ủng hộ Traore viết trên Facebook tuần trước. “Tên của anh ấy là George Floyd. Cũng giống như Adama, anh ấy chết chỉ vì là người da màu”.

Cảm giác bức xúc và sự đoàn kết cũng khơi dậy các cuộc biểu tình tại Toronto, Berlin, London và nhiều thành phố phương Tây khác. “Người dân khắp thế giới hiểu rằng cuộc đấu tranh của riêng họ vì nhân quyền, bình đẳng và công bằng, sẽ khó thắng hơn rất nhiều nếu Mỹ không còn là nơi có thể biến giấc mơ thành hiện thực”, Wolfgang Ischinger, cựu đại sứ Đức tại Washington, giải thích.

“Hãy hy vọng các cuộc biểu tình toàn cầu sẽ giúp Washington nhớ lại rằng quyền lực mềm của họ là một tài sản độc nhất, khiến Mỹ khác biệt so với những cường quốc khác như Trung Quốc, Nga, thậm chí cả châu Âu. Bi kịch sẽ xảy ra nếu chính quyền Trump rời bỏ vị trí lãnh đạo tinh thần của Mỹ, thay vì tận dụng cơ hội lớn này”, ông nói thêm.

Cảnh sát bắn hơi cay vào một cuộc biểu tình trái phép trước tòa án ở Paris, Pháp, hôm 2/6. Ảnh: Reuters.
Cảnh sát bắn hơi cay vào một cuộc biểu tình trái phép trước tòa án ở Paris, Pháp, hôm 2/6. Ảnh: Reuters.

Phản ứng toàn cầu còn được cho là xuất phát từ mâu thuẫn lâu nay giữa phe cánh tả và sự áp đặt quyền lực của Mỹ. Tâm lý này ngày càng gia tăng do sự ác cảm rộng rãi với Trump.

“Một phần của phản ứng là do chủ nghĩa bài Mỹ, một phần khác bởi tình trạng bất công trắng trợn”, Marcel Dirsus, chuyên gia tại Viện Chính sách An ninh thuộc Đại học Kiel, Đức, đề cập tới các cuộc biểu tình tại Berlin.

“Họ biểu tình cũng vì Trump, người mà công chúng Đức không hề ưa, đến mức nhiều người ghét lây cả Mỹ. Tôi nghĩ nhiều người từng cho rằng Mỹ đã chạm đáy trong những năm qua, nhưng sau đó Trump đã chứng minh họ sai với cách xử lý Covid-19 và làn sóng biểu tình”, Dirsus nhận định.

Theo bình luận viên Tharoor, thực tế là chủ nghĩa dân tộc cực đoan của Trump càng thúc đẩy chia rẽ vốn đang gia tăng tại các quốc gia khác. “Tổng thống Mỹ rõ ràng có chung động cơ với phong trào cánh hữu ở châu Âu. Sự căm ghét nước Mỹ dưới thời Trump cũng có thể trở thành động lực cho những bất bình trong nước”, Tharoor nói.

“Chủ nghĩa Trump là một phần quan trọng dẫn đến phong trào xuyên quốc gia rộng lớn hơn. Sự phân cực chính trị tại Mỹ hiện nay tương tự tình hình chính trị ở những nơi khác”, nhà khoa học chính trị Daniel Nexon tại Đại học Georgetown cho hay.

Mặc dù vậy, các cuộc biểu tình trên thế giới cũng có thể chứng minh sự ngưỡng mộ lâu bền với nước Mỹ. “Những cuộc tuần hành dường như thể hiện lý tưởng về một nước Mỹ tốt đẹp vẫn có sức hấp dẫn tại châu Âu như thế nào”, nhà báo người Anh Ben Judah nhận xét.

Ánh Ngọc (Theo Washington Post) – Vnexpress

Đọc tiếp
Advertisement

Facebook

Advertisement

Tin Nổi bật